STT 12: CHƯƠNG 12: XONG ĐỜI
Mạc Vấn!
Toàn bộ Đế quốc Nam Vân chỉ có một Mạc Vấn, chính là Mạc Vấn đại danh đỉnh đỉnh.
Lão nhân mặc trang phục bình thường, trông hết sức tầm thường trước mắt này, lại là Phó Viện trưởng Học viện Nam Vân của đế quốc – Mạc Vấn ư?
Phịch...
Nhị trưởng lão khuỵu xuống đất, mông đặt thẳng lên nền, hoàn toàn sợ hãi đến ngây người.
"Mạc... Mạc đại sư, thật xin lỗi, lão hủ không biết ngài là Mạc đại sư, thực sự là..."
"Lão già này không dám nhận đại lễ của ngài đâu!"
Bị người ta mắng là lão già chết tiệt, trong lòng Mạc Vấn cũng không vui, bèn lên tiếng: "Lão già ta nhất định phải theo Mục Vân huynh đệ đến phủ làm khách, ngài làm như vậy, lão hủ thì không sao, nhưng không biết Mục huynh đệ sẽ nghĩ thế nào..."
"Mục Vân..."
Ánh mắt Nhị trưởng lão chuyển sang Mục Vân, hận không thể tự tát mình một cái thật mạnh.
Cái thứ phế vật này, làm thế nào mà leo lên được con thuyền lớn là Mạc đại sư chứ.
Mạc đại sư là ai? Ngay cả hoàng đế của Đế quốc Nam Vân cũng phải đối xử khách sáo với Mạc đại sư, một Nhị trưởng lão của chi nhánh nhà họ Mục nhỏ bé như ông ta thì đáng là cái thá gì!
"Mục Vân, mau giúp Nhị gia gia của con cầu xin một tiếng đi!" Nhị trưởng lão quay sang Mục Vân, khẩn khoản nói.
Cầu xin?
Ánh mắt Mục Vân lạnh như băng.
Hiện tại, nếu không phải Mạc Vấn đột nhiên xuất hiện, chỉ sợ một khi hắn từ chối, tranh chấp nổ ra, hai lão già chết tiệt này sẽ thật sự dùng gia pháp xử lý hắn!
"Cha nuôi!"
Mục Vân không thèm để ý đến Nhị trưởng lão, đá văng ông ta sang một bên rồi chắp tay với Mục Lâm Thần: "Chuyện hôn sự... hài nhi muốn tự mình quyết định. Hài nhi còn phải tiếp đãi khách quý, xin phép cáo lui trước!"
Thấy Mục Lâm Thần gật đầu, Mục Vân hiên ngang rời khỏi đại sảnh.
Mạc đại sư theo sau, sắc mặt không được tốt cho lắm.
Còn Lục Khiếu Thiên, cả khuôn mặt đã sớm tái mét.
"Mục tộc trưởng!" Lục Khiếu Thiên lên tiếng trước khi rời đi: "Mục Phong Thanh đã xem thường đại sư của đế quốc như vậy, thì Học viện Bắc Vân nhỏ bé của ta cũng không dám nhận con cháu thuộc chi của Nhị trưởng lão nữa, cứ để bọn họ tùy ý về tộc học tập đi!"
Nói xong câu đó, Lục Khiếu Thiên quay người bỏ đi.
Nếu không phải vì Mục Vân, ông ta thậm chí đã khiến cho toàn bộ con cháu nhà họ Mục không thể đến Học viện Bắc Vân học tập.
Nghe Lục Khiếu Thiên nói vậy, Nhị trưởng lão ngồi phịch xuống đất.
Xong đời!
Chất lượng dạy dỗ ở Học viện Bắc Vân tốt hơn ở gia tộc gấp mấy lần, nếu sau này con cháu của chi mạch mình không thể vào viện, vậy thì sức ảnh hưởng của chi mạch mình trong gia tộc cũng sẽ dần dần suy yếu...
"Mục Vân..."
Nhẩm đi nhẩm lại cái tên Mục Vân trong lòng, sắc mặt Nhị trưởng lão dần trở nên âm trầm.
"Tần lão thái gia, chuyện này..."
"Mục tộc trưởng không cần nói nhiều, Dao nhi từ nhỏ đã nhiều bệnh, định sẵn sống không quá hai mươi tuổi, cuộc hôn nhân này..."
"Tần lão thái gia xin chờ một chút!" Mục Lâm Thần nói: "Hiện tại, ta cũng không ngờ Mạc đại sư lại đến nhà họ Mục, hơn nữa đứa nhỏ Vân nhi này có vẻ không giống như bình thường. Tối nay ta sẽ tìm nó nói chuyện, chắc chắn sẽ thúc đẩy cuộc hôn nhân này!"
"Như thế thì tốt quá, tốt quá!"
"Vậy hôm nay khoản đãi không chu toàn, Mạc đại sư vẫn còn ở đó..." Mục Lâm Thần áy náy cười một tiếng, ra lệnh tiễn khách.
Mạc Vấn là một nhân vật lớn của đế quốc, đừng nói là chi nhánh nhà họ Mục ở thành Bắc Vân, mà ngay cả nhà họ Mục ở đế đô cũng phải nể mặt ba phần.
Mục Lâm Thần đương nhiên phải đi tiếp đãi.
Bên ngoài cổng lớn nhà họ Mục, một già một trẻ Tần Thì Vũ và Tần Mộng Dao dần đi xa.
"Gia gia, Mục thúc thúc nói, Mục Vân bẩm sinh ngu dốt, hơn nữa lời đồn ở thành Bắc Vân đều nói Mục Vân là một tên mọt sách, nhưng hôm nay Dao nhi thấy, Mục Vân... lại rất mạnh mẽ!" Trên đường đi, Tần Mộng Dao không nhịn được nói.
"Ha ha..."
Tần lão thái gia cười lớn: "Mục Vân này, e rằng lời đồn không hoàn toàn là sự thật. Thử hỏi, một người bẩm sinh ngu dốt có dám phản kháng kịch liệt như thế trong đại sảnh hôm nay không? Phế vật ngốc nghếch ư? Gia gia không tin, Mạc Vấn đại sư lại có hứng thú với một tên phế vật!"
"Vậy..." Tần Mộng Dao có phần không hiểu.
"Nếu đã như vậy, tại sao trước đây danh tiếng của Mục Vân ở thành Bắc Vân lại tệ đến thế?"