STT 1428: CHƯƠNG 1404: THIÊN LA BÍ CẢNH
"Ngươi đừng hiểu lầm, ta không phải không tin ngươi!"
Cố Thanh Thanh giải thích: "Lục Nguyên có thù sâu oán nặng với ta, đại ca Cố Thanh Sơn của ta đã bị hắn giết chết. Những năm qua, ta một mực khổ tu chính là để báo thù!"
Không bao lâu, Đỗ Nguyên và Xạ Vân quay trở lại.
"Tìm được rồi!"
Cố Thanh Thanh lập tức chạy vội ra ngoài.
Nhìn thấy thi thể trên đất, Cố Thanh Thanh lập tức xác định, đúng là Lục Nguyên.
Thu lại thi thể, Cố Thanh Thanh quay về, nhìn Mục Vân nói: "Nể tình ngươi đã giết Lục Nguyên, ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi chu toàn!"
Mục Vân không nói nhiều.
"Bát phẩm Kim Tiên mà chém giết được Cửu phẩm Kim Tiên Lục Nguyên, hơn nữa Lục Nguyên này còn là Chiến Quỷ Chi Thể, ngươi cũng được đấy, tiểu tử!"
Đỗ Nguyên cười ha hả, vỗ vỗ vào vai Mục Vân.
Nỗi đau xé rách tim gan khiến Mục Vân phải nhe răng nhếch môi.
"Ngươi cẩn thận một chút!" Cố Thanh Thanh quát.
"Ách, xin lỗi, xin lỗi nhé!"
Lúc này, Cố Thanh Thanh cũng không còn xem thường Mục Vân nữa.
Có thể chém giết Lục Nguyên, thực lực của Mục Vân rất mạnh.
Chỉ là hiện tại hắn bị thương nặng, e rằng trong cuộc thí luyện tiếp theo, Mục Vân rất khó đảm bảo an nguy cho bản thân.
"Chúng ta tiếp tục lên đường đi!"
Cố Thanh Thanh mở miệng nói.
"Mọi người đi chậm một chút, Mục Vân, ngươi đi cùng ta!"
Cố Thanh Thanh nói rồi đỡ lấy Mục Vân, hai thân ảnh kề sát vào nhau, bay là là trên tầng trời thấp...
Thấy cảnh này, Đỗ Nguyên và Xạ Vân vô cùng hâm mộ.
Trên đường đi, Mục Vân cũng biết được thân phận của cô gái này.
Cố Thanh Thanh, con gái của phong chủ phong thứ hai mươi sáu, Cố Thiên Tà.
Năm đó Cố Thanh Sơn ra ngoài rèn luyện, bị đệ tử Huyết Sát Thần Giáo chém giết, cuối cùng Cố Thanh Thanh tra ra được chính là do Lục Nguyên làm.
Lần này nàng đến đây chính là để báo thù.
Không ngờ Lục Nguyên lại bị Mục Vân giết chết.
Mà nơi bọn họ đang muốn đến dường như là nơi tập kết của các đệ tử Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn.
Tại một tòa thành trì, các đệ tử Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn đã phát hiện ra một vài điểm kỳ lạ, vì vậy đã triệu tập mọi người cùng đến.
"Thành trì đó rốt cuộc trông như thế nào ta cũng không biết, nhưng đệ tử Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn chúng ta nhận được tin tức, những ai ở gần đây hẳn đều sẽ chạy tới!"
Cố Thanh Thanh giải thích.
Xem ra, lại là một nơi không hề đơn giản.
"Nhưng ta nghe nói, nơi này hẳn là có liên quan đến một vị cường giả trong Tiên giới từ mười vạn năm trước, người này thực lực mạnh mẽ, được xưng là Thiên La Đại Tiên. Cả mảnh đại lục này thực chất là một không gian khác do Thiên La Đại Tiên mở ra, nhưng đã mười vạn năm rồi, ai cũng không biết rốt cuộc có người nào từng vào hay chưa, có bảo bối hay không, cũng không chắc!"
Thiên La Đại Tiên?
Cái tên này, Mục Vân thật sự chưa từng nghe qua.
"Cho nên trong Thiên La bí cảnh này có rất nhiều nơi kỳ quái, trước đó chúng ta đã tìm kiếm mấy nơi cổ quái, chết mất mấy vị sư huynh đệ. Những nơi đó đều không quá nguy hiểm, nhưng lại phát hiện ra thánh cấp tiên khí!"
"Ta đoán những nơi thật sự nguy hiểm, chỉ có sư huynh Kiếm Vấn Thiên, sư huynh Cổ Mãn Thành mới đến điều tra."
"Hai người ngươi nói đều nằm trong Kình Thiên Bảng à?" Mục Vân hỏi.
"Ừm!"
Cố Thanh Thanh nói tiếp: "Kình Thiên Bảng là bảng danh sách có uy tín nhất do Kiếm Môn thiết lập, hơn phân nửa các phong chủ của ba mươi ba phong hiện tại đều từng là bá chủ trên Kình Thiên Bảng!"
"Ngay cả Kiếm Vô Song cũng từng chiếm giữ ngôi đầu bảng suốt ba trăm năm!"
Kiếm Vô Song, Mục Vân đương nhiên biết, là phong chủ của phong thứ ba mươi ba.
Vì tư lịch còn non kém, nên dường như việc gì cũng do hắn đứng ra bàn bạc, Kiếm Nam Thiên có vẻ cũng rất yên tâm về hắn.
"Ngươi nói tòa thành kia, liệu có đệ tử của các tông môn khác không?"
"Chắc là có!"
Cố Thanh Thanh không chắc chắn lắm, nói: "Một tòa thành trì, ta đoán không thể nào chỉ có đệ tử Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn chúng ta phát hiện ra, các đệ tử khác hẳn cũng có thể phát hiện. Hiện tại có ba đại tông môn ở đây, đệ tử trong tông môn, trừ phi là thù sâu oán nặng, nếu không mọi người đều tạm thời gác lại thù hận, nhất trí đối ngoại."
"Dù sao, Kiếm Vực của chúng ta tiếp giáp với Hóa Thiên Vực và Huyết Vực, bao năm qua, xích mích lớn không có, nhưng va chạm nhỏ thì không ít. Lấy ví dụ như lần trước đường chủ đệ nhất đường của Huyết Sát Thần Giáo là Lôi Đô bỏ mình, cũng là một phiền phức lớn, không biết tông môn xử lý thế nào!"
"Không phải là chưa khai chiến sao?"
"Đó chỉ là tạm thời, khai chiến đâu phải chuyện đơn giản?"
Cố Thanh Thanh nói tiếp: "Hai bên giao chiến, đây không phải là hai người đánh nhau, nói giải tán là giải tán được, làm không tốt sẽ châm ngòi cho chiến loạn toàn bộ Tiên giới!"
"Huống hồ, Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn chúng ta có quan hệ rất sâu với Cửu Nguyên Tiên Môn của Cửu Nguyên Vực và Triệu tộc của Triệu Vực, thật sự khai chiến, thắng bại khó lường đấy!"
"Ừm, quan hệ... rất sâu!"
Mục Vân thản nhiên nói.
Năm đó, chính Cửu Nguyên Vực và Triệu Vực đã kìm hãm Vân Vực, cho nên Diệt Thiên Kiếm Tông mới không có viện thủ.
Gây nên nỗi hối hận cả đời của Mục Vân!
"Đến rồi!"
Trong lúc hai người đang nói chuyện, phía trước đột nhiên xuất hiện một tòa thành trì.
Từ trên không trung nhìn ra xa, có thể thấy những bức tường thành vuông vức giờ đã đổ nát xiêu vẹo, toàn bộ bên trong thành cũ kỹ không thể tả, những bức tường đổ nát kéo dài, đâu đâu cũng có.
Phảng phất như một nơi hoang tàn còn sót lại sau một trận đại chiến kinh thiên động địa.
Lúc này, trong thành có không ít bóng người, hoặc đi hai ba người, hoặc đi một đội mười mấy người, đang nhìn ngó khắp nơi.
Tòa thành này, xem ra có thể dung nạp mấy chục vạn người sinh sống thường ngày.
Chỉ là hiện tại, ngoài những bức tường đổ nát ra thì chẳng còn gì cả.
"Thả ta xuống đi!"
Mục Vân cười nói: "Ta bây giờ có thể tự mình bay được rồi!"
"Không có vấn đề gì chứ?"
"Ừm!"
Cố Thanh Thanh buông tay ra, Mục Vân tự mình đứng thẳng.
"Để không gây thêm phiền phức cho các ngươi, ta cứ đi sau mọi người là được!" Mục Vân gật đầu cười, đi về phía sau.
Cố Thanh Thanh khẽ gật đầu.
Ba người dẫn đầu, mang theo mười mấy tên đệ tử, thân ảnh hạ xuống, trực tiếp vào thành.
"Cố tiểu thư!"
Ba người vừa mới đáp xuống thành, một giọng nói kinh ngạc vang lên.
Chỉ là khi nhìn thấy người tới, Cố Thanh Thanh lại nhíu mày.
"Quân Vô Ưu, sớm biết ngươi ở đây, ta đã không đến!"
Cố Thanh Thanh hừ khẽ.
"Thanh Thanh, sao em có thể nói vậy được!" Quân Vô Ưu kia mặc một bộ trường sam bảy màu, trông có vẻ màu mè loè loẹt, trên mặt mang theo nụ cười tà khí.
"Anh biết ngay là em chắc chắn sẽ đến mà, đã ở đây đợi em nửa ngày rồi đấy!"
"Miệng lưỡi trơn tru!"
Cố Thanh Thanh khẽ nói: "Thiên La bí cảnh rộng lớn như vậy, tòa thành này chẳng qua chỉ là một trong số đó, sao ngươi biết ta sẽ đến đây?"
"Tâm hữu linh tê thôi mà!"
Quân Vô Ưu cũng không để ý, nhìn Đỗ Nguyên và Xạ Vân, chào hỏi.
"Hai người các ngươi vẫn là cảnh giới Bát phẩm Kim Tiên, làm sao bảo vệ được Thanh Thanh chứ? Cố phong chủ sao cứ nhất định phải để hai người bảo vệ Thanh Thanh, để ta có phải tốt hơn không!"
"Quân Vô Ưu, ngươi cút sang một bên, Cố Thanh Thanh ta cần ngươi bảo vệ sao? Gặp phải cảnh giới Đại La Kim Tiên, ngươi chạy còn nhanh hơn ai hết!"
"Suỵt..."
Nghe vậy, Quân Vô Ưu lập tức căng thẳng nhìn xung quanh.
Sau đó thấp giọng nói: "Đừng nói lung tung, trong thành này thật sự có đệ tử Đại La Kim Tiên, không chỉ Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn chúng ta, mà Huyết Sát Thần Giáo và Vũ Hóa Thiên Cung cũng có đệ tử Đại La Kim Tiên xuất hiện!"
Nghe những lời này, Cố Thanh Thanh nhíu mày.
"Vũ Hóa Thiên Cung và Huyết Sát Thần Giáo?"
"Đúng vậy, cũng không phải chỉ có chúng ta phát hiện ra nơi này, cho nên Thanh Thanh, em phải cẩn thận đấy. Ta đi theo em là an toàn nhất, trừ phi gặp phải cự đầu Đại La Kim Tiên, nếu không chúng ta nam nữ phối hợp, làm... khụ khụ... quả thực là vô địch!"
"Ngậm cái miệng thối của ngươi lại!"
Cố Thanh Thanh không nhịn được hừ một tiếng, đi thẳng vào trong thành.
"Thanh Thanh, Thanh Thanh..."
Quân Vô Ưu lập tức lẽo đẽo đi theo, dọc đường líu ríu không ngừng.
Mục Vân cũng nhận ra, trong khắp thành trì đâu đâu cũng có đệ tử tông môn đang tìm kiếm, chỉ mới vào thành đã phát hiện không dưới mười đội người ngựa đang cẩn thận lật tìm thứ gì đó.
"Thấy không, kia là đệ tử Kiếm Môn chúng ta, kia là đệ tử Huyết Sát Thần Giáo, còn bên kia là đệ tử Vũ Hóa Thiên Cung!"
Quân Vô Ưu lải nhải: "Đừng nhìn bọn họ, em mà nhìn là họ sẽ cho rằng em gây sự, cho rằng em muốn cướp bảo bối của họ đấy!"
"Tòa thành này đã bị mọi người điều tra mấy ngày rồi, không có gì đáng xem cả, nhưng có cự đầu cảnh giới Đại La Kim Tiên ở đây, nên ai cũng cho rằng có đồ tốt, đều không chịu rời đi!"
"Cho nên Thanh Thanh à, anh đã tìm giúp em chỗ ở tạm thời rồi, thành trì này cổ quái lắm, ban ngày thì nắng chang chang, nhưng ban đêm lại đổ mưa to như sấm sét vậy!"
Mưa to như sấm sét...
Cố Thanh Thanh tuy không muốn, nhưng nghĩ đến Mục Vân, vẫn gật đầu.
"Hắc hắc, anh biết ngay mà, em chắc chắn vẫn sẽ nghe lời anh!"
Quân Vô Ưu nói rồi dẫn mọi người đi vòng vèo trong thành, đến trước một ngôi miếu hoang.
"Đây, chính là chỗ này!"
Thấy cảnh này, Cố Thanh Thanh nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng không lên tiếng.
Ngôi miếu hoang này trông rất cũ nát, nhưng đại sảnh phía trước ít nhất vẫn còn nguyên vẹn, đủ để che gió che mưa.
Phía sau miếu hoang cũng có mười mấy gian phòng, trông rất cũ nát nhưng rõ ràng đã được sửa chữa, xem ra Quân Vô Ưu đúng là có lòng.
"Cảm ơn!"
"Ha ha!"
Quân Vô Ưu lập tức cười ha hả: "Anh biết ngay mà, bây giờ trong lòng em chắc chắn rất cảm động, đã chuẩn bị sẵn sàng lấy thân báo đáp rồi!"
Nghe những lời này, chút hảo cảm vừa dâng lên trong lòng Cố Thanh Thanh nháy mắt tụt xuống mức âm.
"Thanh Thanh, em vất vả rồi, nghỉ ngơi trước đi, anh ra xung quanh xem có tiên thú nào không, làm cho em chút đồ ngon bồi bổ, xua tan mệt mỏi. À đúng rồi, anh ở ngay trong một cái am ni cô bên cạnh em thôi!"
"..."
Quân Vô Ưu nói xong đã trực tiếp rời đi.
Cố Thanh Thanh nhìn những gian phòng phía sau, nói: "Mọi người tạm thời ở lại đây, xem tình hình thế nào đã. Bắt đầu từ hôm nay, chia làm hai người một ca, thay phiên nhau nghỉ ngơi và canh gác, chú ý an toàn!"
"Vâng!"
Mười mấy người lập tức tản ra, tìm phòng ở cho mình.
"Mục Vân!"
Cố Thanh Thanh gọi một tiếng, rồi lập tức sửa lời: "Hay là thế này, chúng ta đều gọi ngươi là Vân huynh đệ, tên của ngươi e là sẽ bị kẻ có lòng nghe được rồi đi điều tra!"
"Ừm!"
"Ngươi cứ chọn phòng gần ta đi, dù sao một tay ngươi bị thương, làm gì cũng không tiện!"
"Đa tạ!"
Hiện tại Mục Vân có thể nói là không có chút năng lực tự vệ nào, ở sát vách Cố Thanh Thanh tự nhiên sẽ an toàn hơn một chút.
"Đỗ Nguyên sư huynh, Xạ Vân sư huynh, hai người các huynh gác trước đi, mọi người đều vất vả rồi, nghỉ ngơi trước đã, chúng ta sẽ quyết định bước tiếp theo sau!"
"Được!"
Cố Thanh Thanh tuy trông đơn thuần, nhưng làm những việc này lại vô cùng rành mạch, đâu ra đấy.
Mục Vân trở lại phòng của mình, khoanh chân ngồi xuống.
Xem xét cánh tay trái của mình, hắn phát hiện chỗ cánh tay không còn vết máu, da thịt non mềm đã bắt đầu mọc ra.
Chỉ là tốc độ mọc này thực sự hơi chậm.
Không có tay trái, thương pháp và kiếm pháp của hắn đều sẽ bị ảnh hưởng.
Hơn nữa thương thế tích tụ trong cơ thể hồi phục cũng chậm, hiện tại lỗ thủng ở bụng đã biến mất, nhưng nội tạng vẫn ở trong trạng thái trọng thương.
Thân thể huyết nhục của võ giả Kim Tiên cường hoành đến cực hạn, muốn phá hủy đã khó, muốn hồi phục lại càng khó hơn!
Mục Vân lấy ra mấy tấm chăn, trải lên giường rồi khoanh chân ngồi xuống.
"Trong thời gian ngắn, tay trái rất khó mọc lại, thực lực bị hạn chế, e rằng ngay cả Cửu phẩm Kim Tiên ta cũng khó mà giết được. Còn nội tạng ở bụng, muốn mọc lại cần không ngừng luyện hóa đan dược!"
Mục Vân lẩm bẩm.
"Đã như vậy, vậy thì cứ bắt đầu từ vết thương ở bụng trước đi!"
Hạ quyết tâm, Mục Vân nhắm mắt trầm tư, tiên khí trong cơ thể bắt đầu lưu chuyển...
Hử?
Chỉ là đột nhiên, sắc mặt Mục Vân lại trở nên cổ quái...