STT 1516: CHƯƠNG 1492: TIÊN GIỚI NGẦM ĐỘNG
"Chỉ cần Thiên Kiếm Vệ vẫn còn, Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn vẫn cường đại. Lần này, tổn thất của Huyết Sát Thần Giáo và Vũ Hóa Thiên Cung còn lớn hơn chúng ta, trong thời gian ngắn, bọn chúng không thể nảy sinh ý đồ gì!"
"Bắt đầu từ hôm nay, triệu tập tứ đại thế lực cấp hoàng kim. Kiếm Vực sẽ không còn dùng chế độ đẳng cấp để phân chia thế lực nữa. Hiện tại, tất cả tông môn phải đưa toàn bộ đệ tử vào Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn!"
Kiếm Lưu Vân lạnh lùng nói: "Lần này không đoạt được đại đạo chi lực của Mục Vân, quả thực đáng tiếc, nhưng thanh lý được một đám nội gián, khiến Vũ Hóa Thiên Cung và Huyết Sát Thần Giáo không dám nhòm ngó nữa cũng là một chuyện tốt!"
"Vậy rốt cuộc Mục Vân chết hay chưa?" Kiếm Nam Thiên dò hỏi.
"Hẳn là... chết rồi..."
Kiếm Lưu Vân nhìn về phương xa, nói: "Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn là tồn tại mà bọn chúng không thể so bì. Cứ để cho những kẻ đó thấy rõ, cho dù vạn năm trước Diệt Thiên Viêm có phản bội thì Kiếm Môn của chúng ta vẫn là mạnh nhất!"
"Nhưng mà... Phệ Linh Trận đã bị Mục Vân phá hủy, không có nó, chúng ta muốn bồi dưỡng thêm Thiên Kiếm Vệ sẽ rất khó..."
"Không sao, xây dựng Phệ Linh Trận tuy rất phiền phức nhưng không phải là không thể. Việc cấp bách trước mắt là tái thiết sơn môn, thu hết các thế lực trong Kiếm Vực về dưới trướng, tuyển chọn người ưu tú và xếp hạng lại..."
"Vâng!"
Kiếm Lưu Vân nhìn Kiếm Nam Thiên, hỏi: "Thương thế của ngươi thế nào rồi?"
"Không có gì đáng ngại, trong vòng trăm năm là có thể khỏi hẳn!"
"Nếu đã vậy, ngươi vào mật địa tu luyện đi!" Kiếm Lưu Vân chậm rãi nói.
Nghe vậy, Kiếm Nam Thiên mừng rỡ, nhưng dường như lại nghĩ đến điều gì, lo lắng nói: "Nhưng mật địa là nơi của những người đó..."
"Lời của ta, lẽ nào bọn họ dám không nghe?"
"Đa tạ Vân lão!"
Kiếm Nam Thiên vui mừng khôn xiết.
Trận giao chiến oanh oanh liệt liệt đã kết thúc, không khí trong toàn bộ Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn khá ảm đạm.
Đệ tử tử thương thảm trọng, các phong chủ và trưởng lão cũng tổn thất không ít.
Nhưng đối với Kiếm Môn mà nói, lực lượng mạnh nhất không phải đệ tử, không phải trưởng lão, cũng không phải phong chủ, mà là Thiên Kiếm Vệ. Thiên Kiếm Vệ tổn thất cực ít, nghĩa là lực lượng nòng cốt của Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn vẫn còn đó!
Cùng lúc này, bên ngoài Kiếm Môn, trong một khu rừng rậm cách đó hơn nghìn dặm.
Nhìn những đệ tử còn lại quanh mình, sắc mặt Huyết Vân và Vũ Huyền Thiên đều khó coi.
"Cử đi bốn vạn đệ tử, vậy mà bây giờ chỉ còn lại chưa tới một vạn người..."
Huyết Vân mặt mày đau khổ, quát: "Chết tiệt, lão hồ ly Kiếm Nam Thiên!"
"Lần này coi như chúng ta ngã một cú đau, nhưng việc trước mắt là phải cân nhắc cách tự vệ!"
Vũ Huyền Thiên ưu sầu nói: "Huyết Vực của ngươi giáp Yêu Vực, Yêu tộc xưa nay lòng tham không đáy. Mặc dù ngươi đã phân công Lục Đường trấn thủ biên giới, nhưng lần này khó mà đảm bảo bọn chúng không nảy sinh ý đồ gì."
"Ta hiểu."
"Kinh Thiên Môn giáp ranh với Vũ Hóa Thiên Cung của ta, lại chiếm cứ một phần tư Cực Loạn Đại Địa, thực lực không thua kém một vực, e rằng lần này chúng cũng sẽ để lộ lòng lang dạ thú!"
Vũ Huyền Thiên đau đớn nói: "Vũ Hóa Phong bỏ mình là một đòn đả kích nặng nề đối với Hóa Thiên Vực của ta!"
Nghe vậy, Huyết Vân cũng thầm đau lòng.
Huyết Trung Thiên và Tần Dục có thể xem là cánh tay phải của hắn, lần này bị Mục Vân giết, quả thực như bị chặt mất hai tay.
Lần này, hai đại tông môn có thể nói là trộm gà không được còn mất nắm gạo.
"Huyết giáo chủ, vậy xin cáo từ. Bây giờ là lúc tích trữ lực lượng, sau này có cơ hội, nhất định sẽ báo mối thâm cừu đại hận này!" Vũ Huyền Thiên chắp tay, dẫn môn hạ đệ tử rời khỏi nơi đây.
Huyết Vân lúc này mặt mày xanh mét, nhìn về phương xa.
"Mục Vân, Mục Vân, sao ngươi cứ không chịu yên phận thế? Tiên giới này sớm muộn gì cũng là của ta, ngươi quên rồi sao? Đời trước, ta đã nhường ngươi một bước rồi..."
"Trở về Huyết Vực, bắt đầu từ hôm nay, thần giáo sẽ tuyển chọn đệ tử, tập trung bồi dưỡng!"
Huyết Vân lạnh lùng ra lệnh.
"Giáo chủ, vậy cha con Huyết Vô Tình và Huyết Nhất phải làm sao?"
Một vị đường chủ khom người hỏi.
"Giam hai người bọn họ vào Huyết Địa, để họ tỉnh táo lại cho tốt!" Huyết Vân khẽ nói.
Giam vào Huyết Địa ư?
Nghe vậy, mấy vị đường chủ lộ vẻ mặt kỳ quái.
Đây đâu phải là trừng phạt, rõ ràng là ban thưởng cho hai người họ. Huyết Địa, nơi mà không biết bao nhiêu đệ tử trong Huyết Sát Thần Giáo mơ ước được bước vào... Huyết Trì ở đó, đối với việc đề thăng cảnh giới, quả thực là một cơ duyên lớn!
"Tuân lệnh!"
Đám người Huyết Sát Thần Giáo triệt để rời đi.
Cùng lúc đó, tại Cực Loạn Đại Địa của Tiên giới, trên một thảo nguyên rộng lớn.
Từng bóng người đột ngột xuất hiện.
Nhìn kỹ lại, chính là Lục Thanh Phong, Kiếm Phong Tiên, Diệp Tĩnh Vân và những người khác...
"Chết tiệt!"
Lục Thanh Phong nhìn bốn phía, siết chặt nắm đấm, quát khẽ: "Cực Loạn Đại Địa, tên tiểu tử này, sao có thể dịch chuyển chúng ta đến nơi xa như vậy!"
Kiếm Phong Tiên bi thống nói: "Bây giờ, e rằng chúng ta có quay về Kiếm Vực cũng không kịp nữa... Cuối cùng, ta vẫn không thể cứu được hắn!"
"Phụ thân!"
Kiếm Vô Song, Kiếm Vấn Thiên, Kiếm Nhất Minh ba người lúc này tiến lên, nhìn Kiếm Phong Tiên.
Kiếm Phong Tiên thở hắt ra, trừng mắt nhìn Kiếm Vô Song, nói: "Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn có Tiên Đế tồn tại, vậy mà ngươi cũng không biết? Ngươi làm Phong chủ của Tam Thập Tam Phong kiểu gì vậy? Để ngươi bái nhập vào đó, mưu tính vạn năm, rốt cuộc ngươi đã làm được gì?"
Nghe những lời này, Kiếm Vô Song cúi đầu, chán nản nói: "Xin lỗi, phụ thân!"
"Người ngươi cần xin lỗi không phải ta, mà là Mục thúc của ngươi!"
Kiếm Phong Tiên tức giận không thôi.
"Phong Tiên, thôi đi..."
Lục Thanh Phong khổ sở nói: "Lẽ ra ta phải nghĩ đến từ sớm. Vũ Hóa Thiên Cung và Huyết Sát Thần Giáo đều có Tiên Đế, Kiếm Môn thâm căn cố đế, đứng sừng sững mấy chục vạn năm, sao có thể không có Tiên Đế được. Chỉ là ta không ngờ đó lại là Kiếm Lưu Vân, một Trung vị Tiên Đế!"
Lúc này, tâm trạng của mọi người đều không tốt.
Hai mẹ con Diệp Tĩnh Vân và Diệp Tuyết Kỳ đã hoàn toàn chìm trong bi thương.
Ông...
Đột nhiên, một tiếng vù vù vang lên, Diệp Tĩnh Vân biến sắc.
"Sư mẫu, sao thế ạ?"
"Đáng ghét!"
Diệp Tĩnh Vân quát: "Thái Cực Tông biết Diệt Thiên Kiếm Tông chúng ta tấn công Kiếm Vực, bây giờ đang rục rịch muốn đối phó Kiếm Tông!"
Lời này vừa thốt ra, Lục Thanh Phong mặt mày phẫn nộ.
Diệt Thiên Kiếm Tông là tâm huyết cả đời của sư tôn, năm đó bị Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn công phá, Bát Đại Tôn Sứ chết mất bốn vị, vậy mà bây giờ, ngay cả Thái Cực Tông cũng dám xâm phạm.
Diệp Tĩnh Vân lạnh lùng nói: "Diệp Hồng Vận, Tần Phong Tiếu, Thanh Tử Vân, Chiến Lăng Thiên, bốn người các ngươi lập tức trở về Kiếm Tông, ta muốn xem thử, Thái Cực Tông rốt cuộc muốn làm gì?"
Năm đó, Diệt Thiên Kiếm Tông chiếm cứ một phần tư Cực Loạn Đại Địa, thanh danh hiển hách, uy thế rung trời, cùng với Kinh Thiên Môn ở khu vực tây nam, Phần Thiên Cốc ở khu vực tây bắc và Tà Phong Các ở khu vực đông bắc, được xưng là tứ đại tông môn của Cực Loạn Đại Địa.
Sau khi bị Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn công phá, Diệt Thiên Kiếm Tông vẫn được tái lập, trở thành một trong hai đại tông môn ở khu vực đông nam, ngang hàng với Thái Cực Tông mới nổi.
Cho dù bị trọng thương, Diệt Thiên Kiếm Tông vẫn có tiếng tăm ở Cực Loạn Đại Địa.
"Sư mẫu, còn người thì sao?"
"Ta phải đến Kiếm Vực!"
Diệp Tĩnh Vân bình tĩnh nói: "Dù Vân nhi đã chết, ta cũng phải mang thi thể nó về. Ta không thể để nó giống như Thiên Viêm... đến hài cốt cũng không còn!"
"Sư mẫu!"
Lục Thanh Phong khuyên giải: "Để con đi cho, Diệt Thiên Kiếm Tông cần người trấn giữ. Vu Thừa Phong, Vương Ngự Phong, hai người các ngươi theo sư mẫu trở về đi. Bích Lạc Hoàng Tuyền Tông bây giờ không thể quay về được, hãy triệu tập tất cả đệ tử trong tông môn đến Cực Loạn Đại Địa!"
"Kiếm huynh, huynh cũng đến Cực Loạn Đại Địa đi. Tông chủ chưa về, Bích Lạc Hoàng Tuyền Tông không thể quay lại được. Cung điện dưới lòng đất sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện, mau chóng rút lui thì hơn!"
"Ta hiểu!"
Kiếm Phong Tiên nói: "Trước tiên hãy giúp Diệt Thiên Kiếm Tông giải quyết nguy cơ đã. Thanh Phong, nhất định phải mang thi thể của Mục Vân... về!"
"Vâng!"
"Nhất Minh, Vô Song, Vấn Thiên, ba con theo Tứ Ngục Vương và Ngũ Ngục Vương trở về tông môn, dẫn mọi người phân tán rút lui!"
Kiếm Phong Tiên dặn dò.
Lục Thanh Phong nhìn Tứ Ngục Vương và Ngũ Ngục Vương toàn thân áo đen, nói: "Hai vị Ngục Vương quyền cao chức trọng, xong chuyện ở đây, hãy mau chóng trở về Vực Giới của mình đi. Mọi chuyện, đợi tông chủ trở về rồi tính sau!"
"Vâng!"
Tứ Ngục Vương và Ngũ Ngục Vương chắp tay, lập tức phá không rời đi.
Lục Thanh Phong nhìn về phương nam, lòng đau như cắt.
Rốt cuộc thì hắn vẫn chẳng làm được gì cả!
Tiểu sư đệ, vẫn là... chết rồi!
Vạn năm trước như thế, vạn năm sau cũng vẫn như thế.
Theo trận chiến kết thúc, toàn bộ Tiên giới cũng hoàn toàn chấn động.
Phía nam Tiên giới, Phật Vực giáp ranh với Vũ Hóa Thiên Cung, Vô Lượng Phật Tông!
Vô Lượng Phật Tông chiếm cứ một vực, uy danh hiển hách, thanh thế to lớn. Đa số người tu hành trong đó đều là Phật Đà, có thiện có ác, nhưng cũng tuân theo quy luật sức mạnh.
Lúc này, bên trong Vô Lượng Phật Tông, một lão giả chậm rãi bước ra khỏi phòng, nhìn mặt trời trong sân, nheo mắt lại.
Thân hình ông gầy gò, khoác một chiếc áo cà sa, tay phải buông thõng bên người, cánh tay trái cong lại, nhưng bàn tay trái đã biến mất không thấy đâu.
Tiếng bước chân cộp cộp vang lên, một bóng người vội vàng bước tới.
"Tổ Phật!"
Một tiểu Phật Đà tiến lên, thấp giọng nói: "Kiếm Vực đại loạn, Diệt Thiên Kiếm Tông, Bích Lạc Hoàng Tuyền Tông, Vũ Hóa Thiên Cung và Huyết Sát Thần Giáo cùng tụ tập tại Kiếm Vực, kết quả... đã bại!"
Nghe vậy, bóng người gầy gò khẽ gật đầu.
"Tổ Phật không kinh ngạc chút nào sao?"
"Có gì đáng kinh ngạc đâu?"
Vị Phật Đà gầy gò lắc đầu nói: "Sinh và tử, luân hồi không dứt. Có người chết là chết thật, nhưng có người chết lại là một loại lột xác. Thế gian này, ai có thể nói thấu được lẽ sinh tử?"
Tiểu Phật Đà sờ cái đầu trọc lóc, không hiểu lắm.
"Thôi, nên làm gì thì làm đi!"
"Vâng!"
Tiểu Phật Đà quay người định rời đi, nhưng bước chân lại do dự.
"Muốn nói gì thì cứ nói."
"Tổ Phật, đệ tử không hiểu, Mục Vân Tiên Vương không phải đã chết rồi sao? Năm đó tự bạo, hồn phi phách tán, làm sao có thể còn sống được?"
"Ha ha..."
Nghe vậy, Tổ Phật cười cười, nói: "Con còn quá nhỏ, tương lai sẽ hiểu thôi!"
"Dạ!"
Tiểu Phật Đà lại gãi đầu, rồi rời khỏi tiểu viện.
Tổ Phật lại nhìn lên trời, thấp giọng tự nhủ: "Mục Vân... sinh và tử, ai có thể thấy rõ được đây?"
...
Tiên giới có thập đại Tiên Vực, mỗi một Vực Giới đều có thực lực thâm căn cố đế, vô cùng cường đại.
Ở hướng đông bắc Tiên giới, có một vùng đất rộng lớn tràn ngập những cây đại thụ xanh um tươi tốt.
Nơi đây cũng có không ít thiên tài địa bảo. Đây chính là Linh Vực, nơi cung cấp gần năm mươi phần trăm tiên đan cho toàn bộ Tiên giới.
Trong Linh Vực, số lượng tiên đan sư và tiên khí sư cũng nhiều nhất toàn Tiên giới.
Mà trong Linh Vực, chỉ có một thế lực lớn nhất tồn tại, đó chính là Linh Các.
Linh Các được xây dựng trên một linh mạch ở Linh Vực, từ trước đến nay luôn là một thánh địa tiên gia sơn thanh thủy tú.
Giờ phút này, bên trong một tòa lầu các của Linh Các, một người đàn ông trung niên đang mang vẻ mặt kinh ngạc...