STT 1719: CHƯƠNG 1695: BẮT ĐẦU GIÁC ĐẤU
"Tên nhóc thối..."
Mục Vân đá Tạ Thanh một cước, thở phào một cái rồi ngồi xuống.
Tên này vậy mà lại ngủ, hơn nữa những thần tinh bị hắn thôn phệ lúc này đang từng luồng khuếch tán trong cơ thể, giúp hắn đề thăng tu vi.
"Ai cũng nói không có vấn đề, ngươi còn lo bò trắng răng, thái gia gia cũng sốt ruột thay ngươi đây. Tên này là Thần Long chứ không phải thằn lằn, không chết được đâu!"
Mục Phong Tiếu mở miệng nói: "Vân nhi, kiếp trước ngươi đã dựa vào lĩnh ngộ của bản thân để trở thành một đế đan sư, vậy thì bây giờ, thái gia gia dạy ngươi thần đan thuật, chắc hẳn ngươi cũng sẽ học được rất nhanh!"
"Bắt đầu từ hôm nay, thái gia gia sẽ dạy ngươi những kiến thức cơ bản về thần đan thuật!"
"Vâng!"
Dứt lời, Mục Phong Tiếu nói: "Tiên đan và thần đan có thể nói là khác nhau một trời một vực. Thần đan thuật là thuật luyện chế đan dược giúp cường giả Thần Cảnh đề thăng tu vi, vật liệu được lựa chọn đều có linh tính."
"Ngươi cũng phải biết, thần lực là sự kết hợp của các loại thuộc tính lực lượng giữa trời đất. Thần lực ngưng tụ từ sự kết hợp này cao minh hơn tiên khí không chỉ mấy chục lần."
"Mà linh dược trong Thần Giới hấp thu chính là thần lực của trời đất, hoàn toàn khác biệt so với Tiên Giới!"
"Đối với thần đan thuật, có thiên hỏa cũng không có gì ghê gớm, quan trọng nhất là thần thức!"
"Thần thức?" Đây là lần đầu tiên Mục Vân nghe nói chuyện này.
"Đúng vậy, chính là thần thức!"
Mục Phong Tiếu chân thành nói: "Khi đến Thần Cảnh, hồn phách của ngươi hấp thu thần lực, ngưng tụ thành thần hồn, lúc đó không còn là hồn thức nữa, mà là thần thức!"
"Thần thức cường đại đối với đan thuật của ngươi mà nói cũng là một sự trợ giúp cực lớn!"
"Mặc dù trong Thần Giới, mỗi một cường giả Thần Cảnh đều có thần thức, nhưng có người trở thành đan sư được, có người lại không."
"Trong Thần Giới, đan sư dùng tinh để phân chia đẳng cấp!"
"Nhất tinh thần đan sư luyện chế ra Hư Thần đan, loại Hư Thần đan này lại được chia làm thượng, trung, hạ tam phẩm."
"Cách phân chia của thần đan sư và thần khí sư là như nhau, đều dùng tinh cấp để đánh giá!"
"Chỗ khác biệt là tên của đan dược và thần khí được luyện chế ra không giống nhau!" Mục Phong Tiếu lạnh nhạt nói: "Nhất tinh đan sư luyện chế Hư Thần đan, nhất tinh khí sư luyện chế Hư Thần khí, cả đan dược và thần khí, mỗi một phẩm cấp đều được chia làm thượng, trung, hạ tam phẩm!"
"Nhưng như cửu tinh thần đan sư, thần đan luyện chế ra sẽ trở thành Tổ Nguyên Thần Đan, đây là loại thần đan đỉnh cấp nhất trong Thần Giới, là thứ mà các lão tổ tông cảnh giới Tổ Thần cần đến!"
"Mà cửu tinh khí sư luyện chế thần khí, chính là Chí Tôn thần khí!"
"Giữa hai bên có rất nhiều điểm khác biệt, sau này ngươi sẽ từ từ hiểu rõ, bây giờ ta sẽ nói cho ngươi về Hư Thần đan!"
Sau đó, Mục Phong Tiếu kiên nhẫn giảng giải cho Mục Vân.
Dù sao cũng là chắt ruột, tuy Mục Phong Tiếu chưa từng gặp Mục Vân, nhưng đây là hậu nhân của mình, ông tự nhiên muốn tận tâm tận lực dạy bảo.
Liên tiếp hơn 10 ngày, Mục Vân ở trong phòng, ngoài tu tập kiếm thuật ra thì chính là hỏi Mục Phong Tiếu về các vấn đề đan thuật, thậm chí còn moi ra được mấy đơn thuốc Hư Thần đan từ miệng ông.
Mục Vân biết, bất kể lúc nào, đan sư và khí sư đều được người người săn đón.
Hơn nữa hắn cũng rất yêu thích hai nghề nghiệp này, nếu không kiếp trước hắn đã không thể tinh thông cả đan thuật và khí thuật.
Sáng sớm hôm đó, Mục Vân vừa rời giường, chuẩn bị học đan thuật thì Khô tiên sinh lại đến.
Khô Dụ nhìn thấy Mục Vân, lập tức kích động giữ chặt cánh tay hắn.
"Sao vậy?"
"Nhóc con, thần tinh ta đã cho huynh đệ các ngươi, chuyện đã hứa thì cũng nên làm được, phải không?"
"Tự nhiên!"
Khô Dụ kích động nói: "Tốt, hôm nay lôi đài thi đấu, ngươi và Tạ Thanh sẽ đối chiến với Trần Nguyên và Thạch Uyên, nếu thắng, sẽ có một bất ngờ lớn chờ ngươi!"
Bất ngờ lớn?
"Lần trước La Nguyên biểu hiện cường hoành nhưng không làm hai vị tiểu thư Lư gia hài lòng, vì vậy thiếu đường chủ rất tức giận. Ta đã nói với thiếu đường chủ, cho nên lần này để hai người các ngươi thử xem!"
"Trần Nguyên và Thạch Uyên có thể xếp vào top 10 giác đấu trường của chúng ta, còn La Nguyên thì chắc chắn nằm trong top 3. Nếu huynh đệ các ngươi đánh bại được họ, khiến tiểu thư Lư gia hài lòng và được mua về, không chỉ một bước lên mây trở thành hộ vệ Lư gia, khôi phục tự do, mà còn khiến quan hệ giữa Quảng Bình đường và Lư gia trở nên tốt đẹp hơn!"
"Ý nghĩa của chuyện này vô cùng trọng đại!"
Nghe những lời này, Mục Vân cười nói: "Ta chỉ có thể đảm bảo sẽ thắng, còn hai vị tiểu thư kia có vừa mắt hay không thì ta không biết!"
"Chỉ cần thắng được thì chắc chắn sẽ được!"
Lúc này, Khô Dụ lại tỏ ra vô cùng tự tin.
Mục Vân cũng không nhiều lời, nhẹ gật đầu.
Dù sao ở Quảng Bình đường cũng không có tự do, hạn chế hắn quá nhiều.
Ví dụ như bây giờ, hắn hoàn toàn không có cách nào tự mình luyện đan để thử nghiệm thần đan thuật.
Kiếm thuật cũng không tiện thi triển ở nơi này.
Hắn không biết nếu mình thể hiện ra kiếm hồn ý cảnh thì Quảng Bình đường có còn thả bọn họ đi hay không.
Mục Vân lập tức đi thương nghị với Tạ Thanh.
Vừa vào phòng Tạ Thanh, Mục Vân lập tức cảm nhận được một luồng khí tức hoàn toàn khác biệt.
"Hư Thần trung kỳ!"
Nhìn Tạ Thanh trong phòng, Mục Vân thầm tặc lưỡi.
Đúng là không có thiên lý mà!
Tên này mấy ngày nay chỉ toàn ngủ mà lại đột phá đến cảnh giới Hư Thần trung kỳ.
Trong khi hắn vẫn còn kẹt ở sơ kỳ đỉnh phong.
Cố gắng tu luyện mà còn không bằng người khác ngủ say như chết!
Mục Vân thật sự có xúc động muốn bóp chết Tạ Thanh.
"Dậy!"
Một cước đá Tạ Thanh dậy, Mục Vân cười mắng: "Ngủ ngủ ngủ, chỉ biết ngủ!"
"Ngươi không thể nhẹ tay một chút à?"
Tạ Thanh mắng: "Để ta nói cho ngươi biết, ngươi đây thuần túy là ghen ăn tức ở!"
"Được rồi, ta ghen ăn tức ở đấy, đừng lải nhải nữa, nói chuyện chính!" Mục Vân mở miệng nói: "Khô Dụ đến rồi, bây giờ đến lượt chúng ta ra sân!"
"Không vấn đề gì!"
Tạ Thanh cười nói: "Đã sớm muốn rời khỏi cái nơi quái quỷ này rồi. Haizz, vẫn là bên ngoài tốt hơn. Ngươi không biết đâu, lần trước nhìn thấy đôi tỷ muội Lư Ngọc Tuyết và Lư Ngọc Thanh kia, ta đã nghĩ, dù có bị bán đến Lư gia, làm nô làm tỳ, ta cũng cam lòng!"
"Ban ngày bảo vệ hai tỷ muội, ban đêm... cũng bảo vệ hai tỷ muội, oa ha ha... Quả thực là quá đắc ý!"
...
Mục Vân dặn dò: "Bây giờ nghe ta nói cho nghiêm túc đây. Đối thủ của chúng ta không hề đơn giản. Lần này, hai tên Hư Thần sơ kỳ đỉnh phong là Trần Nguyên và Thạch Uyên chỉ là món khai vị, quan trọng nhất là ba người La Nguyên, Lữ Khí và Thủy Vân Binh!"
"Khô Dụ nói, ba người này có thể xem là bá chủ trấn giữ giác đấu trường, thực lực của cả ba đều rất mạnh!"
"Chúng ta muốn thu hút sự chú ý của các công tử tiểu thư thế gia thì phải đánh bại ba người đó!"
"Đến lúc đó, chúng ta sẽ rời khỏi Quảng Bình đường, tiến vào trong gia tộc, trở thành hộ vệ, rồi tìm cơ hội chuồn thẳng!"
"Chuồn thẳng?"
Tạ Thanh bất mãn nói: "Nếu ta vào được Lư gia thì ta không trốn đâu! Để hai tỷ muội kia phải đau khổ chờ đợi, trong lòng sẽ khó chịu lắm!"
"Đồ bỉ ổi!"
"Ngươi nói cái gì?"
"Không có gì, chuẩn bị cẩn thận đi."
Mục Vân quay mặt đi, thật sự không muốn nói nhiều với Tạ Thanh.
Trong đầu tên này lại bắt đầu tuôn ra những suy nghĩ không đứng đắn...
Mặt trời lên cao, Khô Dụ đến đón hai người rời đi.
Trên đường, họ lại đụng phải Phó Trầm.
Giữa hai bên, tự nhiên không tránh khỏi một trận châm chọc khiêu khích!
Lúc này, Mục Vân có thể cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng của Khô Dụ.
Biết thế này, đáng lẽ nên vòi của Khô Dụ thêm một khoản tiền.
Mục Vân vẫn chưa quên lúc đầu bị bắt ở rừng Nam Hải, cùng với một tháng sau đó trong sân viện kia, ngày nào cũng mệt gần chết, 500 thần tinh căn bản không đủ để đền bù!
Tuy nhiên, cùng với việc cảnh giới thực lực đề thăng, Mục Vân cũng hiểu rằng, ở Thần Giới, cuộc sống của ai cũng không dễ dàng, cá lớn nuốt cá bé, cá bé nuốt tôm tép.
Những trải nghiệm trong khoảng thời gian này cũng khiến hắn hiểu ra, cho dù ở Tiên Giới hắn là đại lão không người địch nổi, thì khi đến Thần Giới, hắn cũng chỉ là một con châu chấu.
"Trần Nguyên là một võ si, công kích cực kỳ bá đạo, hoàn toàn không màng đến phòng ngự!"
"Còn Thạch Uyên thì phòng ngự vô địch, quả thực đáng sợ!"
Khô Dụ vừa đi vừa không ngừng giới thiệu: "Hai người các ngươi, ai đối phó ai?"
"Sao cũng được!"
Tạ Thanh khoát tay nói: "Khô tiên sinh, ông đừng kích động như vậy, nếu không yên tâm thì đưa thêm cho ta 1.000 thần tinh, ta đảm bảo sẽ đánh cho tất cả mọi người trong giác đấu trường này nằm rạp xuống đất!"
Nghe những lời này, sắc mặt Khô Dụ trở nên cổ quái khi nhìn Tạ Thanh.
"Ngươi đã đến cảnh giới Hư Thần trung kỳ rồi?"
"Không sai!"
"Tốt, tốt, tốt!"
Trái tim đang treo lơ lửng của Khô Dụ từ từ hạ xuống.
Việc Tạ Thanh tấn thăng đã cho ông lòng tin cực lớn.
"Thiếu đường chủ!"
Nhìn thấy Lục Bình, Khô Dụ cung kính hành lễ.
"Ừm!"
Mục Vân phát hiện, lần gặp này Lục Bình không còn tự tin, phấn chấn như lần trước, trên trán còn mang vẻ u sầu.
Lục Bình nhìn Mục Vân và Tạ Thanh, nói: "Lần so tài này, ta sẽ sắp xếp ba trận đấu!"
"Trận đầu, ngươi và Tạ Thanh đối chiến với Trần Nguyên và Thạch Uyên. Trận thứ hai, ngươi và Tạ Thanh đối chiến với La Nguyên và Thủy Vân Binh. Trận thứ ba, ta sẽ dựa vào biểu hiện của hai ngươi để chọn ra một người giao đấu với Lữ Khí!"
Lục Bình chân thành nói: "Ba trận này, các ngươi phải toàn thắng thì mới đảm bảo được tiểu thư Lư gia để mắt tới, nếu thua thì không còn chút hy vọng nào!"
"Nhưng ta cần phải nói cho các ngươi biết, nếu thua, ta khổ sở một, thì các ngươi... sẽ còn khổ sở hơn!"
"Không vấn đề!"
"Yên tâm đi!" Tạ Thanh lại mở miệng nói: "Lục Bình thiếu gia, nếu ngài không yên tâm thì đưa thêm cho ta một vạn thần tinh, ta đảm bảo sẽ đánh cho bọn chúng không nhận ra cha mẹ mình!"
Khô Dụ vội vàng kéo Tạ Thanh lại, run rẩy nói: "Thiếu đường chủ đừng để ý, tên này chỉ nói bừa thôi!"
Trong lòng ông ta, gan sắp vỡ ra đến nơi.
Tên Tạ Thanh này, sao lời gì cũng dám nói ra vậy?
Lục Bình lúc này cười ha hả một tiếng, nói: "Nếu ngươi có thể được tiểu thư Lư gia để mắt tới, đừng nói một vạn, mỗi người một vạn ta cũng cho!"
"Một lời đã định, đừng có như Khô Dụ, nuốt lời đấy!"
"Ngươi..."
"Ha ha..."
Lục Bình cười ha hả, phất tay rồi xoay người rời đi.
"Tên nhóc thối, ta đã cho ngươi 500 viên thần tinh rồi, ngươi còn không hài lòng?"
"Khô tiên sinh, ta nói là lần trước!"
Tạ Thanh cười một tiếng.
Lúc này Mục Vân chỉ biết lắc đầu, tên này lúc nào cũng vậy.
Nhưng mà để Khô Dụ nếm chút trái đắng, hắn cũng vui vẻ khi thấy.
Lúc này, bên trong giác đấu trường người qua kẻ lại.
Đôi tỷ muội nhà họ Lư lại đến.
Lục Bình lúc này ra đón hai vị, cười nhạt nói: "Hai vị tiểu thư, lần này ta đã sắp xếp ba trận giác đấu, ta nghĩ hai vị sẽ cảm thấy hứng thú!"
"Ồ?"
Lư Ngọc Tuyết ngẩng chiếc cổ trắng như tuyết lên, nói: "Lục Bình, ba người La Nguyên, Lữ Khí, Thủy Vân Binh quả thật không tệ, nhưng tiềm lực có hạn, hy vọng lần này ngươi không làm ta thất vọng!"
"Sẽ không, sẽ không!"
"Ừm!"
Lư Ngọc Tuyết lại nói: "Ta cần phải nói cho ngươi biết, nếu lần này lại không vừa ý, e là một thời gian dài nữa ta sẽ không đến Quảng Bình đường đâu!"
"Ta đã vượt qua kỳ khảo hạch của Kiếm Thần tông!"
Kiếm Thần tông!
Nghe những lời này, trên trán Lục Bình hiện lên một tia chấn động...