STT 1752: CHƯƠNG 1728: TAM GIẢ TUẦN HOÀN, SINH SÔI BẤT TẬN
"Tốt, binh sĩ Lư gia, không có một ai sợ chết, giết cho ta!"
Lư Tuấn Sinh vừa dứt lời đã lao thẳng ra ngoài.
Những hộ vệ Lư gia lúc này cũng răm rắp đuổi theo, Mục Vân cũng triệu hồi Huyết Vệ, trực tiếp xông lên.
Nhất thời, trước cửa Lư phủ chìm trong biển máu.
"Gia chủ!"
Đột nhiên, một tên đệ tử Cổ gia lao tới, đau đớn tột cùng nói: "Gia chủ, Cổ gia bị thảm sát, nhà... bị đốt rồi!"
"Cái gì?"
"Gia chủ!"
Ngay lúc này, người của Tiêu gia cũng chạy đến, mặt mày cầu xin bẩm báo: "Tiêu gia... bị diệt rồi!"
Trong nháy mắt, Cổ Quan và Tiêu Hiền hoàn toàn chết lặng.
Gia tộc vậy mà lại xảy ra chuyện vào đúng lúc này.
Sao có thể!
Cổ Quan lập tức quát: "Cổ Ngữ Tranh không phải đang ở đây sao? Sao lại như vậy? Có phải Lâm gia làm không?"
"Không phải, là hắn!"
Người báo tin lập tức chỉ về phía Mục Vân.
"A..."
Cổ Quan lúc này chỉ cảm thấy sắp phát điên.
Mục Vân, quả thực quá đáng ghét!
Mọi kế hoạch đều hoàn mỹ, nhưng bây giờ, chỉ vì Mục Vân mà tất cả đều bị phá hỏng.
Nếu Mục Vân ở cảnh giới Chân Thần, hắn cũng đành chịu, nhưng Mục Vân chỉ là Hư Thần đỉnh phong mà thôi.
Chỉ là một tên Hư Thần đỉnh phong, dẫn theo một đội hộ vệ khôi lỗi, dựa vào đâu mà bá đạo như vậy?
Cổ Quan lúc này hung hãn nói: "Tiêu Hiền, đã như vậy, chúng ta chỉ có thể đập nồi dìm thuyền!"
"Ta hiểu!"
Tiêu Hiền lúc này âm lãnh nói: "Tinh anh Tiêu gia nghe đây, Tiêu gia chúng ta đã bị Mục Vân tiêu diệt, nếu đã vậy, hôm nay chúng ta mà lùi bước thì sẽ không còn nhà để về!"
"Bây giờ, chỉ có giết mới có đường sống!"
"Tiêu Hiền tộc trưởng, không thể nói lung tung được đâu!"
Mục Vân lúc này cười nói: "Ta chỉ giết các thành viên chủ chốt của Tiêu gia các ngươi thôi, còn những hạ nhân, người thân của các hộ vệ các ngươi, ta đều để họ chạy cả rồi. Có điều mưa lớn như vậy, không biết họ sẽ chạy đi đâu, có an toàn không nữa!"
"Đáng ghét!"
Tiêu Hiền sao lại không nghe ra ý tứ trong lời của Mục Vân.
Tiêu gia tuy là một trong năm đại gia tộc, nhưng những hộ vệ tinh anh trước mắt không phải tất cả đều là người Tiêu gia, Mục Vân nói vậy là đang lung lạc lòng quân của bọn họ.
"Không được đi!"
Tiêu Hiền quát: "Ai dám đi, ta giết kẻ đó!"
"Ngươi bản lĩnh thật đấy!"
Lư Tuấn Sinh lập tức quát: "Các ngươi nghe cho kỹ, hôm nay có Lư Tuấn Sinh ta ở đây, kẻ nào phản kháng, ta giết không tha, kẻ nào đầu hàng ta sẽ trọng dụng, người nào rời đi, ta tuyệt không truy cứu. Nhưng nếu còn ngoan cố chống cự, ta nhất định sẽ truy sát đến chân trời góc biển!"
Lời này của Lư Tuấn Sinh có thể nói đã khiến cho hộ vệ của ba đại gia tộc tại đó sợ đến hồn bay phách lạc.
Lư Tuấn Sinh năm đó đã là đỉnh cao Chân Thần sơ kỳ, bây giờ lại đột phá đến Chân Thần trung kỳ.
Thực lực như vậy, đủ để xưng bá toàn bộ Quảng Bình quận!
Một vài hộ vệ nghe thấy lời này, đâu còn lòng dạ nào quyết chiến nữa.
Lúc này, Viêm Thông Thiên và Viêm Như Phong đứng cùng nhau, cánh tay Viêm Như Phong đã ngừng chảy máu, hắn nhìn quanh bốn phía.
"Tam đệ, đại thế đã mất!"
Viêm Như Phong trầm giọng nói: "Chúng ta phải đi, Lư Tuấn Sinh người này, năm người chúng ta hợp lại cũng không phải đối thủ của hắn!"
"Ừm!"
Viêm Thông Thiên gật đầu: "Bây giờ tứ đệ hẳn đang ở thành Lăng Vân, chúng ta lập tức rút về đó, sau đó quay về Viêm Châu tìm gia gia thương nghị việc này!"
"Được!"
Lập tức, Viêm Thông Thiên dẫn theo ngàn tinh anh hộ vệ của Viêm gia, định rút lui.
"Hai vị, đừng đi vội!"
Mục Vân lại xuất hiện ngay trên đường lui của hai người, cười nhạt nói: "Màn kịch hay vừa mới bắt đầu, kết thúc thế này chẳng phải quá vô vị sao? Viêm Bá Quân và Viêm Động chết thật rồi, bị ta giết đấy. Sớm biết các ngươi không tin như vậy, ta đã mang thi thể của chúng đến đây rồi!"
"Nói hươu nói vượn!"
Viêm Thông Thiên và Viêm Như Phong nhìn Mục Vân, lập tức cảnh giác.
"Thôi được, ta biết các ngươi chắc chắn không tin, nhưng ta còn một cách khác!"
Mục Vân khoanh tay, vươn vai một cái rồi cười nói: "Chỉ cần giết hai người các ngươi, các ngươi sẽ biết ta không nói dối, Hư Thần đỉnh phong hoàn toàn có thể giết được Chân Thần sơ kỳ!"
Dứt lời, Mục Vân lao thẳng về phía trước.
Viêm Thông Thiên và Viêm Như Phong lập tức xông tới.
Ngay lúc này, từ bên cạnh, một bóng người đột nhiên lao ra, chính là Tạ Thanh.
Lập tức, bốn bóng người giao chiến, còn Mục Vân thì điều động Huyết Vệ chặn đứng đường lui của người Viêm gia.
Còn về ba đại gia tộc kia, Mục Vân biết Lư Tuấn Sinh sẽ xử lý ổn thỏa!
Với cảnh giới Chân Thần trung kỳ, đối đầu với ba tên Chân Thần sơ kỳ, đối với Lư Tuấn Sinh mà nói hẳn là dễ như trở bàn tay.
Ầm...
Trên mái nhà, bốn bóng người đang giao thủ kịch liệt, Mục Vân và Tạ Thanh khí thế hừng hực, ra tay dứt khoát.
Viêm Thông Thiên và Viêm Như Phong càng thêm kinh ngạc, hai tên này quả thực là quái thai!
Hơi thở trong cơ thể rõ ràng chỉ ở cấp độ Hư Thần đỉnh phong, nhưng lực lượng lại còn khủng bố hơn cả bọn họ. Thần quyết thi triển ra chỉ là nhất phẩm, nhưng uy lực bộc phát lại vượt xa thần quyết nhất phẩm.
Nhất là Viêm Thông Thiên, lúc này đã không còn lời nào để nói.
Sự cường đại của Mục Vân vượt quá sức tưởng tượng của hắn, đặc biệt là đôi mắt quỷ dị kia, thỉnh thoảng lại tỏa ra khí tức khiến người ta kinh hãi.
Gã này, thực sự quá cổ quái!
Lúc này, khi giao thủ với Viêm Thông Thiên, tâm cảnh của Mục Vân cũng ngày càng được nâng cao.
Cảm giác tâm thần tĩnh lặng đó giúp cho thần hồn của hắn trưởng thành, thăng hoa, từ đó ảnh hưởng đến việc bồi dưỡng thần mạch.
Hắn cảm giác, mình có thể đột phá bất cứ lúc nào!
"Nếu đã vậy, thì không thể lãng phí thời gian với ngươi nữa!"
Mục Vân nhìn Viêm Thông Thiên, cười nói: "Ta còn có việc quan trọng hơn phải làm!"
Ông...
Dứt lời, Mục Vân vung tay, dưới bầu trời đêm sấm chớp rền vang, mưa to như trút, một tia sét ngưng tụ sau lưng hắn.
Trong khoảnh khắc đó, sau lưng hắn phảng phất xuất hiện một tấm bia đá, trên bia đá, một luồng sáng lưu chuyển, bao quanh trung tâm tấm bia, những đốm tinh quang đột nhiên phóng đại.
"Lưu Tinh Bạo Vũ!"
Một đòn đánh xuống, trong nháy mắt, tiếng ầm ầm vang lên.
Trên mặt đất, tinh quang rơi xuống, lập tức, những tiếng nổ lốp bốp vang lên, kéo theo từng tiếng kêu thảm thiết.
Thân hình Mục Vân như đi trên đất bằng, bước đi giữa những vì sao băng rơi xuống mà không hề bị ảnh hưởng.
Hắn vung tay, Bách Lý Khinh Phong Kiếm lập tức lao thẳng về phía Viêm Thông Thiên.
Lúc này, Viêm Thông Thiên đã không thể nào tránh né, trơ mắt nhìn một kiếm kia trực tiếp lấy mạng mình.
Đến lúc chết, hắn mới tin rằng, Mục Vân, thật sự có năng lực giết chết hắn!
Nhưng bây giờ hiểu ra, dường như đã không còn ý nghĩa gì nữa!
Mặt đất sụt lún, từng bóng người lần lượt bị sao băng đánh trúng, và lúc này, các Huyết Vệ cũng đồng loạt xông lên, giải quyết tàn quân.
Không lâu sau, Mục Vân nhẹ nhàng đáp xuống, lặng lẽ đứng trong mưa.
Lúc này, hắn không còn bất kỳ tạp niệm nào.
Bên trong cơ thể, lại xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Thần mạch không ngừng được bồi dưỡng, thần thể và thần hồn lúc này như động lực, thúc đẩy thần mạch trong cơ thể khuếch tán ra.
Và trong khoảnh khắc này, hắn nuốt liền bảy viên Tử Hồn Ngọc Huyết Đan còn lại, lại lấy ra liên châu, trực tiếp nuốt vào bụng.
Cơ thể hắn lúc này trở thành một cái lò luyện khổng lồ, hòa tan đan dược, hòa tan liên châu, hòa tan cả thần mạch của hắn.
Thần mạch lúc này, cuối cùng cũng hoàn toàn trải rộng trong thần thể của hắn, tạo thành một tấm lưới lớn.
Tấm lưới khổng lồ lan ra, khiến Mục Vân cảm thấy cơ thể mình lúc này cũng trở nên nhẹ nhàng.
"Tuyệt diệu!"
Mục Vân tự nhủ: "Thần thể cứng cỏi, thúc đẩy thần hồn cường tráng. Thần hồn cường tráng, lại thôi thúc thần mạch trong cơ thể phát triển khỏe mạnh. Thần mạch trải rộng, ngưng tụ thành mạng lưới, lại tương đương với việc gia tăng sự cứng cỏi của thần thể!"
"Ba thứ này tuần hoàn, thực lực của võ giả càng thêm cường đại!"
"Tương trợ lẫn nhau, ba thứ dung hợp làm một, ngưng tụ thành thần nguyên, đó chính là cội nguồn sức mạnh để cảnh giới Chân Thần tồn tại!"
Mục Vân dần dần hiểu ra những kiến giải về cảnh giới Hư Thần và Chân Thần mà mình biết trước đây.
Và lúc này, thần mạch của hắn đã đại thành, cảnh giới Hư Thần viên mãn, đã đến!
Nắm chặt hai tay, lần này, lực lượng của hắn không tăng lên bao nhiêu, nhưng khả năng thích ứng lại tăng cường rất nhiều.
Sự thích ứng với không gian Thần Giới, sự thích ứng này được nâng cao, đồng nghĩa với việc hắn có thể một lần nữa nâng cao tốc độ, lực phản ứng và khả năng tư duy lên một tầm cao mới.
Cảm giác lực lượng được nâng cao khiến Mục Vân cảm nhận được sự cường đại của cơ thể.
Cảm giác này, thật khoan khoái!
Hư Thần cảnh giới viên mãn!
Tạ Thanh lúc này đáp xuống, nhìn Mục Vân, cười nói: "Tên sói con, lên Hư Thần cảnh giới viên mãn rồi à?"
"Nhìn ra rồi sao?"
"Đó là tự nhiên!" Tạ Thanh tự tin nói: "Ta là... Rồng mà!"
"Mắt rồng tinh tường ngươi không biết sao?"
"Mắt rồng tinh tường thì ta không biết, chứ long nhãn nhét vào đâu thì ta thấy nhiều rồi!"
"Vô sỉ!"
Tạ Thanh lúc này không nói nữa, hỏi: "Ngươi có cần bế quan không? Mới đột phá, cơ thể có chỗ nào không thích ứng không?"
"Không sao cả!"
Mục Vân nhìn bốn phía, nói: "Tuy Lư Tuấn Sinh đã xuất hiện, tình thế của Lư gia rất tốt, nhưng nếu ba đại gia tộc liều chết phản kháng, Lư gia cũng sẽ tổn thất không ít."
"Chẳng bằng nhân cơ hội này, thử xem uy lực của những thần quyết mình đã nắm giữ thay đổi thế nào!"
"Được!"
Hai người nhìn nhau cười một tiếng, lập tức xông ra.
Đêm nay, định sẵn là một đêm không tầm thường.
Sáng sớm hôm sau, mưa to đã tạnh, nhưng trong toàn bộ Quảng Bình quận, khí tức u ám đó vẫn bao trùm không tan.
Trong không khí, thậm chí mùi máu tươi vẫn chưa tiêu tán hết.
Lúc này, trong đại sảnh Lư gia, Lư Tuấn Sinh ngồi ở ghế chủ vị, phía dưới Lư Thủ Nghĩa và Lư Nhân Doãn đứng thẳng, Lư Ngọc Tuyết, Lư Ngọc Thanh cùng với Tần Sơn đều có mặt.
Còn Mục Vân thì ngồi ở ghế khách bên dưới, không nói một lời.
Lư Tuấn Sinh cười nói: "Lần này chiến quả thế nào?"
"Khởi bẩm phụ thân!"
Lư Thủ Nghĩa chắp tay nói: "Tiêu gia và Cổ gia, lần này xong đời rồi, nhà đã bị tịch thu, còn Hạ gia, chúng ta cũng đã phái người bao vây."
"Hơn nữa nhận được tin tức, Viêm gia ở Viêm Châu đúng là đã bị diệt, Viêm Thông Thiên và Viêm Như Phong đều đã chết, Viêm gia xem như triệt để xong đời!"
"Có điều Lâm gia và Quảng Bình đường, suốt đêm qua không có động tĩnh gì, xem ra hai phe này không tham gia vào chuyện của Cổ gia!"
"Ừm!"
Lư Tuấn Sinh gật đầu: "Thủ Nghĩa, Nhân Doãn, chuyện này, hai huynh đệ các ngươi bắt tay vào làm đi, nhớ kỹ, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót!"
"Vâng!"
Lư Tuấn Sinh tiếp tục sắp xếp công việc, rồi nhìn Mục Vân cười nói: "Mục lão đệ, bận rộn cả đêm, mệt rồi, ngươi đi nghỉ trước đi, những chuyện khác không cần ngươi bận tâm!"
"Được!"
"Tuyết Nhi, tiễn Mục tiên sinh đi nghỉ ngơi!"
"Vâng!"
Mấy người rời khỏi đại điện, Lư Thủ Nghĩa và Lư Nhân Doãn hai người vẫn chưa lui ra...