STT 1989: CHƯƠNG 1963: NHẤT ĐỊNH PHẢI KIỂM TRA
"Đáng ghét!"
Lại phải quay về, ba người Sở Hạc thần sắc ảm đạm.
"Sao rồi?"
Lúc này, một mình Mục Vân đang trấn giữ cửa vào giữa hai ngọn núi, chặn đám ác ma ở bên ngoài, nhưng con ác ma màu vàng kim kia sắp đến nơi rồi.
"Bị người ta chơi xỏ rồi!"
Sở Hạc tự trách nói: "Bọn chúng không mở cửa cho chúng ta, chỉ để lừa thần tinh trên người chúng ta thôi!"
"Ha ha, lừa gạt?"
Sắc mặt Mục Vân lạnh đi, một tia sát cơ lóe lên.
"Được, đã chúng không muốn dùng biện pháp mềm mỏng để mở cổng thành, vậy thì dùng biện pháp mạnh!"
Mục Vân dứt lời, bàn tay khẽ nâng, một tòa bảo tháp xuất hiện.
"Vạn Tượng Tháp!"
Nhìn thấy tòa bảo tháp đó, Sở Hạc giật mình, kinh hãi nói.
"Ngươi nhận ra vật này?"
"Đương nhiên rồi, Vạn Tượng Tháp do Thanh Loan Kiếm Thánh luyện chế, nghe nói có thể diễn hóa ra vạn loại hư tượng, là một món tạo hóa thần khí!"
Tạo hóa thần khí, là thần khí mà chỉ cảnh giới Thần Chủ mới có thể thúc đẩy.
Sở Hạc nhìn Vạn Tượng Tháp trong tay Mục Vân, kinh ngạc không thôi.
Mục Vân dù có nghịch thiên đến đâu, cũng không thể nào thúc đẩy được món tạo hóa thần khí này chứ?
"Vạn Tượng Tháp đúng là do Thanh Loan Kiếm Thánh luyện chế, nhưng tháp này đã bị trọng thương, nhiều khí phù bên trong đã bị hư hỏng, hiện tại chỉ tương đương với vương cấp thần khí!"
Mục Vân giải thích: "Cho nên ta mới có thể thúc đẩy được nó!"
"Thì ra là thế!"
Mục Vân nhìn về phía trước, hờ hững nói: "Thời gian không còn nhiều, nếu con ác ma màu vàng kim kia đến, ta cũng không nắm chắc đối phó được. Đã chúng không mở cửa, vậy chúng ta tự mình vào thôi!"
"Tự mình vào?"
Sở Hạc, Lữ Phong, Thích Vi Vi ba người không hiểu tại sao, tòa thành cổ kia có trận pháp gia trì, bọn họ... làm sao vào được?
Mục Vân không nói nhiều, đứng tại chỗ, Vạn Tượng Tháp bắt đầu xoay tít.
Cùng với việc hắn đột phá đến Nhị Hồn Thần Vương, uy lực mà Vạn Tượng Tháp có thể phát huy cũng ngày càng mạnh mẽ.
Giờ phút này, hắn thúc đẩy Vạn Tượng Tháp, Vạn Tượng Hư Trận lập tức xuất hiện.
Trong chốc lát, phía trước trở nên u ám, tựa như một trận bão cát lan ra, khiến người ta không thể nhìn rõ.
Thấy cảnh này, ba người đều căng thẳng trong lòng, đứng sát lại với nhau.
Mục Vân thi triển huyễn trận Vạn Tượng Hư Trận, che khuất tầm mắt của tất cả mọi người.
Trong nháy mắt, ba trăm cốt vệ cùng hơn năm trăm huyền thiên cốt linh lao vút ra từ trong Bích Lạc Hoàng Tuyền Đồ.
"Chủ nhân!"
"Điện hạ!"
Lạc Thiên Hành cùng Thương Cư Chính, Lục Kình Tùng và Dung Thanh Hà lập tức chắp tay hành lễ.
"Giúp ta tạm thời ngăn đám người này lại!"
Mục Vân trực tiếp phân phó: "Không cần chém giết, chỉ cần ngăn cản chúng là được."
"Vâng!"
Để ta xem xem, đám người trong pháo đài cổ này muốn làm gì
Hừ một tiếng, Mục Vân trực tiếp đứng dậy rời khỏi Vạn Tượng Hư Trận.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Trên tường thành cổ, Càn Tử Nguyên và Đỗ Sơn Ngọc nhìn thấy một trận pháp tựa như cơn bão xuất hiện, lập tức kinh hãi.
"Chẳng lẽ đám ác ma kia thi triển tuyệt chiêu gì, chuẩn bị cường công phá thành sao?"
Sắc mặt Đỗ Sơn Ngọc biến đổi.
"Không phải!"
Càn Tử Nguyên lại lên tiếng: "Hình như là do đám người kia gây ra động tĩnh."
"Ồ?"
Trong lúc hai người còn đang kinh ngạc nghi ngờ, một bóng người từ trong hư trận chậm rãi bước ra, đi đến dưới cổng thành.
"Mở thành!"
Mục Vân lúc này thản nhiên nói: "Thần tinh chúng ta đã nộp, ác ma bên ngoài tạm thời không đến gần được thành cổ, các ngươi mở cổng thành cho chúng ta vào, sẽ không có nguy hiểm gì đâu!"
"Đánh rắm!"
Đỗ Sơn Ngọc lập tức mắng: "Làm sao ngươi biết sẽ không có nguy hiểm? Hừ, tên tiểu tử thối, cút đến chỗ nào mát mẻ mà ở đi!"
"Nói như vậy, ngươi định không mở cửa?"
"Muốn ta mở cổng thành, mỗi người lấy thêm một nghìn viên thượng phẩm thần tinh ra đây..."
"Ngươi..."
Nghe những lời này, ba người Sở Hạc lập tức gầm lên giận dữ.
"Sao nào? Không muốn à? Không muốn thì cút đi!"
Đỗ Sơn Ngọc khẽ nói: "Có bản lĩnh thì tự phá trận pháp mà vào đi!"
"Đây là ngươi nói đấy nhé!"
Mục Vân lại lên tiếng.
Cái gì?
Gã này muốn làm gì?
Chẳng lẽ thật sự muốn phá cổng thành để vào?
Không thể nào, không thể nào, cổng thành này ngay cả đám ác ma kia cũng không phá nổi, tên tiểu tử này càng không thể phá được.
"Các ngươi lui ra trước đi!"
Mục Vân nhìn mấy người hai bên, lạnh nhạt nói.
Hắn bước một bước ra, nhìn cổng thành cao hơn mười mét, hai tay chậm rãi ngưng tụ.
Cổng thành của tòa thành cổ này có sức cản cực lớn đối với ác ma, nhưng Mục Vân vừa phát hiện, trận pháp này có công dụng vặn vẹo không gian ở một mức độ nhất định.
Không gian bị vặn vẹo, ánh mắt quan sát của đám ác ma sẽ bị ảnh hưởng, từ đó thực lực giảm xuống.
Nhưng đối với Mục Vân mà nói, vấn đề này không tồn tại.
Bàn tay vung lên, một luồng khí huyết bàng bạc trực tiếp đánh ra.
"Lăng Thiên Nhất Quyết!"
Một tay vung ra, trong chốc lát, một luồng khí tức bàng bạc bùng nổ.
Trong tay Mục Vân, một cây trường thương nháy mắt ngưng tụ. Nhìn từ xa, trường thương có màu đỏ như máu, nhưng nhìn gần mới phát hiện cả cây thương lại có màu đen sẫm.
"Công!"
Một tiếng quát khẽ vang lên, Mục Vân trực tiếp ném cả cây trường thương ra.
Tia lửa xẹt xẹt xuất hiện, cây trường thương lúc này thậm chí còn tóe lửa, tốc độ cực nhanh, nháy mắt lao thẳng về phía cổng thành.
Oanh...
Trong khoảnh khắc, ngay giữa cổng thành xuất hiện một vết lõm khổng lồ.
Vết lõm lóe lên, thậm chí còn xuất hiện vài vết nứt.
Nhưng cuối cùng, trận pháp vẫn được bảo toàn nguyên vẹn, không bị phá vỡ.
Nhưng nhìn thấy cảnh này, đám người trên cổng thành lại sợ run tim mất mật.
Một chiêu của Mục Vân không phá được trận pháp là thật, nhưng nếu cứ tấn công như vậy thêm vài lần nữa... trận pháp sẽ bị hủy!
Trận pháp một khi bị hủy, sự an nguy của bọn họ sẽ không còn được đảm bảo.
"Thả bọn họ vào đi!"
Một võ giả run rẩy nói: "Nếu không gã này trực tiếp phá trận pháp, tất cả mọi người đều phải chết!"
"Đúng vậy, đúng vậy, thả họ vào cũng không khiến đám ác ma kia xông vào được, nếu muộn e rằng sẽ xảy ra biến cố gì đó!"
"Mau thả họ vào đi, các người cũng đã thu thần tinh rồi, sao còn phải mạo hiểm chứ!"
Trong lúc nhất thời, mấy người nhao nhao nói.
"Câm miệng!"
Đỗ Sơn Ngọc hừ một tiếng, liếc mắt thị uy với đám đông.
"Nhớ kỹ, cổng bắc này là do Huyễn Tuyệt công tử của Huyễn Ảnh tông trông coi, các ngươi vào đây phải nghe lời!" Đỗ Sơn Ngọc khẽ nói: "Huyễn Tuyệt công tử hơn bốn năm nay ở trong Đồ Ma sơn, liên tiếp gặp được kỳ ngộ, đã đến cảnh giới Nhị Phách Thần Hoàng, ta nghĩ, các ngươi nên biết... phải làm thế nào rồi chứ?"
Nhị Phách Thần Hoàng!
Huyễn Tuyệt vốn chỉ là một đứa con thứ của Huyễn Ảnh tông, lần này đáng lẽ phải do Huyễn Trần và Huyễn Vũ trấn giữ.
Nhưng vừa vào Đồ Ma sơn không lâu, hai huynh muội đã gặp nạn, chết vô cùng thê thảm.
Đúng lúc này, Huyễn Tuyệt dẫn đầu không ít đệ tử Huyễn Ảnh tông, liên hợp lại, triệt để thành dê đầu đàn.
Lần này, tòa thành cổ có hai cổng nam bắc, phía nam do Thiên Trung Xu của Thiên Cơ các trấn giữ.
Mà phía bắc này, chính là do Huyễn Tuyệt công tử của Huyễn Ảnh tông bảo vệ.
Càn Tử Nguyên và Đỗ Sơn Ngọc vốn là người của Càn Khôn môn, nhưng hiện tại đã đầu quân cho Huyễn Tuyệt, trấn giữ nơi này cho hắn.
Thực lực cảnh giới Nhị Phách Thần Hoàng của Huyễn Tuyệt khiến tất cả mọi người ở đây đều im lặng.
Lần thí luyện này, đệ tử cảnh giới Thần Hoàng vốn đã có thể đếm trên đầu ngón tay, mà phần lớn là Nhất Phách Thần Hoàng, trong đó Huyễn Ảnh tông và Thiên Cơ các còn chiếm không ít.
Đệ tử của các thế lực khác như bọn họ chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ mà không nói ra được.
Đỗ Sơn Ngọc trấn áp đám người, nhìn về phía Càn Tử Nguyên, nói: "Càn huynh, việc này..."
"Thả bọn họ vào đi!"
Càn Tử Nguyên cũng lo lắng sự việc làm lớn, không thể thu dọn.
"Càn huynh, thả tên tiểu tử kia vào, lỡ như hắn gây rối thì..."
"Sợ hắn làm gì?"
Càn Tử Nguyên khẽ nói: "Tên tiểu tử này dù có lợi hại đến đâu, cũng chỉ là cảnh giới Nhị Hồn Thần Vương, có thể so sánh với cảnh giới Nhị Phách Thần Hoàng của Huyễn Tuyệt công tử sao?"
"Hơn nữa, nếu hắn dám gây sự, trực tiếp lột da hắn!"
"Thả hắn vào không phải vì sợ hắn, mà là lo đám người bên trong này gây sự, bọn chúng đứa nào cũng sợ chết, sợ bị đám ác ma kia giết thịt."
"Ta hiểu rồi!"
Đỗ Sơn Ngọc lúc này gật đầu, đi đến trên cổng thành.
"Chậm đã!" Càn Tử Nguyên lúc này lại cười nhạt nói: "Trên người đám người này, lỡ như có thứ gì của ác ma, mang vào thì phiền phức lắm, cho nên phải kiểm tra cẩn thận một chút, nhất là nữ nhân kia..."
Ánh mắt Càn Tử Nguyên khóa chặt vào thân hình đầy đặn của Thích Vi Vi, một nụ cười nham hiểm hiện lên.
"Ý của Càn huynh, tiểu đệ đã hiểu!"
Đỗ Sơn Ngọc quay người nhìn xuống dưới cổng thành.
"Dừng tay!"
Thấy Mục Vân còn định ra tay lần nữa, Đỗ Sơn Ngọc khoát tay nói: "Ta cho các ngươi vào, nhưng phải kiểm tra một chút, nếu không các ngươi có gian tế thì làm sao?"
"Kiểm tra thế nào?"
"Kiểm tra thế nào à? Các ngươi vào rồi sẽ biết!"
Đỗ Sơn Ngọc vung tay, cổng thành mở rộng.
Mục Vân lập tức để đám người Sở Hạc vào trong.
Sau đó thu hồi huyền thiên cốt linh và cốt vệ, ngay khoảnh khắc bước vào cổng thành, hắn cũng thu lại Vạn Tượng Tháp.
Trận pháp lại một lần nữa khép kín, đám ác ma ồ ạt kéo đến, vây kín cổng thành.
"Dừng lại!"
Lúc này, bên trong cổng thành, giữa lối đi.
Càn Tử Nguyên và Đỗ Sơn Ngọc dẫn theo hơn mười bóng người, lần lượt bước ra.
"Chuyện gì?" Mục Vân lạnh mặt nói.
"Kiểm tra chứ sao, vừa mới nói xong!"
Đỗ Sơn Ngọc cười hắc hắc: "Xem trên người các ngươi có nhiễm khí tức của ác ma không, có mang ác ma vào không!"
"Ngươi đánh rắm!"
Sở Hạc quát: "Chúng ta chỉ là Thần Vương, Thần Quân, chưa đến Tổ Thần, không thể chuyển đổi không gian, làm sao có thể mang ác ma vào được?"
"Vậy thì ta làm sao biết được?"
Đỗ Sơn Ngọc không thèm để ý: "Nhanh, giao hết không gian thần giới ra đây cho chúng ta kiểm tra, còn ngươi..."
Ánh mắt Đỗ Sơn Ngọc rơi trên người Thích Vi Vi, cười nói: "Ngươi cùng Càn huynh đến phòng bên kia, đi kiểm tra cho kỹ."
"Đến phòng bên kia?"
Thích Vi Vi sắc mặt lạnh lùng, cảnh giác.
"Đúng vậy, kiểm tra đương nhiên phải cởi sạch quần áo, ngươi là phận nữ nhi, cởi đồ trước mặt cả đám đàn ông chúng ta thì còn ra thể thống gì? Để Càn huynh kiểm tra riêng cho ngươi thật kỹ."
"Vô sỉ!"
Thích Vi Vi mắng: "Các ngươi đã thu thần tinh, lại nuốt lời không mở cửa, bây giờ còn muốn gây khó dễ cho chúng ta, thật sự coi chúng ta là quả hồng mềm muốn nắn sao thì nắn à?"
"Ái chà, sao nào? Dựa vào ba tên Thần Vương các ngươi, mà muốn chống lại chúng ta sao?"
Đỗ Sơn Ngọc bước một bước ra, hơn mười bóng người sau lưng lập tức vây quanh đám người Mục Vân.
"Nhất là ngươi!" Đỗ Sơn Ngọc chỉ vào Mục Vân, vênh mặt hất hàm sai khiến: "Trên người ngươi còn thần tinh đúng không? Giao ra đây!"...