STT 19: CHƯƠNG 19: UY NGHIÊM CỦA MỤC LÂM THẦN
"Gia gia..."
Nhìn người vừa tới, Mục Nguyên òa lên khóc lớn, cơ thể run lên càng lúc càng dữ dội.
"Mục Vân, đồ khốn kiếp, ngươi đang làm cái gì vậy?"
Thấy hai tay Mục Nguyên buông thõng xuống, Mục Phong Thanh tức đến run người, sau lưng ông ta, Mục Tiền cúi đầu, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Mục Vân.
"Làm gì ư?" Mục Vân khẽ cười một tiếng, nói: "Không làm gì cả, chỉ là chơi lại trò mà lúc nhỏ tôi và Mục Nguyên thường chơi thôi!"
"Mục Vân, ngươi to gan làm càn, vậy mà dám ra tay với huynh đệ đồng tộc, còn bắt nó học tiếng chó sủa... Ta thấy ngươi chán sống rồi!"
Phổi của Mục Phong Thanh sắp tức nổ tung!
"Nhị trưởng lão, lời này của ngài là có ý gì? Ta nhớ năm ta chín tuổi, Mục Nguyên bắt ta học tiếng chó sủa, nghĩa phụ ngăn cản, ngài cũng chỉ nói là trẻ con đùa giỡn thôi mà!"
"Đó đúng là trẻ con đùa giỡn..." Mục Phong Thanh chế nhạo.
"Thật sao?" Sắc mặt Mục Vân dần trở nên lạnh lẽo, cười nói: "Vậy sau đó thì sao? Năm ta mười hai tuổi, Mục Nguyên coi ta như bao cát để luyện võ, năm ta mười lăm tuổi, Mục Nguyên treo ngược ta lên cây làm bia ngắm để luyện bắn tên, đây cũng là trẻ con đùa giỡn sao?"
"Mục Vân! Dù nói thế nào đi nữa, Mục Nguyên cũng là tộc huynh của ngươi!"
"Tộc huynh?"
Mục Vân cười lạnh: "Một thứ phế vật, căn bản không xứng làm tộc huynh của ta!"
Kiếp trước, đã gặp quá nhiều kẻ gian ác, Mục Vân hiểu sâu sắc một điều, ác nhân phải để ác nhân trị. Vào thời khắc mấu chốt, đối xử nhân từ với kẻ ác chính là tự gieo mầm họa cho mình.
"Lúc trước các người đối xử với ta thế nào, thì bây giờ, ta chỉ là gậy ông đập lưng ông mà thôi!"
"Hừ, ngươi tưởng bám được vào Đại sư Mạc thì có thể làm xằng làm bậy sao? Giờ ta giết ngươi, ta không tin Mạc Vấn lại vì một mình ngươi mà gây sự với Mục gia ta!" Mục Phong Thanh lạnh lùng nói.
Ông ta đã nhìn thấu triệt để, bất kể trước đây Mục Vân là ngốc thật hay giả ngốc, thì Mục Vân của hiện tại chính là một con hổ con đang dần nhe nanh múa vuốt, sẵn sàng cắn người bất cứ lúc nào.
Hắn đã thay đổi, thật sự đã thay đổi, trở nên đáng sợ đến lạ!
"Ngươi dám!"
Ngay lúc một luồng sát ý của Mục Phong Thanh quét về phía Mục Vân, bên ngoài sân, một tiếng hừ lạnh đột nhiên vang lên.
"Nghĩa phụ!"
"Tộc trưởng!"
Mục Lâm Thần chắp hai tay sau lưng, bước vào trong sân, ánh mắt nhìn Mục Vân lóe lên những tia sáng kỳ lạ.
"Nhị trưởng lão, ta thấy ông càng ngày càng càn rỡ rồi đấy!" Mục Lâm Thần nhíu mày quát lớn: "Mục Nguyên là con cháu Mục gia, Vân nhi cũng là con cháu Mục gia, giữa đám con cháu luận bàn với nhau, bị thương là khó tránh khỏi."
"Thế mà ông lại động sát tâm với Vân nhi, ông có biết, nó là con trai của Mục Lâm Thần ta không!" Giọng Mục Lâm Thần mang theo nộ khí: "Chuyện hôm nay, cứ thế đi!"
"Nhưng mà, Tộc trưởng..."
"Nhị trưởng lão, lẽ nào ông không nghe thấy lời ta nói sao?" Một luồng khí tức cường đại từ trên người Mục Lâm Thần tỏa ra, chấn nhiếp về phía Nhị trưởng lão.
"Vâng!"
Nghiến răng, Mục Phong Thanh cúi đầu.
"Chuyện hôm nay, chính là do Mục Tiền ăn nói bậy bạ, châm ngòi ly gián tình cảm của con cháu Mục gia. Phế bỏ tu vi của Mục Tiền, trục xuất khỏi Mục gia!"
Một tiếng "phịch", Mục Tiền ngã phịch xuống đất, mặt mày trắng bệch.
Những năm nay, dựa vào thân phận quản gia của Mục gia, hắn đã ỷ mạnh hiếp yếu không ít lần, một khi tu vi bị phế, rời khỏi Mục gia, kết cục của hắn...
Nói xong câu đó, Mục Lâm Thần xoay người nhìn Mục Vân, mở miệng nói: "Vân nhi, con theo ta, lão gia tử Tần gia mang theo Tần tiểu thư đến rồi, con cùng ta đi tiếp kiến!"
"A?"
"A cái gì mà a, theo ta!" Mục Lâm Thần trừng mắt nhìn Mục Vân, lớn tiếng quát.
Ra đến ngoài cửa sân, Mục Lâm Thần đột nhiên dừng bước, nhìn Mục Vân với ánh mắt đầy vẻ dò xét.
"Nhục Thân Tứ Trọng - Tráng Tức Cảnh, hơn nữa sức mạnh còn vượt xa cảnh giới Tứ Trọng. Thằng nhóc trời đánh nhà ngươi, giấu cũng kỹ thật đấy!"
Không ngờ lại bị nghĩa phụ nhìn thấu chỉ bằng một ánh mắt, Mục Vân lúng túng gãi đầu.
"Ta cũng không muốn hỏi con đã xảy ra chuyện gì, nhưng con đã đồng ý với nghĩa phụ về hôn sự kia thì phải thực hiện!"
Không hỏi nhiều, Mục Lâm Thần đi thẳng vào vấn đề: "Con và tiểu thư Tần gia có hôn ước, chắc cũng biết Tần Mộng Dao mắc phải một căn bệnh quái lạ, rất nhiều Luyện Đan Sư đều khẳng định nàng sống không quá hai mươi tuổi. Lần này lão gia tử Tần gia đến đây, chính là hy vọng con có thể nhờ Đại sư Mạc xem giúp Tần Mộng Dao, xem bệnh của nàng có còn hy vọng chữa khỏi hay không..."
Bệnh quái lạ? Sống không quá hai mươi tuổi?
Mục Vân bừng tỉnh, khó trách Tần gia lại muốn liên hôn với Mục gia và chọn mình, thì ra là vì nguyên nhân này.
"Nghĩa phụ, con và Đại sư Mạc cũng không có giao tình sâu đậm gì, hơn nữa, lão già đó phiền phức chết đi được!"
Nghe Mục Vân nói vậy, Mục Lâm Thần trợn trừng mắt, thiếu chút nữa thì tức hộc máu...