Virtus's Reader
Vô Thượng Thần Đế

Chương 323: Mục 325

STT 324: CHƯƠNG 3: VẤN TÂM THẠCH, KINH DIỄM TỨ TỌA

Tại quảng trường ngoại môn của Thanh Vân Tông, hàng trăm đệ tử trẻ tuổi đang tụ tập, ánh mắt đều đổ dồn về phía phiến đá cổ kính màu xanh đen ở trung tâm. Đó chính là Vấn Tâm Thạch, một pháp bảo dùng để kiểm tra thiên phú và tâm cảnh của đệ tử mới.

Lý Phàm lặng lẽ đứng trong đám đông, ánh mắt sâu thẳm tựa vực sâu, che giấu đi sự cuồng phong bão táp trong lòng. Hắn đã trọng sinh, trở về thời điểm mười năm trước, ngay trước kỳ khảo hạch quan trọng nhất đời mình.

"Kế tiếp, Lý Phàm!"

Giọng nói của chấp sự vang lên, kéo theo hàng loạt những tiếng xì xào bàn tán và ánh mắt khinh miệt.

"Lại là tên phế vật đó à? Tu luyện ba năm vẫn chỉ dừng ở Luyện Khí tầng ba, chắc chắn sẽ bị loại thôi."

"Ha ha, hắn mà cũng đòi chạm vào Vấn Tâm Thạch sao? Đừng làm ô uế thánh vật của tông môn."

Kẻ nói lời chế nhạo lớn nhất chính là Triệu Vô Cực, một thiếu niên áo gấm mặt hoa, tu vi đã đạt tới Luyện Khí tầng sáu, được xem là thiên tài trong lứa đệ tử này.

Lý Phàm không hề để tâm, khóe miệng chỉ khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

"Triệu Vô Cực, đời trước, chính ngươi đã dùng một viên Huyết Linh Đan giả để lừa ta bỏ lỡ kỳ khảo hạch này, khiến ta cả đời sống trong hối hận. Đời này, ta sẽ cho ngươi biết, thế nào mới là thiên tài chân chính!"

Hắn chậm rãi bước lên, bàn tay gầy gò nhưng vững chãi đặt nhẹ lên Vấn Tâm Thạch.

Trong khoảnh khắc, không có gì xảy ra.

Tiếng cười nhạo trong đám đông càng lúc càng lớn. Triệu Vô Cực cười đến mức gần như không đứng thẳng được.

"Ta đã nói mà, phế vật chính là..."

Lời của hắn còn chưa dứt, Vấn Tâm Thạch đột nhiên rung chuyển dữ dội. Một luồng sáng màu vàng kim chói lòa từ phiến đá bùng phát, phóng thẳng lên trời cao, nhuộm vàng cả một góc trời. Linh khí trong trời đất điên cuồng hội tụ về phía Lý Phàm.

"Đây... đây là... Thiên phẩm linh căn! Tâm cảnh như bàn thạch!" Giọng chấp sự run rẩy, không thể tin vào mắt mình.

Tất cả tiếng cười nhạo đều im bặt. Cả quảng trường rơi vào một sự im lặng chết chóc. Ánh mắt của mọi người từ khinh miệt chuyển thành kinh hãi, rồi đến sùng bái.

Nụ cười trên mặt Triệu Vô Cực cứng đờ, vẻ mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, trong mắt tràn ngập sự hoảng sợ và không thể tin nổi. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân cứng đờ.

Lý Phàm từ từ thu tay lại, quang mang trên Vấn Tâm Thạch cũng dần tắt. Hắn quay người, ánh mắt bình thản lướt qua Triệu Vô Cực, nhẹ nhàng nói một câu đủ để mọi người nghe thấy.

"Mọi chuyện, bây giờ mới chỉ bắt đầu thôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!