STT 3882: CHƯƠNG 3841: TÁI NGỘ HỒN ẢM
Những năm gần đây, không ít người cho rằng đã là con trai của Mục Thanh Vũ thì phải tỏa ra ánh sáng vạn trượng, che lấp quần hùng.
Thế nhưng... hắn, Mục Vân, dường như cũng không tệ mà.
Bao năm qua, từ tiểu thế giới đến thế giới Thương Lan, hắn đã đi qua biết bao nhiêu con đường? Tổng thời gian tu hành cũng không tính là dài.
Vậy mà có thể đi đến ngày hôm nay, đứng ở một trong những đại cảnh giới đỉnh cao nhất của Thương Lan, đã có thể xem là rất kinh người rồi.
"Đừng lo lắng!"
Diệp Phù lúc này lên tiếng: "Những dao động kia tuy có thể làm chậm tốc độ của bọn họ, nhưng hiệu quả không mạnh lắm."
"Hiểu rồi!"
Lúc này, Mục Vân lại một lần nữa ngưng tụ ra một tòa giới trận cấp sáu.
Tiếng nổ vang lên lần nữa.
Ở phía sau, bóng dáng của đám người Tông Anh Thạc dần dần biến mất không còn tăm hơi.
Thấy cảnh này, Mục Vân cũng nhẹ nhàng thở ra.
Hai chị em Diệp Phù và Diệp Quân cũng cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm.
"Những người này, dường như hai người đều biết cả?"
Mục Vân lúc này lên tiếng hỏi.
"Diệp tộc tuy không thể so với trước kia, nhưng dù sao cũng được coi là thế lực nhất đẳng, ngang hàng với sáu đại gia tộc, có địa vị siêu nhiên trong Tiêu Diêu Thánh Khư."
"So với mấy thế lực nhất đẳng cực kỳ hùng mạnh do các Thiên Đế sáng lập như Thần tông Phi Hoàng, điện Bát Hoang, môn Thần Huyễn, thì vẫn còn chênh lệch."
Môn Thần Huyễn!
Thế lực do Đệ ngũ Thiên Đế, Đế Huyễn, sáng lập!
Ba thế lực này đúng là rất hùng mạnh.
Thực lực của điện Bát Hoang, Mục Vân cũng đã được chứng kiến.
Bỏ qua Thiên Đế Đế Hoàn không nói, chỉ riêng tám vị điện chủ, mỗi một vị đều có thực lực ở cảnh giới Chúa Tể đỉnh tiêm, quả thực không thể xem thường.
Về môn Thần Huyễn, Mục Vân biết rất ít.
Thần tông Phi Hoàng thì hôm nay mới được thấy.
Sau này, Mục Vân nhất định phải tìm hiểu về những thế lực này, hiện tại có thể biết được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
"Tiêu Diêu Thánh Khư sở hữu nhiều truyền tống trận nhất trong tất cả các đại vực giới của toàn bộ thế giới Thương Lan."
"Vì vậy, nơi đây kẻ đến người đi, ngư long hỗn tạp, các thế lực lớn cùng những tán tu đều có khả năng sẽ xuất hiện."
"Mạng lưới tình báo của Diệp tộc chúng ta ở nơi này cũng là lớn nhất, thân là đệ tử hạt nhân của Diệp tộc, gánh vác trách nhiệm chấn hưng gia tộc, chúng ta tự nhiên rất quan tâm đến các thiên kiêu và cường giả của các phe."
Mục Vân gật gật đầu.
Xem ra mình thật sự phải đến Diệp tộc một chuyến.
Nếu không, rất nhiều chuyện hắn đều mù tịt.
"Nếu tiểu di phu ở đây thì tốt rồi!" Diệp Quân cảm thán nói: "Trước kia gia gia giao Tiêu Diêu Thánh Khư cho tiểu di phu quản lý, những năm nay tiểu di phu không có ở đây nên mới rối loạn như vậy."
Tiểu di phu?
Mục Vân ngẩn người, một lúc sau mới phản ứng lại, người Diệp Quân nói chẳng phải là cha mình sao?
"Tiểu di phu rất lợi hại, nhưng phải đối kháng với Đế Minh, quan trọng nhất vẫn là phải trông vào chính chúng ta." Diệp Phù lên tiếng: "Nói cho cùng, vẫn là thực lực của chúng ta không đủ mạnh."
Mục Vân lúc này cũng gật đầu.
"Không sai, thực lực của các ngươi đúng là không đủ mạnh."
Một giọng nói vang lên ngay lúc này.
Theo giọng nói đó, hư không bỗng vỡ ra, một bàn tay khổng lồ che trời đột ngột giáng xuống, chụp về phía ba người.
Giữa không gian bị xé rách, một bóng người từ trong đó sải bước ra.
Khi ba người nhìn thấy gương mặt đó, sắc mặt đều kinh hãi biến đổi.
"Hồn Ảm!"
"Hồn Ảm!"
"Là ta đây!" Hồn Ảm sải bước ra, nhìn về phía ba người rồi cười lạnh: "Không ngờ, chạy tới chạy lui, cuối cùng ba người các ngươi vẫn rơi vào tay ta."
Lúc này, bàn tay khổng lồ lơ lửng ngay dưới thân Hồn Ảm, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Mà phía sau, đám người Tông Anh Thạc hiển nhiên đã bị trận pháp cản lại, nhưng chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn họ.
"Chết tiệt!"
Diệp Phù khẽ chửi một tiếng.
Hồn Ảm này quả thực như rắn rết, trước sau vẫn không hề có ý định bỏ qua cho họ.
"Người của Hồn tộc ta lần này ra ngoài đều đã bỏ mạng, chỉ còn một mình ta sống sót, nếu không thu hoạch được chút gì thì đúng là quá thiệt thòi."
Hồn Ảm lúc này cười lạnh một tiếng, một chưởng rơi xuống.
Bàn tay khổng lồ màu đen bộc phát ra hồn lực vô biên, dường như cả một vùng trời đất này đều bị thứ hồn lực đó nhấn chìm.
"Trảm!"
Diệp Phù lúc này khẽ quát một tiếng, cầm kiếm vung lên chém tới.
Kiếm mang gào thét, kiếm khí mãnh liệt, ngưng tụ thành một biển kiếm, tức khắc phóng thích ra.
Tiếng nổ đùng đoàng không ngừng vang lên.
Oanh...
Thế nhưng, trong nháy mắt, bàn tay khổng lồ kia dù bị một kiếm của Diệp Phù chém cho rách nát, cuối cùng vẫn ngang ngược giáng thẳng xuống.
Đùng...
Tiếng nổ trầm đục vang lên.
Thân thể ba người tức thì rơi xuống đất, làm tung lên từng lớp bụi mù.
"Phụt..."
Diệp Phù phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.
"Tỷ!"
Diệp Quân vội vàng tiến lên, đỡ lấy Diệp Phù.
"Không chết được."
Diệp Phù giãy giụa đứng dậy.
Vùng đất nơi ba người đứng lúc này đã bị bàn tay khổng lồ đánh xuống, hằn sâu thành một cái hố sâu trăm trượng.
Lúc này, Mục Vân đứng chắn trước mặt hai người, ánh mắt gắt gao nhìn về phía Hồn Ảm.
"Tiểu tử, Thiên Địa Hồng Lô trên người ngươi, ta lấy chắc rồi." Hồn Ảm liếm môi, cười nói: "Gặp phải ta, coi như ba người các ngươi xui xẻo."
Mục Vân khẽ đáp: "Vậy phải xem ngươi có mạng để lấy không đã."
Cùng lúc đó, từ xa vọng lại từng đợt tiếng xé gió.
Tông Anh Thạc dẫn theo mấy người cũng đã đuổi tới.
"Hồn Ảm!"
Nhìn thấy Hồn Ảm, Tông Anh Thạc cười ha hả: "Ngươi đến vừa kịp lúc, mau bắt lấy ba người chúng, giết hết bọn chúng đi."
Hồn Ảm liếc mắt nhìn Tông Anh Thạc, thản nhiên nói: "Ngươi là cái thá gì mà dám ra lệnh cho ta?"
"Ngươi..."
Hồn Ảm nói tiếp: "Hồn tộc ta và Thần tông Phi Hoàng của ngươi chỉ là hợp tác. Đế Đằng Phi không phải Phong Thiên Thần Đế, Hồn tộc ta thần phục Phong Thiên Thần Đế chứ không phải Đế Đằng Phi, ngươi lấy tư cách gì ra lệnh cho ta?"
Sắc mặt Tông Anh Thạc lúc này hết trắng lại xanh.
Thấy cảnh này, Mục Vân lại càng thêm cẩn trọng.
Tên Hồn Ảm này tính tình quái đản, lệ khí rất nặng, Tông Anh Thạc có đến tám phần là không dám trở mặt với hắn.
Đến cuối cùng, vẫn là đám người này sẽ cùng nhau đối phó ba người bọn họ.
"Mục Vân..."
Ngay lúc này, Diệp Quân lại kéo kéo vạt áo của Mục Vân, ánh mắt quét xuống mặt đất dưới chân.
Mục Vân lúc này cũng vô tình nhìn xuống dưới.
Chỉ thấy trên mặt đất xuất hiện vô số vết nứt.
Bên dưới lớp bùn đất vụn vỡ, dường như lộ ra... hình dáng nóc của một tòa cung điện.
Lúc này Mục Vân chợt nhớ ra, Lãnh Linh Linh từng nói Hư Vô Pháp Thiên là một đại cấm địa trong Tiêu Diêu Thánh Khư.
Nơi này quỷ dị, rất ít người sẽ tiến vào đây để thám hiểm, tìm kiếm kỳ ngộ.
Bên dưới này, chẳng lẽ là di tích gì đó?
Lúc này, Mục Vân không hề biểu lộ ra ngoài, bàn chân giẫm trên mặt đất, âm thầm vận kình.
Hồn Ảm nhìn về phía Tông Anh Thạc, nói: "Diệp Phù và Diệp Quân, ngươi giết đi, công lao tính cho ngươi, ta lười tranh giành với ngươi. Chỉ có điều, người kia thuộc về ta."
Hồn Ảm chỉ vào Mục Vân nói.
Tông Anh Thạc hừ một tiếng: "Biết rồi."
Lúc này, mấy người liền muốn xông lên.
Ngay lúc này, Mục Vân lại quát khẽ một tiếng, dậm mạnh chân xuống đất.
"Phá cho ta!"
Tiếng quát vừa dứt. Đột nhiên, một cú dậm chân toàn lực của cảnh giới Hóa Thiên, đồng thời phối hợp với Thiên Địa Hồng Lô của Mục Vân, lập tức nện thẳng xuống...