STT 4665: CHƯƠNG 4624: CHA NGƯƠI LÀ CÁI THÁ GÌ?
Lúc này, Tạ Thanh một tay túm lấy Đế Văn Tuyên, thuận tiện đá một cước vào kẻ đang nửa sống nửa chết kia.
"Ngoan nào, đừng sợ, ta đến rồi đây!"
Tạ Thanh cười ha hả.
Mục Vân nhìn bộ dạng đắc ý của Tạ Thanh, chỉ muốn đá cho hắn một phát.
"Tên khốn nhà ngươi..." Mục Vân cảm nhận khí tức trên người Tạ Thanh, hơi sững sờ rồi kinh ngạc nói: "Ngươi... Chúa Tể đạo của ngươi bắt đầu thuế biến rồi à?"
Tạ Thanh giẫm Đế Văn Tuyên dưới chân, người hơi nghiêng về phía trước, nhìn Mục Vân, mặt mày cao ngạo nói: "Ta, Tạ Thanh, đã đặt chân vào cảnh giới Nửa Bước Hóa Đế!"
Nghe vậy, Mục Vân khẽ giật mình.
"Chết tiệt, ông trời không có mắt!"
Hồi lâu sau, Mục Vân mới chửi một câu.
"Ngươi có thể nuốt được chỗ long chi bản nguyên này à?"
"Còn phải nói nhảm à, cũng không xem ta là ai, chỗ long chi bản nguyên này, ta tìm một cái là trúng một cái, nuốt một cái là chuẩn một cái. Chúa Tể đạo đi đến vạn mét cũng đâu có khó, uốn lượn Chúa Tể đạo cũng đâu có khó, ta đi đến Thập Trọng, uốn một cái là cong ngay!"
"Sơ sẩy một cái là đã đến Nửa Bước Hóa Đế rồi."
Mục Vân thật sự muốn hộc máu! Tuy hắn có thể hóa rồng, nhưng đó cũng là rồng! Vậy mà một đạo long chi bản nguyên hắn cũng không thể dung hợp! Trong khoảng thời gian này, hắn đã thấy Long Thái Hiên và Long Phù Linh dung hợp long chi bản nguyên, Chúa Tể đạo được tăng phúc rất nhiều.
Hắn nhìn mà đỏ cả mắt! Nhưng đành bất lực!
Vậy mà bây giờ, Tạ Thanh lại từ Cửu Trọng lên thẳng Nửa Bước Hóa Đế! Mục Vân thật sự có cảm giác muốn hộc máu.
Lúc này, Huyết Phù Dung nhìn Tạ Thanh, nói: "Cho dù là Nửa Bước Hóa Đế, chênh lệch giữa ngươi và năm vị kia vẫn còn rất lớn!"
Tạ Thanh lại chẳng thèm để ý.
"Linh Linh!"
Tạ Thanh nhìn Long Phù Linh ở bên cạnh, sải bước tới, ôm chầm lấy nàng vào lòng rồi cười ha hả: "Bắt đầu từ hôm nay, ở tộc Thái Sơ Cốt Long, nếu kẻ nào dám mắng ngươi một câu, lão tử lột da nó!"
"Ngươi là nữ nhân của ta, không ai được phép mắng ngươi!"
Gương mặt xinh đẹp của Long Phù Linh thoáng chốc đỏ bừng, nàng vội vàng muốn đẩy Tạ Thanh ra.
"Vậy còn cha ta thì sao?"
Long Thái Hiên xen vào không đúng lúc.
"Cha ngươi? Cha ngươi là cái thá gì?"
Tạ Thanh hừ một tiếng: "Từ hôm nay trở đi, ở Long tộc, ta, Tạ Thanh, là lão đại! Thiên Vương lão tử có đến cũng vô dụng!"
Nghe những lời này, Long Bạch Vũ hừ lạnh một tiếng.
Nếu không phải lo lắng Đế Văn Đình sẽ ra tay bất cứ lúc nào, hắn đã một chưởng đập chết Tạ Thanh ngay tại chỗ.
Mục Vân nghe vậy lại nhận ra một ý tứ khác.
"Vân Nhi, ai muốn giết ngươi, ta giúp ngươi!"
Tạ Thanh lại lần nữa đi tới trước mặt Mục Vân, chậm rãi nói: "Hôm nay, không một ai động được vào một sợi tóc của ngươi!"
"Cút!"
Mục Vân khoanh chân ngồi xuống, nhìn Đế Văn Tuyên trên mặt đất.
"Đế Văn Đình, Đế Văn Khuyết, hôm nay quyết ăn thua đủ với các ngươi!"
Mục Vân hừ lạnh, Thiên Khuyết Thần Kiếm xuất hiện trong tay, một kiếm chém bay đầu Đế Văn Tuyên, nghiền nát hồn phách của hắn.
"Tam đệ!"
"Tam đệ!"
Trong phút chốc, hai mắt Đế Văn Đình và Đế Văn Khuyết đỏ ngầu, trừng trừng nhìn Mục Vân.
Từng luồng tinh khí thần tinh thuần chảy vào cơ thể, khiến Mục Vân cảm thấy hồn hải của mình lại một lần nữa căng trướng.
"Đừng có giả vờ giả vịt ở đó nữa!"
Giọng của Hoang Thập Nhất đột nhiên vang lên từ trên trời, ông mắng: "Lão già này sắp chết đến nơi rồi!"
"Tiểu Thập Nhất, ngươi chờ đó, ta gọi người tới giúp ngươi!" Tạ Thanh lập tức nói.
Tiểu Thập Nhất?
Nghe thấy cách xưng hô này, Hoang Thập Nhất lảo đảo một cái, suýt nữa bị Cung chủ Thiên Xu Cung đánh trúng một chưởng.
Tên khốn Tạ Thanh này đúng là thiếu đòn mà!
"Không phải chỉ là gọi người thôi sao, ai mà chẳng biết!"
Tạ Thanh vận khí, hét lớn một tiếng: "Vũ Hào! Minh Hàn Nguyệt! Lăn tới đây cho lão tử!"
Tiếng hét này truyền xa trăm dặm.
Trên thực tế, giao chiến đến mức này, động tĩnh đã quá lớn, những người ở trong bí cảnh Thương Đế Các gần như đều cảm nhận được.
Chỉ là, tất cả đều đang quan sát, không ai có ý định nhúng tay.
Ngay cả Kim Chính Uyên và Thải Lăng Thiên cũng không can dự.
Thế nhưng, sau tiếng hét của Tạ Thanh, từng tiếng xé gió vang lên.
Trong phút chốc, hai bóng người dẫn đầu xuất hiện, khí tức tỏa ra vô cùng mạnh mẽ.
Tộc trưởng tộc Luyện Ngục Thần Long, Vũ Hào! Tộc trưởng tộc Thâm Uyên Minh Long, Minh Hàn Nguyệt!
Theo sau họ còn có các cường giả của hai tộc.
Tạ Thanh lập tức vênh váo nói: "Các ngươi nhìn xem, ta đã là cảnh giới gì rồi?"
Lời của Tạ Thanh vừa thốt ra, cả hai người đều nhìn thẳng vào hắn.
Giây phút này, tất cả mọi người đều sững sờ.
Ý gì đây?
Hai đại tộc này cũng là hậu chiêu của Mục Thanh Vũ sao?
Không thể nào! Trong mười đại Long tộc, nếu Mục Thanh Vũ chuẩn bị ba hậu chiêu, cộng thêm hai đại Long tộc vốn ủng hộ Diệp tộc, vậy là có tới năm đại Long tộc trợ giúp cho Diệp tộc và Mục tộc. Liên minh năm tộc này hoàn toàn có thể chấn nhiếp ba tộc Thái Hư Minh Long, Cửu U Âm Long và Huyết Hóa Ma Long, cần gì phải che giấu?
Lúc này, Vũ Hào nhìn về phía Tạ Thanh, cứng rắn nói: "Nửa Bước Hóa Đế, ngươi vậy mà thật sự đã đạt tới cảnh giới này!"
Minh Hàn Nguyệt lại càng trực tiếp hơn, khom người nói: "Thuộc hạ, tham kiến thiếu chủ."
Giây phút này, đám người kinh ngạc.
Hư Thương Tử và U Thiên Khuyết cũng ngừng giao thủ với Hải Uyên và Cổ Viêm Chung.
Hư Thương Tử quát: "Vũ Hào, Minh Hàn Nguyệt, hai người các ngươi đã quy hàng tên Tạ Thanh này?"
Minh Hàn Nguyệt không thèm để ý đến Hư Thương Tử.
Tạ Thanh khẽ nói: "Hư Thương Tử, ngươi đừng vội, sớm muộn gì cũng có một ngày, ngươi cũng phải quỳ xuống trước mặt gia gia!"
Lúc này, Tạ Thanh vênh váo hệt như một tên tiểu nhân, một kẻ phản diện, một tên địch nhân! Còn ngông cuồng hơn cả Long Bạch Vũ!
"Trước kia, Tổ Long thống nhất mười đại Long tộc, trong Long Giới, vạn tộc đến chúc mừng, không dám không theo, vì sao? Các ngươi vì sao lại e ngại Tổ Long?"
"Là bởi vì Tổ Long đủ mạnh, huyết mạch áp chế khiến cho từng kẻ trong các ngươi không ngóc đầu lên được!"
Tạ Thanh khẽ nói: "Tổ Long bỏ mình, mười đại Long tộc các ngươi lập tức thay đổi!"
"Tộc Hám Hải Thần Long và tộc Thái Cổ Viêm Long giao hảo với Diệp tộc, chuyện này từ trước khi Tổ Long xuất hiện đã như vậy."
"Thật sự cho rằng Tổ Long chết rồi, là chết thật sao?"
Mục Vân sững sờ.
Tên khốn, ngươi đừng nói với ta bây giờ là Tổ Long chưa chết đấy nhé!
Tạ Thanh thấy Mục Vân cũng sững sờ, ho khan một tiếng, thấp giọng nói: "Đương nhiên là chết rồi."
"..."
Tạ Thanh nói tiếp: "Tổ Long đã chết, mười đại Long tộc lại lần nữa chia rẽ, nhưng những người trung thành với Tổ Long vẫn còn đó!"
"Bách Lý Khấp những năm gần đây ẩn nhẫn trong Long Giới, bày mưu tính kế, đều là vì ta, Tạ Thanh, bởi vì ta chính là huyết mạch duy nhất của Tổ Long còn tồn tại trên đời!"
"Vũ Hào và Minh Hàn Nguyệt chính là phe phái trung thành với Tổ Long do Bách Lý Khấp bồi dưỡng. Chỉ có điều, ta vẫn chưa đạt tới Nửa Bước Hóa Đế nên bọn họ không chịu thần phục. Hai người họ đã giao ước với Bách Lý Khấp, nếu Tạ Thanh ta có thể trở thành Nửa Bước Hóa Đế, hai đại Long tộc sẽ toàn bộ thần phục ta!"
Tạ Thanh ngạo nghễ nói: "Bây giờ, ta cho những kẻ khác các ngươi một cơ hội, thần phục ta, Tạ Thanh. Tương lai, ta chính là Tổ Long thứ hai của Long Giới, là Long Đế chân chính. Đến lúc đó, ta có thể dẫn dắt các ngươi lật đổ Đế tộc, không cần phải nhìn sắc mặt bọn chúng nữa!"
"Nếu không theo, mấy người các ngươi đều phải chết!"
Nhìn Tạ Thanh nói năng đâu ra đấy, những người khác đều kinh ngạc không thôi, nhưng Mục Vân lại... hơi muốn cười.
"Ngươi nghĩ hay thật đấy!"
Một tiếng hừ lạnh lại vang lên vào lúc này...