STT 5013: CHƯƠNG 4972: KHÔNG AI CỨU NỔI NGƯƠI
Thấy Vương Khai bỏ chạy, Mục Vân cũng không chút do dự.
Chỉ là thấy Mục Vân lại chạy khác hướng với mình, Vương Khai lập tức quát: "Ngươi chạy đi đâu đấy? Đi cùng ta, ta còn có thể bảo vệ ngươi một phen."
"Được."
Lập tức, hai người lao vút đi.
Lần này, cả ba phe đều có đệ tử bỏ chạy.
"Vương Khai, Mục Vân, quay lại!"
Một tiếng quát vang lên, chỉ thấy một đệ tử Thiên Phượng Tông cảnh giới Đạo Trụ tứ trọng, trực tiếp cầm đao đuổi theo hai người.
Người này hiển nhiên là kẻ trung thành với Lư Bình An và Đồ Hồng, bất cứ lúc nào cũng sẽ không phản bội hai người họ.
Thấy Mục Vân và Vương Khai không hề dừng lại, gã đệ tử kia liền giận mắng một tiếng, vung đao chém thẳng xuống.
Cách mấy trăm trượng, một đao của gã đệ tử ẩn chứa thiên địa đạo lực dồi dào, trong nháy mắt giáng xuống.
"Chết đi!"
Đao kình khủng bố ập về phía Vương Khai và Mục Vân.
Mục Vân nhìn Vương Khai đang ở phía trước, thấy lúc này hắn lại dừng lại định chống đỡ nhát đao này, bèn nói: "Vương sư huynh, huynh đi trước đi, bị cuốn lấy là không chạy được đâu."
"Đánh rắm! Lão tử sao có thể bỏ mặc ngươi được."
Vương Khai quát lớn, hai tay cầm một cây côn bằng hàn thiết, vung mạnh một gậy, từng lớp côn ảnh phô thiên cái địa ập tới.
Oanh...
Tiếng nổ kinh hoàng vang lên, Vương Khai suy cho cùng cũng chỉ là cảnh giới Đạo Trụ tam trọng, lúc này làm sao chống đỡ nổi gã thanh niên tứ trọng kia.
Rầm rầm rầm! Vương Khai bị đánh bay về phía sau, ngã văng xuống đất.
"Mạnh Nhiễm, Lư Bình An và Đồ Hồng đều muốn bán đứng chúng ta, ngươi còn vì bọn họ mà bán mạng à?" Vương Khai ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi.
Thanh niên tên Mạnh Nhiễm có sắc mặt kiên định, nói: "Hai vị sư huynh có đại ân với ta, ta sẽ không phản bội họ."
"Không phản bội? Mẹ kiếp, chẳng phải cũng vì chí bảo thôi sao, nói nghe hay lắm."
Vương Khai nắm chặt cây côn, khẽ nói: "Có bản lĩnh thì ngươi giết lão tử đi!"
"Hừ!"
Mạnh Nhiễm không do dự nữa, lại vung đao chém về phía Vương Khai.
"Mẹ kiếp, ngươi dám làm thật à!" Vương Khai nổi giận thực sự.
Cách đó không xa, Mục Vân thấy cảnh này thì thở dài.
Vương Khai là Đạo Trụ tam trọng, Mạnh Nhiễm là Đạo Trụ tứ trọng, chênh lệch không nhỏ, Vương Khai không phải là đối thủ.
Thân ảnh lóe lên, trong tay Mục Vân, Độ Tội Kiếm ngưng tụ quang mang, một kiếm đâm ra, chỉ trong thoáng chốc, không gian như bị cắt làm đôi.
Ngay sau đó, Mạnh Nhiễm đang lao về phía Vương Khai liền bị chẻ thành hai nửa, biến thành một cái xác.
Mục Vân trực tiếp kéo lấy Vương Khai.
"Đi!"
Bị Mục Vân kéo đi, Vương Khai nhìn thi thể của Mạnh Nhiễm đã bị chẻ làm đôi rơi trên mặt đất phía sau, cả người ngây dại.
Đạo Trụ tam trọng.
Một kiếm giết chết một vị Đạo Trụ tứ trọng?
Cái này... sao có thể chứ?
Mục Vân...
Tên này chắc chắn có vấn đề!
Mục Vân kéo Vương Khai rời khỏi khu di tích, lao sâu vào trong núi vạn dặm mới dừng lại.
"Ngươi..."
Vương Khai lùi lại một bước, nhìn Mục Vân, ngập ngừng nói: "Vốn dĩ ta đâu có cứu ngươi, đúng không? Ta không hề quen biết ngươi."
"Bây giờ không phải quen rồi sao?"
Mục Vân cười cười, sau đó lật tay, một viên đan dược xuất hiện trong lòng bàn tay.
"Đây là nhất phẩm đạo đan Tử Âm Khí Huyết Đan, có hiệu quả kỳ diệu đối với việc ngưng tụ Đạo Trụ của võ giả Đạo Trụ cảnh, là ta thu được lúc trước, xem như cảm tạ huynh!"
Vương Khai hoàn toàn phản ứng lại, nhìn Mục Vân với vẻ khó tin, lẩm bẩm như mất hồn: "Lúc trước ngươi lấy bọn ta làm bia đỡ đạn?"
Mục Vân gật đầu không tỏ ý kiến.
Vương Khai vỗ đầu, ủ rũ nói: "Sao ta lại bị ngươi lừa thế này!"
Mục Vân cười nói: "Không thiệt đâu, một viên Tử Âm Khí Huyết Đan đổi lấy một lần bị ta lừa, cũng chẳng có gì."
Vương Khai nhận lấy đan dược, mặt mày hớn hở nói: "Lão đệ nói có lý."
Hắn đúng là chẳng tổn thất gì.
Bây giờ cũng không cần đi theo bọn Lư Bình An, Đồ Hồng nữa.
"Hai tên khốn đó, đáng đời bị lừa, mẹ nó, lão tử coi chúng nó là sư huynh, chúng nó lại coi lão tử như chó má!"
Vương Khai nhìn về phía Mục Vân, cười hì hì: "Huynh đệ, đủ nghĩa khí."
"Nơi này cũng không an toàn, cứ vậy từ biệt." Mục Vân nhìn Vương Khai, chắp tay nói: "Lần sau đừng để bị người ta lừa nữa, dù sao thì... không phải ai cũng như ta, có ơn tất báo."
"Được!"
Hai người tách ra.
Vương Khai có được đan dược, vui vẻ rời đi, hắn phải nhanh chóng tìm một nơi an toàn để bế quan tu luyện, luyện hóa viên đạo đan này, thử xem có thể đột phá đến cảnh giới Đạo Trụ tứ trọng hay không.
Mục Vân liếc nhìn dãy núi bốn phía, thân ảnh lóe lên rồi đi sâu vào trong.
Lần này, kiếm bộn rồi!
Nguyên Long Cổ Giáp Y!
Nội Hàm Luyện Khí Thuật.
Còn có Đạo Trận Thủ Trát!
Cùng với thanh kiếm mang vương đạo chi khí chân chính, Bất Động Minh Vương Kiếm.
Mặc dù... bây giờ đều chưa dùng được, nhưng nếu bỏ thời gian nghiên cứu thấu đáo, chúng sẽ trợ giúp rất lớn cho việc đề thăng của hắn trong tương lai.
Tốc độ của Mục Vân không nhanh, hắn len lỏi giữa dãy núi này, dò xét những sự tồn tại khác.
Một ngày trôi qua, đã cách khu di tích kia mười vạn dặm, Mục Vân dừng chân trong một sơn cốc, ngồi trên một tảng đá, lấy Đạo Trận Thủ Trát ra, bắt đầu xem xét tỉ mỉ.
Trận pháp!
Đây là thứ duy nhất hắn chưa từng từ bỏ, hiện nay, đạo văn đã có thể ngưng tụ gần ngàn đường, hắn cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng về đạo trận.
Thiên mệnh của bản thân đã mở ra 10%, lực lĩnh ngộ của Mục Vân đối với đạo trận đã tăng lên không ít, tự mình quan sát những ghi chép trong Đạo Trận Thủ Trát, rất nhiều chỗ tối nghĩa khó hiểu, dần dần dựa vào thực tiễn cũng có thể lĩnh hội.
Nhất thời, Mục Vân xem đến say sưa.
Đêm xuống, Mục Vân nhóm một đống lửa, tiếp tục quan sát...
Chỉ là đột nhiên, Mục Vân nhíu mày, quang mang của Độ Tội Kiếm trong tay đã âm thầm lóe lên.
"Cảnh giác cũng cao đấy!"
Một giọng cười nhạo vang lên, ở lối vào sơn cốc, một bóng người đứng sừng sững.
Mục Vân nhíu mày.
"Là ngươi."
Người này chính là Nhậm Bác, kẻ đã dẫn người của Thương tộc truy đuổi hắn suốt đường đi.
Nhậm Bác hai tay vẫn khoanh trước ngực, ung dung nói: "Lần này, không ai cứu nổi ngươi đâu, Mục Vân."
Mục Vân lùi người lại.
"Muốn chạy?"
Nhưng ngay lập tức, phía sau hắn lại xuất hiện một bóng người khác.
Nhìn nam tử áo đen vừa xuất hiện, Mục Vân nhíu mày.
Vị này cũng là đệ tử Thương tộc, hình như tên là Viên Trung Thiên, cũng là cảnh giới Đạo Trụ thất trọng.
Lúc này, Nhậm Bác mỉm cười nói: "Mục Vân, ngươi quả nhiên không đơn giản."
"Dựa vào chút lanh trí để tránh được nguy hiểm rồi lên tới đỉnh núi, ta đã thấy rất kỳ lạ rồi..."
"Biết đâu chừng, chí bảo mà ba vị kia để lại đang ở trên người ngươi."
Trong lúc nói chuyện, bên ngoài sơn cốc lại có thêm một người đi tới.
Cũng là một đệ tử Thương tộc đi theo Thương Bi, Ngô Kính Trung.
Ba vị Đạo Trụ thất trọng.
Mục Vân nhìn ba người, cười nói: "Các ngươi cũng có tư tâm nhỉ, xem ra không phải hoàn toàn trung thành với Thương Bi..."
"Được rồi, đừng thăm dò nữa!"
Nhậm Bác cười nhạo: "Chỉ có ba người chúng ta thôi, Thương Bi không đến, Thương Cung Trọng cũng không đến."
"Mặc dù chúng ta đi theo Thương Bi, nhưng ai lại thật sự vì hắn mà liều mạng chứ?"
"Mấy người chúng ta tuy là người của Thương tộc nhưng không mang họ Thương, ở trong Thương tộc, tài nguyên và sự dạy bảo nhận được tự nhiên không phải là tốt nhất. Bán mạng vì họ thì được, nhưng muốn nói là liều mạng, thì phải xem có đáng giá hay không!"