Virtus's Reader
Vô Thượng Thần Đế

Chương 5115: Mục 5157

STT 5156: CHƯƠNG 5115: THU PHỤC VƯƠNG VÂN GIANG

Trọn vẹn 8000 đạo văn tản ra xung quanh thân thể Mục Vân.

Vương Vân Giang thấy cảnh này, chỉ cười lạnh một tiếng.

8000 đạo mà thôi!

Bản thân hắn đã ngưng tụ được 8600 đạo.

Đạo Trận Sư tam cấp được chia làm ba tầng.

Ngưng tụ 6000 đạo văn được xem như bước vào ngưỡng cửa Đạo Trận Sư tam cấp, nhưng muốn bố trí được đạo trận tam cấp thật sự thì còn cần lĩnh ngộ sự biến hóa của trận nhãn.

Trước đây, Mục Vân đã phải ở lại trong núi Đại Yến một thời gian rất dài mới hoàn thành lột xác, thành công bước lên hàng ngũ Đạo Trận Sư tam cấp.

Đối với Đạo Trận Sư tam cấp, ngưng tụ được 8000 đạo văn sẽ được xem là bước vào tầng trung đẳng, đạo trận bố trí ra có thể gây sát thương lên cường giả cấp bậc Đạo Hải Thần Cảnh tứ trọng đến lục trọng.

Còn ngưng tụ được một vạn đạo văn chính là tầng đỉnh tiêm, đại trận bố trí ra có thể tru sát những nhân vật đỉnh cao của Đạo Hải.

Sự cường đại của một Đạo Trận Sư phụ thuộc vào số lượng đạo văn và sự mạnh yếu của đạo trận đồ.

Lúc này, hai người đứng sừng sững giữa võ trường, khi Mục Vân ngưng tụ đạo văn, Vương Vân Giang cũng không hề khách khí.

Bên trong võ trường, đạo văn tràn ngập.

Hai thân ảnh đứng cách xa nhau.

Cả hai bên đều không vội vàng ngưng tụ đạo trận, đạo văn do mỗi người ngưng tụ ra va chạm vào nhau, bộc phát ra thanh thế kinh thiên động địa.

Đạo văn là sự dung hợp giữa đạo lực và thế của trời đất, được Đạo Trận Sư khắc họa ra, bản thân nó đã ẩn chứa sức bộc phát vô cùng mạnh mẽ.

Chỉ là khi được tổ hợp thành đạo trận, uy lực của nó sẽ tăng lên gấp bội.

Lúc này, hai vị Đạo Trận Sư đang so đấu xem đạo văn của ai mạnh mẽ hơn.

Việc Mục Vân hiện tại có thể ngưng tụ ra 8000 đạo văn phần lớn là nhờ vào lần xây dựng đại trận phòng ngự cho nhà họ Thiên và nhà họ Giang ở thành Thiên Giang.

Việc xây dựng đại trận phòng hộ với các vòng trận đan xen vào nhau đã khiến cho sự khống chế và lý giải của Mục Vân đối với đạo văn được nâng lên một tầm cao mới.

Oanh oanh oanh...

Trong võ trường, hàng vạn đạo văn va chạm vào nhau, phát ra những tiếng nổ kinh thiên động địa.

Dưới thanh thế khủng bố đó, Vương Vân Giang cũng dần cảm nhận được rằng, trong cuộc va chạm đạo văn giữa hai người, cường độ đạo văn của Mục Vân khủng bố hơn hẳn.

Trận văn nhất mạch có tính tuần tự tiến dần.

Thuở ban đầu ở Thương Lan, Mục Vân đã có một thời gian rất dài học tập trận thuật từ tiền bối Độc Cô Diệp.

Sau khi đến tân thế giới, kể từ lúc có được Đạo Trận Thủ Trát, Mục Vân đã không ngừng nghiên cứu những ghi chép bên trong, liên tục cải tiến và nâng cao đạo văn của mình.

Dù số lượng đạo văn của Vương Vân Giang nhiều hơn, nhưng uy lực thật sự của chúng lại có chênh lệch cực lớn.

"Hừ!"

Cảm thấy mình không thể thắng được Mục Vân trong cuộc so kè đạo văn, Vương Vân Giang hừ lạnh một tiếng, đạo văn đầy trời bắt đầu ngưng tụ, chồng chất, khắc họa trận đồ để tạo thành đại trận.

"Đấu Thiên Đạp Địa Trận!"

Vừa dứt lời, đại trận ngưng tụ, uy năng khủng bố càn quét khắp nơi.

Mục Vân thấy cảnh này cũng chỉ mỉm cười.

"Thập Nhị Thiên Thần Trụ Đại Trận!"

Thập Nhị Thiên Thần Trụ Đại Trận được ngưng tụ từ 8000 đạo văn bá đạo hơn xa đại trận mà hắn từng xây dựng ở thành Thiên Giang.

Cả võ trường, hai tòa đại trận giằng co với nhau.

Xung quanh thân thể Vương Vân Giang, đạo văn đan xen, dần hóa thành một bóng người khổng lồ cao đến trăm trượng, oai hùng bất phàm.

Mà xung quanh thân thể Mục Vân lại xuất hiện mười hai bóng người hư ảo, giữa chúng dường như có một loại liên kết huyền ảo nào đó.

"Giết!"

Vương Vân Giang hét lên một tiếng, gã khổng lồ sau lưng hắn tung một cước đạp thẳng về phía trước.

Oanh...

Tiếng nổ trầm thấp vang vọng, mặt đất lúc này nứt toác, sát khí khủng bố mang lại cho người ta một cảm giác cực kỳ bá đạo.

Mục Vân thấy cảnh này, sắc mặt vẫn không đổi, hai tay bấm pháp quyết, đạo văn bay lên, mười hai thân ảnh lập tức chuyển động...

Hai tòa đại trận không ngừng va chạm.

Cả hai người đều đứng trong trận nhãn, toàn tâm toàn ý khống chế đại trận.

Tiếng nổ trầm thấp không ngừng vang lên, khí tức đáng sợ cũng liên tục bùng nổ, thậm chí dần dần, đại trận phòng ngự xung quanh võ trường cũng không chịu nổi nữa.

Hồi lâu sau...

Khí tức đạo văn trong võ trường dần tiêu tán.

Mà đại trận phòng ngự xung quanh đã hoàn toàn hư hại, từng võ giả của Vân Giang Lâu lần lượt kéo đến.

Hơn mười vị cường giả Đạo Hải Thần Cảnh nhìn chằm chằm vào bên trong võ trường.

Bọn họ cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ là đại trận của võ trường bị hư hại, đột nhiên lại tỏa ra khí tức giao chiến khủng bố, cho nên mọi người mới vội vàng chạy tới.

Khí tức dao động của đạo lực khủng bố dần dần tiêu tán.

Bên trong võ trường.

Mục Vân trong bộ y phục đen đứng chắp tay.

Trước mặt hắn, Vương Vân Giang sắc mặt tái nhợt, một tay ôm ngực, khóe miệng không ngừng trào máu tươi.

"Ngươi thua rồi!"

Mục Vân cúi người nhìn Vương Vân Giang đang ngồi bệt dưới đất, cười nói: "Bắt đầu từ hôm nay, ngươi là người của ta!"

Nghe những lời này, sắc mặt Vương Vân Giang trở nên thảm đạm.

Hắn vậy mà lại bại bởi một Đạo Trận Sư có số lượng đạo văn còn không bằng mình!

"Chơi được thì chịu được!"

Vương Vân Giang khẽ nói: "Vân Giang Lâu, sau này đều là của ngươi!"

Mục Vân cười nói: "Được!"

"Nhưng mà, ta không yên tâm về ngươi, cần phải dùng chút thủ đoạn, ta nghĩ, chắc ngươi không ngại đâu nhỉ?"

Mục Vân nói rồi ngưng tụ ra một đạo Sinh Tử Ám Ấn.

Vương Vân Giang thấy cảnh này, sắc mặt khẽ biến.

"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?" Vương Vân Giang quát khẽ: "Mấy tháng trước, ngươi thâu tóm Thành Chủ Phủ, bây giờ lại muốn thu phục ta, ngươi muốn xưng bá thành Cự Thạch sao?"

"Không!"

Mục Vân lại cười nói: "Thành Cự Thạch quá nhỏ, thứ ta muốn là cả bảy thành!"

Cả bảy thành!

Vương Vân Giang kinh ngạc.

Nhưng rơi vào đường cùng, Vương Vân Giang vẫn phải ngưng tụ hồn phách bản nguyên ra giao cho Mục Vân.

Sinh Tử Ám Ấn được ký kết.

Lần này, Mục Vân mới thật sự yên tâm!

"Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là một thành viên của Vân Các ta."

"Vân Giang Lâu cũng sáp nhập vào Vân Các, võ giả của Vân Giang Lâu các ngươi đều cần phải đăng ký vào sổ sách."

Vương Vân Giang nghe những lời này của Mục Vân, không khỏi nói: "Ngươi muốn thống nhất thành Cự Thạch? Không thể nào!"

"Thạch Thiết, Hứa Giang Nam, Triệu Tông Bình ba người sẽ không đồng ý, hơn nữa... thành Cự Thạch ngoài ba vị cường giả Đạo Hải lục trọng, thất trọng này ra, còn có mấy kẻ khó chơi không thích lập thế lực, chỉ thích độc hành, bọn họ thậm chí còn có cảnh giới Đạo Hải bát trọng, cửu trọng!"

Mục Vân cười nói: "Trước đây Phương Tử Trừng, Lãnh Kình Thiên, Quản Thanh Hàn ba người cũng cho rằng ta không thể thu phục được bọn họ, mà ngươi cũng cho rằng ta không thể thắng ngươi, nhưng kết quả thì sao?"

Vương Vân Giang nhất thời nghẹn lời.

"Ta cũng không có ý định một bước lên trời, chỉ là làm từng bước một mà thôi!"

Nói rồi, Mục Vân lấy Đạo Trận Thủ Trát ra.

"Đây là một môn đạo trận thần thuật, ghi chép về đạo trận từ nhất cấp đến tam cấp đều ở trong này, còn có thuật đạo trận tứ cấp, đợi sau này ngươi trở thành Đạo Trận Sư tam cấp đỉnh tiêm, ta sẽ đưa cho ngươi!"

"Thứ này cho ngươi, là ngươi lời to rồi, phải không?"

Nhìn Mục Vân đưa ngọc giản tới, Vương Vân Giang trợn mắt há mồm.

"Ngươi không sợ ta có được những đạo trận đồ này, trình độ đạo trận sẽ đột nhiên tăng mạnh vượt qua ngươi sao?"

"Trước kia thì sợ, bây giờ ngươi đã quy thuận ta, còn sợ cái gì? Ngươi càng mạnh, ta càng vui mừng!"

Vương Vân Giang nhìn thanh niên trước mắt, nội tâm run lên.

Có thể đem bí thuật đạo trận đủ để khiến vô số Đạo Trận Sư điên cuồng này đưa cho hắn, tâm tính của Mục Vân không phải người thường có thể so sánh.

Gã này, nói không chừng thật sự có thể trở thành chủ nhân của thành Cự Thạch...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!