STT 5344: CHƯƠNG 5303: CÂM MIỆNG LẠI
Hành động này của Mục Vân rõ ràng là dùng đạo đức để uy hiếp!
Không giết y, lại giết đồng liêu và thuộc hạ của y.
Cố Nguyên Khải hừ lạnh: "Mục Vân, ngươi dù có khống chế được đại trận thì đã sao? Xích Vũ Môn, ngươi không nuốt nổi đâu!"
"Ta khuyên ngươi nên thành thật một chút, cùng Xích Vũ Môn chúng ta đàm phán. Ngươi ra tay vào lúc này là vì biết Xích Vũ Môn chúng ta đã hợp tác với Nguyên Thủy Tông, sợ Vân Các bị diệt!"
"Nếu ngươi không muốn Vân Các bị diệt, bây giờ nên cùng chúng ta đàm phán, đem địa vực đã chiếm của Thạch Tộc và Tứ Thú Môn chia cho Nguyên Thủy Tông và Xích Vũ Môn..."
"Lão già!"
Cố Nguyên Khải còn chưa dứt lời, Mục Vân đã cười nhạo: "Còn dám ra điều kiện với ta à?"
Vút vút vút...
Ngay lập tức, thân thể của 10 người giữa sân bị Mục Vân nhấc bổng lên.
"Dừng tay!"
Thấy Mục Vân là một kẻ khó xơi, lại định ra tay giết người, Cố Nguyên Khải vội cất giọng.
Nhìn Mục Vân, Cố Nguyên Khải như quả bóng xì hơi, đành lên tiếng: "Ta dẫn ngươi đi."
"Đi!"
Nói rồi, Cố Nguyên Khải cất bước, Mục Vân cũng theo sát sau lưng hắn, Xích Như Hỏa và Xích Lan Hinh đi theo sau Mục Vân.
Cố Nguyên Khải sắc mặt khó coi nói: "Mục Vân, ngươi cần gì phải hùng hổ dọa người như vậy?"
Bước đi có phần khập khiễng, Cố Nguyên Khải thở dài: "Sẽ có rất nhiều người chết."
Mục Vân lại cười đáp: "Cố đại sư, lời này ngài không nên nói với ta."
"Vân Các của ta thôn tính Thạch Tộc và Tứ Thú Môn, không phải ta đi gây sự với họ, mà là họ đến tìm ta gây phiền phức."
"Ban đầu ta vốn không có ý đồ gì với Nguyên Thủy Tông và Xích Vũ Môn, nhưng các người lại liên hợp với nhau, chẳng lẽ bắt Vân Các của ta ngồi chờ chết à?"
Cố Nguyên Khải lập tức nói: "Chúng ta nếu không liên hợp, đợi ngươi lớn mạnh rồi, chẳng phải cũng sẽ bị thôn tính hay sao?"
"Ngươi nên giao ra một phần thành trì mà ngươi đã chiếm của Thạch Tộc và Tứ Thú Môn, chia cho Xích Vũ Môn và Nguyên Thủy Tông, như vậy ba bên sẽ tạo thành thế chân vạc, chiến tranh sẽ không xảy ra."
Nghe những lời này, Mục Vân không nhịn được nữa.
Hắn bước tới, túm thẳng cổ áo Cố Nguyên Khải, gằn giọng: "Lão già, ta nể mặt ngươi nên mới khách sáo, không muốn giết ngươi, nhưng ngươi cứ lải nhải mãi, ta không ngại tiễn ngươi một đoạn đâu."
"Cương vực do Vân Các ta đổ máu đánh chiếm, lại phải chia cho các người? Mặt mũi ngươi cũng to thật đấy!"
"Từ bây giờ, ta hỏi gì ngươi đáp nấy. Không được phép thì câm miệng lại cho ta!"
Xích Như Hỏa và Xích Lan Hinh bị điệu bộ này của Mục Vân dọa cho giật nảy mình.
Cố Nguyên Khải cũng đỏ bừng mặt mo, lầm lì không nói.
Bốn người rất nhanh đã đi tới phía sau đại sảnh.
Bên trong là một tòa cung điện hình vòm.
Chính giữa cung điện có một quả cầu đường kính trăm trượng.
Mà trên bề mặt và bên trong quả cầu chi chít hơn một nghìn điểm sáng.
Mỗi một điểm sáng đều đại biểu cho một tòa đạo trận.
Hơn một nghìn điểm sáng lại có vô số mối liên kết chằng chịt với nhau.
Nơi đây chính là trung tâm đầu não của đại trận hộ tông Xích Vũ Môn.
Mục Vân nhìn trung tâm đầu não trước mắt, hỏi: "Trận pháp hạt nhân là tòa nào?"
Cố Nguyên Khải rầu rĩ đáp: "Đạo Trận cấp bốn, Tam Thập Lục Thiên Cương Hô Linh Đại Trận!"
"Do 40.000 đạo văn tạo thành."
Mục Vân gật gật đầu.
"Bàn Cổ Linh, trông chừng lão già này cho kỹ."
"Vâng!"
Chẳng biết từ lúc nào, bên trong điện hình vòm, một nam tử tóc dài đỏ rực, mặc trường bào đỏ thẫm đã xuất hiện bên cạnh ba người Cố Nguyên Khải.
Tên này là ai?
Sao lại xuất hiện?
Lúc này, Mục Vân đứng trước quả cầu ánh sáng, đạo văn trong cơ thể hắn tuôn ra ào ạt.
Trọn vẹn 15.000 đạo văn, ngưng tụ lại che trời lấp đất.
Những đạo văn dày đặc đó tỏa ra một cảm giác cuồng bạo cực kỳ mãnh liệt.
Cố Nguyên Khải thấy cảnh này, sắc mặt biến đổi.
Y là Đạo Trận Sư cấp bốn, có thể cảm nhận rõ ràng, đạo văn mà Mục Vân ngưng tụ cực kỳ tinh xảo, mà khí tức thiên địa ẩn chứa trong đó rất tinh túy, rất hiếm thấy.
Tên này, số lượng đạo văn ngưng tụ không bằng mình, nhưng độ tinh xảo của chúng lại vượt xa.
Tên này tuyệt đối có danh sư chỉ bảo!
Mục Vân đứng trước trung tâm đầu não của đạo trận, hai tay nắm lại, khí thế kinh khủng gào thét từ trong lòng bàn tay hắn tuôn ra.
Từng luồng đạo văn của hắn dung nhập vào trung tâm đầu não trước mặt.
Thấy cảnh này, ba người Cố Nguyên Khải, Xích Như Hỏa, Xích Lan Hinh đều sững sờ.
Tên này cưỡng ép đưa đạo văn của mình vào trung tâm đầu não của trận pháp như vậy, sẽ bị đại trận hộ tông phản phệ!
Hành động này chẳng khác nào tự tìm đường chết!
Nhưng tiếp theo, một cảnh tượng thần kỳ đã xảy ra.
Khi đạo văn của Mục Vân tiến vào bên trong đại trận, trong trận pháp lập tức hội tụ từng luồng ánh sáng bay vút lên.
Ánh sáng hóa thành từng sợi phù ấn, tiếp xúc với đạo văn của Mục Vân.
Ban đầu là bài xích.
Thế nhưng dưới sự điều chỉnh không ngừng của Mục Vân, lực bài xích lại giảm dần, ngược lại còn có xu hướng dung hợp với nhau.
"Cái này... cái này..."
Cố Nguyên Khải thấy cảnh này, cả người sắc mặt đại biến.
Sao có thể như vậy được?
Sao Mục Vân có thể ứng biến nhanh như vậy, khiến cho đạo văn của bản thân hòa làm một thể với đạo văn trong toàn bộ trung tâm đầu não?
Đây là thủ đoạn gì?
Thời gian dần trôi.
Sau một đêm.
Bên trong quả cầu ánh sáng của trung tâm trận pháp, đạo văn của Mục Vân lóe lên từng luồng khí tức khiến người ta kinh hãi.
Toàn bộ sơn môn của Xích Vũ Môn trải dài trên trăm dặm đất dường như đều đang thay đổi, nhưng lại dường như không có gì thay đổi.
Mục Vân kiểm tra lại nhiều lần, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.
"Xong rồi!"
Hắn xoay người, nhìn về phía Cố Nguyên Khải, lạnh nhạt nói: "Lão già, Xích Vũ Môn này ta lấy chắc rồi."
"Ngài tốt xấu gì cũng là một vị Đạo Trận Sư cấp bốn, quy thuận ta còn có thể được trọng dụng, nếu cứ ngu muội không tỉnh, ta giết ngài cũng chẳng có gì to tát!"
Dứt lời, Mục Vân lười nhìn Cố Nguyên Khải thêm nữa.
Đạo Trận Sư cấp bốn.
Trên mảnh đất Bình Châu này có thể nói là quyền cao chức trọng, thân phận tôn quý.
Nhưng bản thân Mục Vân cũng là Đạo Trận Sư cấp bốn.
Cố Nguyên Khải mà còn giở trò trước mặt hắn, hắn cứ thẳng tay giết là được.
"Xích Như Hỏa!"
"Xích Lan Hinh."
Mục Vân nhìn về phía hai người, chậm rãi nói: "Dẫn đường đi."
Dẫn đường?
Đi đâu?
Thấy hai người ngẩn ra, Mục Vân lại nói: "Dẫn đường, đi tìm phụ thân các ngươi!"
"Ta muốn nói chuyện với Xích Tuần Thiên một chút."
Khóe miệng Mục Vân nở một nụ cười.
Xích Như Hỏa lại vội vàng nói: "Mục các chủ, trong Xích Vũ Môn của ta, nhân vật cấp bậc Đạo Vấn có trên trăm vị, phụ thân ta bây giờ là Thất Tinh Cảnh, còn có hai vị Lục Hợp Cảnh, hai vị Ngũ Hành Cảnh cùng với hơn mười vị cấp bậc Tứ Tượng Cảnh, ngươi..."
"Ta biết."
Mục Vân ngắt lời: "Cho nên, ta một mình đến đây, chính là để phụ thân ngươi biết rằng, dù chỉ có một mình ta... ông ta cũng không làm gì được ta. Xích Vũ Môn, hoặc là quy thuận ta, hoặc là bị ta diệt sát."
Giờ khắc này, Xích Như Hỏa và Xích Lan Hinh chỉ cảm thấy Mục Vân càng thêm điên cuồng.
Tên này, chẳng lẽ ngay từ đầu đã hạ quyết tâm, một mình đơn đả độc đấu với cả Xích Vũ Môn?
Đây hoàn toàn là hành vi tự tìm đường chết mà!
Trong Vân Các có Loan Bạch Kinh, có Vương Tâm Nhã, hai vị cường giả Thất Tinh Cảnh, ai cũng biết.
Mọi người e dè Vân Các, là e dè hai vị cường giả Thất Tinh Cảnh kia, chứ không phải e dè Mục Vân.
Bây giờ Mục Vân muốn đi tìm phụ thân của họ, chẳng khác nào một mình xông vào hang hùm, tìm con hổ đầu đàn để quyết đấu.
Đây không phải tự tìm đường chết thì là gì?