STT 5415: CHƯƠNG 5374: NGƯƠI CÓ THỂ NHÌN LÉN TÂM TƯ?
Qua một hồi lâu, Mục Vân mới nói: "Xin lỗi tiền bối, vãn bối thất thố rồi."
Xoa xoa nước mắt, Mục Vân thở ra một hơi.
Hắn cũng không muốn khóc.
Nhưng nghe những lời này, nước mắt lại không tự chủ được mà tuôn rơi.
"Cha và mẹ ngươi toan tính rất xa, rất lớn, không phải là chuyện ta có thể biết được!"
Diệp Cô Trần nói đến đây, dường như nghĩ tới điều gì, bèn mở miệng: "Ngươi cũng không cần tự trách."
"Ta biết sơ qua về quá khứ của ngươi, trông thì có vẻ lần nào cũng là cha mẹ bảo vệ ngươi, nhưng thực chất, cũng chính họ đã hại ngươi!"
"Nếu mẹ ngươi không phải Diệp Vân Lam, một trong Mười Đại Vô Thiên Giả, cha ngươi không phải Mục Thanh Vũ, không phải..." Nói đến nửa chừng, Diệp Cô Trần ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Ngươi đã không bị Lý Thương Lan tính kế, như vậy, ngươi sẽ là chính ngươi thật sự. Có lẽ không cần rời khỏi Thương Lan, cả đời này của ngươi cũng sẽ bình bình an an, không có Thần Đế nào muốn giết ngươi cho bằng được!"
"Đương nhiên, nói đi cũng phải nói lại, nếu họ không phải cha mẹ ngươi, ngươi cũng không thể nào có được địa vị như bây giờ."
Địa vị?
Ta có địa vị gì sao?
Diệp Cô Trần tiếp tục nói: "Nói cho cùng, cha mẹ ngươi hại ngươi thì nhiều, mà giúp ngươi lại ít."
Tần Ninh Hải, Mộ Dung Lự mấy người nghe những lời này, chỉ đứng ở một bên, không nói một lời.
Hại ta?
Mục Vân lại ngẩn người.
Diệp Cô Trần cười cười: "Sau này, ngươi sẽ tự hiểu ý của ta."
Thôi được rồi! Mấy vị tai to mặt lớn lúc nào cũng thích nói chuyện úp úp mở mở.
Ta biết đấy, nhưng ta không nói đâu, haizz, chỉ thích trêu người thôi mà!
Diệp Cô Trần tiếp tục: "Hiện giờ Thiên Phạt Cổ Giới lại khá yên tĩnh, các vị Các chủ trước mắt không rõ tung tích, hai vị Tôn giả đại nhân tạm thời không thể xuất hiện, nơi này vẫn là do ta quyết định."
"Có ta ở đây, sẽ không có ai có thể đến giết ngươi như hôm nay."
Mục Vân mở miệng nói: "Vãn bối chuẩn bị rời đi."
Nghe những lời này, Diệp Cô Trần khựng lại, uống một chén trà rồi chậm rãi nói: "Cũng tốt, thế giới rộng lớn, dù sao cũng nên ra ngoài xem thử mới phải."
"Ngươi yên tâm, các vị Các chủ chưa về, ta đối với ngươi cũng không có ác ý. Nếu các vị Các chủ trở về, muốn giết ngươi, đến lúc đó sẽ tự khắc giết ngươi."
Phụt...
Mục Vân vừa hớp một ngụm trà đã phun hết cả ra ngoài.
Mẹ kiếp.
Có cần phải nói thẳng toẹt ra như vậy không?
"Không sao chứ?"
Diệp Cô Trần mở miệng hỏi.
"Không sao, không sao..." Khốn kiếp! Thần Đế Thiên Phạt chưa về, người của Thiên Phạt Các không biết có nên giết hắn hay không, nên tạm thời không giết.
Vậy lỡ Thần Đế Thiên Phạt trở về, vẫn giữ ý định giống bốn vị Thần Đế kia, nhất quyết đòi giết hắn, thế thì chẳng phải toi đời rồi sao?
Cầu nguyện: Thần Đế Thiên Phạt, vĩnh viễn đừng về! Vân Minh Chiêu, ngươi chết ở bên ngoài luôn đi!
Mục Vân thầm lẩm bẩm trong lòng.
Mặc dù một vị Thần Đế gần như bất tử bất diệt, nhưng cũng có ngoại lệ mà, Thần Đế Thiên Nguyên Lâm Thiên Nguyên chẳng phải đã chết rồi sao?
"Thế giới này rất lớn, để ta nói cho ngươi nghe một chút về bộ dạng của tân thế giới hiện nay, để ngươi có cái nhìn tổng quan."
Nói rồi, Diệp Cô Trần lấy tay làm bút, dùng nước trà làm mực, vẽ lên mặt bàn giữa hai người.
Mục Vân thầm phỉ nhổ: "Ngươi cho ta một tấm bản đồ chẳng phải tiện hơn sao?"
Diệp Cô Trần mở miệng nói: "Tân thế giới không giống với Càn Khôn Đại Thế Giới cổ xưa. Năm đó Càn Khôn Đại Thế Giới giống như một cái bát, bát vỡ rồi, tập hợp lại thành một cái đĩa, địa hình đã thay đổi, trước mắt vẫn chưa có bản đồ thống nhất."
Vãi chưởng! Ngươi đọc được suy nghĩ của ta à?
Diệp Cô Trần lại nói: "Ta không đọc được suy nghĩ, chỉ đoán là ngươi sẽ nghĩ vậy thôi."
"..."
Diệp Cô Trần ngay sau đó bắt đầu vẽ.
"Toàn bộ tân thế giới, đại khái được chia thành 18 đại thế giới."
"Chỗ này, là Thiên Phạt thế giới, bây giờ mọi người đều gọi là Thiên Phạt Cổ Giới."
Nói rồi, ông ta vẽ ra một vùng đất ở vị trí phía đông của trục trung tâm.
Thiên Phạt Cổ Giới nằm ở cực nam của tân thế giới.
Sau đó, tốc độ của Diệp Cô Trần nhanh hơn.
Toàn bộ khu vực phía đông của tân thế giới nhanh chóng hiện ra quy mô của tám đại thế giới cổ xưa.
Thanh Tiêu Cổ Giới tiếp giáp với Thiên Phạt Cổ Giới.
Ngoài ra, Phù Đồ Cổ Giới, Phục Thiên Cổ Giới, Pha Đà Cổ Giới, Tu La Cổ Giới, bốn thế giới này nằm sát nhau, ở trung tâm của khu vực phía đông.
Mà ở phía bắc của khu vực phía đông chính là Lưu Ly Cổ Giới và Thập Pháp Cổ Giới.
Đây chính là tám đại thế giới của tám vị Thần Đế.
Mục Vân nhìn về phía góc đông nam nhất, cũng có một vùng đất chưa được đánh dấu.
"Chỗ này... là thế giới của Tế Tử Nguyên."
Tế Tử Nguyên?
Một trong Mười Đại Vô Thiên Giả.
"Tử Nguyên Giới của Tế Tử Nguyên, không tính là một thế giới, nhưng cũng không hề nhỏ."
"Bên trong Tử Nguyên Giới, Thiên Tế Sơn chính là thế lực do Tế Tử Nguyên năm đó sáng lập!"
Diệp Cô Trần giải thích: "Gã này đã chuyển thế thành Đế Hiên Hạo, gọi hắn là Tế Tử Nguyên hay Đế Hiên Hạo đều được."
Giữa tám đại thế giới cổ xưa cũng có một vài vùng đất không được ghi rõ.
Diệp Cô Trần tiếp tục nói: "Những vùng trống này, một số thuộc về các Vô Thiên Giả, cũng có một số là thế lực không rõ thực lực."
"Tân thế giới bao gồm 18 cổ thế giới, nhưng 18 cổ thế giới này không chiếm cứ toàn bộ."
Diệp Cô Trần cũng không giải thích kỹ càng về những khu vực trống đó.
Suy cho cùng, chính ông ta hiện tại cũng không rõ, những thế lực đỉnh tiêm độc lập với 18 vị Thần Đế năm đó có còn tồn tại hay không!
Tiếp đó, Diệp Cô Trần lại bắt đầu phác họa ở khu vực phía tây của mặt bàn.
Lần này, bản đồ được phác họa rất có đặc điểm.
Toàn bộ khu vực phía tây có địa thế tựa như một chữ Tỉnh, chia vùng đất này thành chín phần.
Mà ở khu vực Tây Bắc, lại có một đường kẻ, chia thêm ra một khối nữa.
"Cái này..."
"Bên này, ban đầu được gọi chung là Thương Lan Đại Thế Giới!"
Thương Lan Đại Thế Giới?
"Lý Thương Lan trở thành Thần Đế, khai sáng thế giới trước tiên, hắn là Thần Đế đầu tiên, vì thế... thế giới của hắn là lớn nhất, mênh mông nhất, thế giới của tám vị Thần Đế khác cộng lại cũng không lớn bằng của hắn!"
Vãi thật! Dữ vậy!
"Sau đó, dưới trướng Lý Thương Lan liên tiếp xuất hiện các Thần Đế, Lý Thương Lan liền không ngừng chia cắt thế giới của mình, cho nên phía tây có tới mười đại thế giới!"
"Nhất Huyền Thần Đế và Nhất Tốn Thần Đế là đệ tử của Lý Thương Lan, thế giới của hai người này là nhỏ nhất..."
Nghe đến đây, Mục Vân lại nói: "Nhất Uyên Thần Đế và Nhất Tiên Thần Đế không phải cũng là đệ tử của Lý Thương Lan sao?"
"Ai nói với ngươi?"
"Lý Thương Lan a!"
"Hắn nói phét."
"..."
Ho khan một tiếng, Diệp Cô Trần nói tiếp: "Chín vị Thần Đế dưới trướng Lý Thương Lan không phải đều là đệ tử của hắn, có mấy vị tự mình cũng có thể thành Thần Đế."
"Lý Thương Lan đó là đang tự dát vàng lên mặt mình đấy, đừng nghe hắn chém gió lung tung."
Nghe những lời này, Mục Vân không thể phản bác.
Lý Thương Lan mà ở đây, ngài còn dám nói vậy không?
Diệp Cô Trần mở miệng nói: "Lão cáo già đó giờ ai biết chết xó nào rồi, ta thích nói gì thì nói, dù sao hắn cũng chẳng nghe được."
"Nếu hắn ở trước mặt ta, bảo ta quỳ xuống gọi bằng ông nội, ta tuyệt đối sẽ không quỳ xuống gọi bằng cụ tổ."
"..."
Mục Vân có chút cạn lời.
Gã này, thật sự đọc được suy nghĩ của mình sao?
Mà lại, bảo ngươi quỳ là ngươi quỳ luôn à?
Thế này thì quá mất mặt người đứng thứ tư của Thiên Phạt Các rồi!
Diệp Cô Trần tiếp tục: "Không mất mặt, trừ Mười Đại Vô Thiên Giả ra, bất kỳ Vô Thiên Cảnh nào gặp 18 người kia mà dám ngạo khí, đều bị đập chết ngay lập tức, không có thương lượng."
"Bởi vì họ là Thần Đế!"
Nói đến đây, Diệp Cô Trần lại bổ sung một câu: "Bởi vì bọn họ là Vô Thiên Giả!"
Bởi vì 18 người kia là Thần Đế, cho nên, không ai dám làm màu trước mặt họ.
Bởi vì bọn họ là Mười Đại Vô Thiên Giả, cho nên họ dám làm màu trước mặt Thần Đế!
Suy cho cùng, Mười Đại Vô Thiên Giả trước mặt Thần Đế lại mang một thuộc tính rất đặc biệt... đó là "ngươi ngứa mắt ta, nhưng ngươi không làm gì được ta".