110.000 sát thương.
Giang Bạch cảm thấy, phóng tầm mắt nhìn khắp thế giới, đoán chừng chẳng có mấy ai đạt được một nửa chỉ số của hắn.
200.000 HP, gần 40.000 chỉ số phòng ngự. Hắn đã vươn tới đẳng cấp Top T đỉnh cấp nhất toàn đại lục.
Hắn biết rõ, có lẽ sau cấp 90, Lục Trần mới có thể vượt qua mình ở các chỉ số này. Còn những người khác thì cơ bản là không thể nào.
"Đế Vương Châu, đi thôi!"
Vừa lòng thỏa dạ cáo biệt thợ rèn lão làng Brent, Giang Bạch cưỡi Tilias thẳng tiến đến Đế Vương Châu.
...
Chủ thành Đế Vương Châu.
Hội sở SPA Phạm Âm Nam Sĩ.
Phòng 802.
Tiêu Dao Thanh Phong và Hỗn Độn Chu Vũ mỗi người nằm trên một chiếc giường. Cả hai đều mặc áo choàng tắm màu xám, thoải mái để mấy cô em chân dài mang vớ đen mát xa đùi cho mình. Thế nhưng, hai người lại mang bộ dạng chán không muốn sống.
"Lão đại, cái này đã mát xa chân ba ngày liên tiếp rồi."
"Cái chân thối của em sắp rộp cả da rồi, vãi chưởng!"
Im lặng một lúc lâu, Tiêu Dao Thanh Phong phàn nàn với Hỗn Độn Chu Vũ.
Không ngờ Hỗn Độn Chu Vũ chỉ xua tay.
"Tao cũng có cách nào đâu, mẹ kiếp thằng nhóc mồ côi Trầm Bạch Trạch này ngày nào cũng canh me tao, ra ngoài là chết chắc."
"Tao bây giờ đã rớt xuống level 80 rồi, Mario nói, level của tao tuyệt đối không được dưới 80."
"Cứ đợi đi, tao cũng không tin thằng Trầm Bạch Trạch này ngày nào cũng chẳng làm gì khác ngoài canh chừng tao."
"Nghe nói cái 【U Ám Thành】 kia mở cửa rồi, chắc là Quân Lâm mấy ngày nay sẽ tổ chức vài đội tinh anh đi khai hoang phó bản, có thể sẽ không để ý đến chúng ta."
"Thế nhưng lão đại, đến bao giờ mới hết cảnh này đây?" Tiêu Dao Thanh Phong tuyệt vọng hỏi.
"Mario."
Hỗn Độn Chu Vũ gật đầu lia lịa.
"Mario là cơ hội duy nhất của tao."
"Hắn nắm giữ bí mật Thượng Cổ nhân tộc, chỉ cần tao có thể lấy được huyết mạch Thượng Cổ nhân tộc, biết đâu đó chính là lúc Hỗn Độn Chu Vũ tao lật kèo!"
"Chẳng lẽ cứ phải chờ sao?"
Nói đến đây, Hỗn Độn Chu Vũ thầm chửi thề một tiếng.
"Mẹ kiếp."
"Tao cũng không biết phải chờ tới bao giờ nữa."
"Ai..."
Tiêu Dao Thanh Phong có nỗi khổ không thể nói, mấy lần định nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ có thể thở dài.
"U Ám Thành à? Nghe nói là phó bản cấp 80 cực kỳ bá đạo, cũng là nơi Không Thành Cựu Mộng đã thủ thông trong chín ngày."
"Nghe nói độ khó có thể gọi là biến thái, cho đến trước mắt, ngoài chín ngày đó, không một guild nào khác vượt qua được."
"Tao biết."
Hỗn Độn Chu Vũ mặt không cảm xúc gật đầu.
"Hay là lão đại..."
Tiêu Dao Thanh Phong đột nhiên nghiêng người sang, bày ra một cái tạo dáng điệu đà, hưng phấn hỏi.
"Hay là... tìm Không Thành Cựu Mộng giúp đỡ một chút?"
"Dù sao hai người cũng có chút giao hảo mà..."
"Không đời nào!"
Vừa nhắc đến Giang Bạch, Hỗn Độn Chu Vũ lập tức lại thay đổi vẻ mặt nghiến răng ken két.
"Tao thà chết, thà đi ăn c*t, cũng không đời nào chủ động đi cầu xin Không Thành Cựu Mộng hắn ta!"
"Tuyệt đối không thể!!!"
"Tao muốn độc lập!!"
...
Tiêu Dao Thanh Phong bất đắc dĩ xua tay, thu hồi ánh mắt, một lần nữa lại đặt lên đôi chân dài thon thả của cô em vớ đen.
"Thật ra các anh em đều đang đợi mày xây dựng lại Hỗn Độn đó."
"Tao biết."
Hỗn Độn Chu Vũ nghe vậy, sắc mặt có chút xúc động.
Chỉ thấy hắn nắm chặt tay thành quyền, nghiến chặt răng.
"Nhưng không phải bây giờ."
"Thằng Trầm Bạch Trạch đó nợ tao."
"Sớm muộn gì tao cũng phải đòi lại gấp trăm lần từ hắn!"
"Ha ha, thanh thản ghê ha?"
Ngay lúc Hỗn Độn Chu Vũ và Tiêu Dao Thanh Phong đang trò chuyện dở dang, tin nhắn riêng của Trầm Bạch Trạch như ma quỷ xông thẳng vào giao diện chat của Hỗn Độn Chu Vũ.
Hỗn Độn Chu Vũ bực mình chuyển kênh chat. Giờ phút này hắn hận Trầm Bạch Trạch đến tận xương tủy, nhưng lại không làm gì được hắn, chỉ có thể câm nín.
Thế mà sau khi chuyển sang kênh chat khác, giao diện tin nhắn riêng lại nhấp nháy liên tục. Không bao lâu đã có mấy tin nhắn dồn dập chồng chất lên nhau.
Không kìm được tò mò, Hỗn Độn Chu Vũ lại một lần nhấn mở.
"Mày cứ thoải mái mát xa chân hưởng thụ đi."
"Nhưng mà anh em mày thì gặp chuyện rồi."
"Không biết thằng Hỗn Độn Hắc Tinh Tinh này quan hệ với mày thế nào? Cứng đầu thật, biết rõ tao đang truy lùng người của Hỗn Độn khắp thế giới, thế mà vẫn muốn ra khỏi thành đi farm quái, giờ thì bị tao tóm được rồi."
"Mày nói tao nên giết hay không giết đây??"
"Có khi hắn chẳng còn mấy lần hồi sinh đâu."
...
"Trầm Bạch Trạch, mẹ kiếp mày!!!"
Đọc đến đây, Hỗn Độn Chu Vũ trong nháy mắt nổi điên lên.
"Ha ha ha, chỉ có thế thôi à!?"
Trầm Bạch Trạch gửi một tấm ảnh chụp hiện trường. Hơn mười người của Hỗn Độn Hắc Tinh Tinh bị Trầm Bạch Trạch và đồng bọn vây kín mít, đang chiến đấu vất vả.
"Đù má!!!"
"Móa móa móa!!!!"
Hỗn Độn Chu Vũ hai mắt đỏ ngầu ngay lập tức, nắm chặt hai tay thành quyền, khớp ngón tay trắng bệch.
"Trầm Bạch Trạch, đờ mờ mày rốt cuộc muốn làm cái quái gì!?"
"Ép mày ra ngoài, rồi giết mày thôi."
"Mày nghĩ tao muốn giết mày đến xóa sổ nhân vật là nói đùa chắc?"
"Ha ha ha..."
Nói đến đây, Hỗn Độn Chu Vũ đã tức đến run cả người.
"Trầm Bạch Trạch, đồ khốn nạn! Rõ ràng trước đó mày nói, tao giải tán Hỗn Độn, ân oán giữa mày và tao sẽ xóa bỏ!"
"Tại sao còn muốn hống hách ăn hiếp người khác! Tại sao!!!???"
"Cho dù là truy lùng, đây cũng là ân oán giữa mày và tao, tại sao muốn liên lụy đến anh em tao?"
"Ha ha, tao thích thì tao làm."
"Tao giết người cần lý do à?"
"Ai bảo mày trốn chui trốn nhủi? Tao đương nhiên không vui."
"Không vui thì phải giết người thôi, chọc giận Trầm Bạch Trạch tao, không một ai sống sót được, mày không phải thằng đầu tiên, đương nhiên cũng sẽ không phải thằng cuối cùng."
"Ha ha ha..."
"Lão tử chơi tới bến với mày!!!"
Huyết áp tăng vọt, Hỗn Độn Chu Vũ "vụt" một cái đứng phắt dậy, một phát xé toạc chiếc áo choàng tắm trên người.
Mắt đỏ ngầu, hắn hét lên với Tiêu Dao Thanh Phong.
"Không phải đã sắp xếp xong xuôi, để tất cả anh em đều tạm thời tránh mặt Quân Lâm trong chủ thành rồi sao!?"
"Em..."
Tiêu Dao Thanh Phong ngay lập tức cứng họng.
"Lão đại, thằng Tinh Tinh này cứng đầu lắm, anh cũng đâu phải không biết, em chỉ biết đêm hôm trước nó lén lút đi làm một nhiệm vụ giới hạn thời gian, đâu có ngờ thằng này lại đụng độ với Quân Lâm chứ!"
"Rảnh rỗi!"
Hậm hực chửi một tiếng. Tiêu Dao Thanh Phong hồi đáp Trầm Bạch Trạch.
"Nguyên nhân mọi chuyện là do tao, mày đừng liên lụy anh em tao, tao bây giờ qua đó, đổi chỗ cho thằng Tinh Tinh và bọn nó, được không!?"
"Được thôi."
"Nghe nói mày là người rất trọng tình nghĩa, giờ xem ra đúng là vậy."
"Tao cảm động lắm nha."
"Ha ha ha..."
"Vãi chưởng, lão đại mày thật sự muốn đi sao? Mới nãy còn nói không thể rớt xuống dưới level 80 mà."
"Mẹ kiếp!"
Hỗn Độn Chu Vũ vừa đi ra ngoài vừa thay đồ. Trong nháy mắt, một thân bộ giáp xanh lam hào quang rực rỡ.
"Rớt thì cày lại không được sao, lỡ đâu thằng Tinh Tinh cái đồ không có não đó thật sự không còn lần hồi sinh nào thì sao!?"
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽