Virtus's Reader
Võng Du Bắt Đầu Hợp Thành Đỉnh Cấp Thần Trang

Chương 1318: CHƯƠNG 1318: BÁ ĐẠO QUÁ TRỜI!

"Tang Bưu chết, Tang Bưu chết!!!”

Rất nhanh.

Tin tức Tang Bưu tử vong lan truyền nhanh chóng, truyền khắp toàn bộ chiến trường.

Dù sao cũng là nhân vật cộm cán của Liệt Diễm Thành, cái chết của Tang Bưu đồng nghĩa với việc 【Chúng Thần Điện】 sẽ chẳng còn làm được trò trống gì trong hoạt động lần này.

Tuy rằng Chúng Thần Điện vẫn còn ít nhất hơn nửa số người ở lại chiến trường.

Nhưng không có ai đủ tầm.

Những người này tự nhiên không cách nào so sánh được với Ám Dạ và Hải Nộ.

“Cái gì!? Vãi chưởng cái hoạt động này mới bắt đầu được bao lâu mà Tang Bưu đã chết?”

“Nói đùa cái gì? Thật hay giả vậy?”

“ĐM Ám Dạ Quân Đoàn giết Tang Bưu á? Tao sao mà tin nổi chứ?? Thằng nào mà bá đạo thế!”

“Xem ra Chúng Thần Điện lần này chẳng vơ vét được tí lợi lộc nào rồi.”

Đối với những người chơi cùng phe, cái chết của Tang Bưu càng khiến họ chấn động hơn cả.

Cũng có người mừng thầm, vì thiếu đi một đối thủ cạnh tranh sừng sỏ.

Nhưng cũng có người mang thái độ bi quan, bởi vì hoạt động 【Vực Sâu Tuyệt Vọng】 không chỉ là cuộc cạnh tranh giữa các guild của Liệt Diễm Thành.

Nói rộng ra.

Đây là cuộc cạnh tranh giữa phe Quang Minh và phe Dị Ma.

Cái chết của Tang Bưu đồng nghĩa với việc thực lực của phe Quang Minh bị suy yếu rõ rệt.

“Cho nên, xét ở một góc độ nào đó, đây cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.”

Có người lo xa nghĩ bụng.

“Tang Bưu chết?”

Trật Tự Tiểu Hiên đang phi như bay nghe tin này không khỏi dừng lại.

Ánh mắt lóe lên tia sáng rực rỡ.

“Đây thật là một bất ngờ lớn!”

“Là cao thủ bên Ám Dạ Quân Đoàn làm à?”

“Không sai.”

Quang Minh Đế Tạo Giả gật đầu nói.

“Gia hỏa này có thực lực không phải dạng vừa, vừa vào trận đã tiễn Tang Bưu lên bảng, xem ra hoạt động lần này Ám Dạ Quân Đoàn có dã tâm lớn vãi chưởng!”

“Tự nhiên.”

Ám Dạ Tiểu Hiên cười nhạt một tiếng, nói ra.

“Dù sao Hỗn Loạn Bảo Châu đang trong tay Ám Dạ U Minh, nàng không có dã tâm thì cầm Hỗn Loạn Bảo Châu để làm gì?”

“Bất quá nói đi cũng phải nói lại, Tang Bưu chết, đối với chúng ta mà nói là chuyện tốt.”

“Không sai.”

Quang Minh Đế Tạo Giả gật gù đồng tình.

“Ít nhất phe Quang Minh đã mất đi một phần lực lượng đáng kể.”

“Lợi thế đang về phe ta.”

Quang Minh Đế Tạo Giả liếc nhìn Ám Dạ Tiểu Hiên một cái, mặt lộ vẻ vui mừng.

. . .

Một màn đồ sát vô cùng đơn giản.

Dễ dàng như trở bàn tay gom gọn gần trăm cái đầu người.

Bất quá số đầu người này chẳng thể khơi dậy chút hứng thú nào của Giang Bạch.

Dù sao nhiệm vụ của hắn là cần đầu Dị Ma, người chơi cùng phe chẳng giúp ích gì cho nhiệm vụ của hắn.

Chỉ là khi rút lui trở về.

Giang Bạch phát hiện ánh mắt của Ám Dạ Quân Đoàn nhìn nhóm người hắn đã thay đổi hoàn toàn.

Ám Dạ Cô Tình vốn dĩ cao ngạo.

Khi ánh mắt chạm nhau trong nháy mắt.

Cô nương này lại ngượng ngùng cúi đầu xuống, tựa hồ đang tránh né điều gì.

Mà Ám Dạ Tiểu Ninh thì cắn môi.

Dù ít dù nhiều vẫn còn chút cứng miệng.

“Hừ.”

“Không thể không nói, thực lực của ngươi rất mạnh.”

“Nhưng thực lực của Trật Tự Tiểu Hiên cũng bá đạo không kém, hi vọng ngươi có thể đánh bại hắn.”

“Ha ha.”

Giang Bạch cười nhạt một tiếng.

“Đừng quên cược kèo lúc ở guild nhé, nếu tao giết Ám Dạ Tiểu Hiên, tất cả nữ nhân trong guild các ngươi đều phải ngủ với lão tử!”

“Xì!!!”

Ám Dạ Tiểu Ninh nhất thời đỏ bừng mặt.

“Đồ lưu manh thối tha, ai nói phải ngủ với ngươi? Không biết nhục à?”

“Ha ha.”

Ánh mắt Giang Bạch lướt qua đôi đùi thon dài của Ám Dạ Tiểu Ninh.

“Tao nhớ lúc trước các ngươi nói, mặc tao sai khiến, chẳng lẽ ngủ với tao không nằm trong số đó à?”

“Dù sao cũng là mọi người cùng nhau thoải mái, mấy cô gái tụi bây cũng đâu có lỗ lã gì, có gì mà không vui?”

“Xì!!!”

Lần này, Ám Dạ Tiểu Ninh không phản bác.

Mà là lườm Giang Bạch một cái cháy mặt rồi quay người rời đi.

Chỉ là hiển nhiên nàng cũng không chú ý tới, cái đũng quần hơi ẩm ướt của mình đã bán đứng suy nghĩ thật sự của Ám Dạ Tiểu Ninh.

“Ngươi quả nhiên rất mạnh.”

Ám Dạ U Minh ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Giang Bạch.

“Cảm ơn.”

“Ha ha, đôi bên cùng có lợi.”

Giang Bạch nói một câu mà Ám Dạ U Minh chẳng hiểu gì.

. . .

Có Giang Bạch buff.

Thêm thực lực cực mạnh của Ám Dạ U Minh.

Đội ngũ Ám Dạ Quân Đoàn lớn mạnh như diều gặp gió.

Càng ngày càng nhiều thành viên guild cùng đại quân hội tụ.

Chỉ hơn mười phút ngắn ngủi.

Số lượng quân chủ lực đã vượt ngàn.

Ẩn ẩn trở thành một thế lực bá chủ không thể kháng cự trong Vực Sâu Tuyệt Vọng.

Nhiệm vụ giai đoạn đầu của Vực Sâu Tuyệt Vọng rất đơn giản.

Đơn giản chỉ là diệt quái.

Mỗi khi giết chết một quái vật phẩm chất khác nhau, đều có thể thu hoạch được 1-10 điểm tích lũy khác nhau.

Mỗi một người chơi tích lũy đủ 100 điểm tích lũy sau, liền có thể dịch chuyển đến cửa vào bản đồ tầng hai.

Nói theo lý thuyết, độ khó không cao.

Chỉ cần thời gian đầy đủ, mỗi người đều có cơ hội tiến vào tầng hai.

Nhưng hệ thống hiển nhiên cũng sẽ không thiết kế hoạt động đơn giản đến thế.

Số lượng quái vật hồi sinh của 【Vực Sâu Tuyệt Vọng】 là cố định, mà khoảng cách hồi sinh lại rất lâu.

Có người tính toán qua, trong 24 giờ, quái vật của Vực Sâu Tuyệt Vọng nhiều nhất chỉ có thể thỏa mãn 10 ngàn người chơi tiến vào khu vực tầng hai.

Nhiều hơn nữa thì sẽ hình thành tình trạng cung không đủ cầu.

Cho nên chém giết là chủ đề bất biến của Vực Sâu Tuyệt Vọng.

Vì cướp đoạt tài nguyên, người chơi cùng phe cũng sẽ ra tay đánh nhau.

Mà Giang Bạch trên đường đi cũng thu hoạch cũng kha khá.

Tựa hồ cơ chế x2 tỉ lệ drop đồ cũng ảnh hưởng đến bản thân nhiệm vụ.

Mặc dù không tính toán kỹ lưỡng.

Nhưng Giang Bạch rõ ràng cảm giác, tốc độ thu thập Thiêu Đốt Linh Hồn vượt xa tốc độ ở ngoài bản đồ.

Đúng là một bất ngờ đầy thú vị.

Một đường lên cơ hồ không gặp phải trở ngại đáng kể nào.

Ám Dạ Quân Đoàn dưới sự chỉ huy của Giang Bạch qua ải chém tướng, một đường càn quét tới bến.

Riêng Liệt Diễm Thành đã có ít nhất bốn guild bị diệt bởi Ám Dạ Quân Đoàn và Giang Bạch.

Nhìn Giang Bạch thần dũng bá đạo như thế.

Trong mắt Ám Dạ U Minh lại hiện ra một vệt nỗi lo lắng ẩn hiện.

“Lão đại.”

Thừa dịp Giang Bạch đang chém giết cực sảng.

Ám Dạ Tiểu Ninh đi tới bên cạnh Ám Dạ U Minh, hạ thấp giọng hỏi.

“Thực lực của gia hỏa này, hơi bị vượt ngoài dự tính rồi, lão đại.”

Nói rồi, Ám Dạ Tiểu Ninh ý nhị nhìn về phía vị trí của Giang Bạch.

“Nếu như hắn theo chúng ta tiến vào giai đoạn hai, chẳng phải là tự dưng bị người khác hớt tay trên một chén canh?”

“Dù sao chúng ta phải tốn bao nhiêu công sức mới đoạt được Hỗn Loạn Bảo Châu.”

Ám Dạ U Minh không vội nói gì.

Mà chính là yên tĩnh nhìn qua Giang Bạch, im lặng hồi lâu, không nói một lời.

Đôi mắt tựa bảo thạch lóe lên tia sáng sắc lạnh.

Sau đó khóe miệng khẽ nhếch lên, thanh âm lại lạnh lẽo như băng.

“Hắn sẽ không sống sót đến giai đoạn hai.”

. . .

Ba tiếng sau khi hoạt động bắt đầu.

Trật tự hỗn loạn của chiến trường dần lắng xuống.

Chủ yếu là các đại guild cơ bản đã tập hợp xong.

Kẻ đáng chết cũng đã chết bay khỏi bản đồ.

Kẻ sống sót cũng đều hoàn thành nhiệm vụ liên minh để sinh tồn.

Cuối cùng tập hợp lại, Ám Dạ Quân Đoàn chỉ còn lại hơn năm ngàn người chơi.

Đủ để thấy ba giờ chém giết khốc liệt vừa qua.

Lúc này.

Chiến đấu tiến vào giai đoạn hai.

Phe Quang Minh và phe Dị Ma đều có sự ăn ý ngầm.

Cơ bản là người chơi cùng phe, nếu không phải kẻ thù không đội trời chung, sẽ không còn ra tay đánh nhau nữa.

Mà chính là nghỉ ngơi dưỡng sức.

Một bên nhanh chóng cày điểm tích lũy.

Một bên chuẩn bị cho trận chiến sống mái giữa hai phe.

Rốt cuộc hoạt động này, nói cho cùng là cuộc quyết đấu giữa phe Quang Minh và phe Dị Ma.

Ai có chút đầu óc đều hiểu, người nhà tự đánh nhau quá ác thì chẳng phải chuyện tốt lành gì đâu.

Nhưng Ám Dạ U Minh lại không định làm thế...

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!