"Đờ mờ nó!!!"
Bị đánh bay về thành, Tác Liệt vừa sợ vừa giận, quay người nhìn Giang Bạch, giấy rách còn muốn giữ lấy lề, gào lên.
"Không Thành Cựu Mộng, lão tử khuyên mày biết điều thì cút, hôm nay tao mà không sống sót trở về được thì toàn bộ người của Đại khu Hoa Hạ chúng mày phải chôn cùng tao!"
"So cái quần què!"
"Mày nghĩ mày là cái thá gì?"
Long Đằng Ngạo hung hăng chửi.
"Giữ chân hết đám chó này lại cho lão tử!"
...
Thấy rõ Liên quân Bổng-Anh đã hết thời.
Bị vây kín tầng tầng lớp lớp, đám người Tác Liệt bị vô số thích khách khống chế cứng, không thể nhúc nhích.
Nhưng cũng chẳng làm gì được.
Lúc này, hắn cảm thấy ánh mắt của đám người Hoa Hạ xung quanh có thể ăn tươi nuốt sống mình.
"Tao đấm cho mày một phát vỡ mồm bây giờ!"
Sau khi khống chế được mục tiêu, Long Đằng Ngạo không chút khách khí xông lên, túm lấy cái đầu to của Tác Liệt mà tát tới tấp.
Trong nháy mắt, Tác Liệt đã bị Long Đằng Ngạo tát cho hộc máu mồm.
Thế nhưng gã này lại không hề sợ hãi, hung hăng phun ra một ngụm máu tươi.
Hắn ngẩng đầu nhìn Giang Bạch, trên mặt hiện lên một nụ cười điên cuồng.
"Không Thành Cựu Mộng, hôm nay mày nể mặt tao một chút, sau này Đại khu Hoa Hạ của chúng mày may ra còn có đất sống."
"Nếu không thì tao khuyên mày đừng có hối hận! Đợi lão tử trở về sau này..."
"Sẽ không có sau này đâu."
Giang Bạch đột nhiên bắn ra một mũi tên, khiến lời nói của Tác Liệt im bặt.
Ngay cả Lý Nghĩa Thành đang đứng cách Giang Bạch khá xa cũng nghe được sự lạnh lẽo trong lời nói của hắn, khiến gã bất giác lạnh cả sống lưng.
"Mày..."
Gã sững sờ nhìn chằm chằm mũi tên cắm trên ngực, trong sự oán hận và không cam lòng tột độ, ầm một tiếng ngã xuống đất.
Tác Liệt đã chết.
Những người còn lại dĩ nhiên cũng khó thoát khỏi số phận bị làm thịt.
Chỉ có điều Hựu Hạ chết thảm hơn một chút.
Bị Hỗn Độn Chu Vũ tóm được hành cho ra bã, chết một cách cực kỳ thảm thương.
Mà khi quân chủ lực của Liên quân Bổng-Anh tại 【 Vĩnh Hằng Hoang Địa 】 bị Giang Bạch dẫn đầu tiêu diệt.
Chiến sự ở các bản đồ khác cũng đi đến hồi kết.
Thực ra ngay khi Tác Liệt chết, tin tức đã được truyền đi.
Đa số người chơi biết đại thế đã mất, đứa nào chạy được thì chạy, căn bản không còn tâm trạng để đánh tiếp.
Nói đi cũng phải nói lại.
Tuy quá trình cực kỳ thảm khốc.
Nhưng cuối cùng vẫn thắng được trận chiến bảo vệ chủ thành này.
"Cái đệt!"
Nhìn thi thể của mấy người Tác Liệt, Long Đằng Ngạo vẫn chưa hả giận, lại nhổ một bãi nước bọt đặc kẹo lên thi thể rồi chửi.
"Dám thừa dịp bọn mình không có ở đây để giở trò, thằng chó Tác Liệt này gan cũng to thật."
"Cũng dễ hiểu thôi."
Vô Tội thong thả châm một điếu thuốc, nheo mắt nói.
"Tại giải đấu Thần Vương Tranh Bá, chúng ta quét sạch mọi đối thủ, đúng là đã dọa bọn chúng sợ vỡ mật."
"Cậu nói xem, ai là người không muốn thấy Đại khu Hoa Hạ lớn mạnh nhất?"
"Dĩ nhiên là mấy cái đại khu xung quanh chúng ta rồi, một khi chúng ta đủ mạnh, chúng nó khó mà tránh khỏi số phận bị chúng ta nuốt chửng."
"Cho nên ra tay trước chiếm ưu thế là cơ hội duy nhất của Tác Liệt. Không thể không nói, lựa chọn của Tác Liệt rất chính xác."
Nói rồi, ánh mắt Vô Tội rơi xuống thi thể của Tác Liệt, cười lạnh một tiếng.
"Chỉ tiếc là thời cơ thì đúng, nhưng lại chọn sai kẻ địch."
...
Những người còn lại đang dọn dẹp chiến trường.
Tuy đã giành được thắng lợi trong trận chiến phòng thủ, nhưng tổn thất của Đại khu Hoa Hạ vẫn vô cùng nặng nề.
Bởi vì Giang Bạch và đồng đội tham chiến hơi muộn, đại bộ phận người chơi đúng là đã phải dùng biển người để giành chiến thắng, chỉ cần nhìn cấp độ của Hỗn Độn Chu Vũ tụt thẳng xuống level 95 là đủ thấy rõ.
Cấp độ trung bình của toàn đại khu tụt dốc không phanh là một chuyện.
Trang bị cũng rớt rất nhiều.
Không thể không nói tổn thất cực kỳ thảm trọng.
Lúc này mở lại bảng xếp hạng cấp độ của Đại khu Hoa Hạ, Giang Bạch vậy mà lại ngồi vững trên top 1.
Đương nhiên, Giang Bạch thà rằng chuyện này không xảy ra.
Số lượng người chơi trên level 100 của toàn Đại khu Hoa Hạ từ hơn 100 ngàn người trước khi khai chiến giờ chỉ còn hơn 10 ngàn.
Đủ để thấy mức độ thảm khốc của cuộc chiến này.
"Vãi nồi."
Vô Tội cũng lướt qua bảng xếp hạng, không khỏi thở dài.
"Mẹ nó, xui vãi! Khó khăn lắm mới farm được ba ngày x4 EXP, thế mà lại bị bọn chó Tác Liệt này phá hỏng hết."
"Chuyện này không thể cho qua được!!!"
Long Đằng Ngạo tức đỏ cả mắt, chưa hả giận lại đạp mạnh mấy phát vào thi thể của Tác Liệt.
Và khi Tác Liệt hồi sinh tại chủ thành Anh Hoa, thi thể của hắn cũng dần biến mất.
Mọi chuyện đã đến hồi kết.
Nhưng vẫn còn một vài việc chưa xong.
Khi Tác Liệt liên thủ với Lý Nghĩa Thành phát động tổng tấn công vào Đại khu Hoa Hạ.
Bên trong Đại khu Hoa Hạ.
Cũng đã xuất hiện không ít phản đồ.
Bọn chúng liên kết với nhau điên cuồng phá hoại từ bên trong, bật chế độ PK toàn thể.
Chúng nhắm vào những người chơi phe mình có chiến lực mạnh hoặc đã cạn máu để ra tay hạ sát.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Đại khu Hoa Hạ tan tác ở giai đoạn đầu cuộc chiến.
Trước đó căn bản không có thời gian để ý đến bọn chúng.
Bây giờ thì đến lúc tính sổ rồi.
Chuyện này chủ yếu do Vong Xuyên Tử Dận phụ trách.
Khoảng nửa giờ sau.
Vong Xuyên Tử Dận hùng hổ áp giải hơn trăm người chạy tới.
Kẻ cầm đầu.
Vừa lùn vừa béo, tướng mạo xấu xí, lúc bị Vong Xuyên Tử Dận áp giải tới vẫn còn vẻ mặt không phục, giãy giụa không ngừng.
ID là 【 Bản Trí Tiên Sinh 】.
"Mẹ nó."
Vong Xuyên Tử Dận hùng hổ đạp cho gã này một phát ngã sấp mặt xuống đất.
Sau đó nhận lấy điếu thuốc Vô Tội đưa qua, nói.
"Không phải tôi nói chứ, không tra thì thôi, tra một phát giật cả mình."
"Đám này đã hoạt động ngầm từ rất lâu rồi, công hội lớn nhỏ vậy mà có hơn ba mươi cái, tổng số người cộng lại gần 20 ngàn, nói thật lúc đó tôi sợ vãi linh hồn."
"Vậy sao chỉ có từng này đứa?"
Long Đằng Ngạo một chân giẫm lên đầu của Bản Trí Tiên Sinh, mặc kệ gã nhe răng trợn mắt gào thét, hỏi.
"Đây đều là đám đầu sỏ lớn nhỏ, những kẻ còn lại tôi đã giao cho đàn em xử lý, tất cả đều bị truy nã toàn quốc, cho đến khi giết chúng nó tới tử vong vĩnh viễn."
"Thằng này chắc cũng là cái thằng chó chuyên đi bợ đít bọn Nhật Bổn trên diễn đàn chứ gì?"
Nói rồi, Long Đằng Ngạo ngồi xổm xuống, lại là "bốp bốp" hai cái tát vang trời.
"Mẹ kiếp nhà mày, ngày xưa sao bố mày không bắn mày lên tường cho xong? Hả?"
"ĐM!!!"
Gã lùn mập mặt đầy oán khí nhìn chằm chằm đám người Giang Bạch, sắc mặt dữ tợn chửi lại.
"Không Thành Cựu Mộng, tao khuyên mày tốt nhất nên tha cho lão tử một mạng!"
"Nếu không Tác Liệt đại nhân tuyệt đối sẽ không tha cho chúng mày đâu!"
Nói rồi, đôi mắt gian xảo của gã thế mà lại lộ ra vài phần uy hiếp, nói tiếp.
"Nói thật cho chúng mày biết, thế lực đứng sau Tác Liệt đại nhân mạnh hơn chúng mày tưởng tượng rất nhiều, chúng mày mà muốn sống thì tao không ngại nói giúp chúng mày vài câu trước mặt Tác Liệt đại nhân đâu..."
"Nói cái đ*t mẹ mày!"
Long Đằng Ngạo lại "bốp bốp" hai cái tát nữa khiến gã hộc máu mồm.
"Giết, mau giết nó cho tao, canh xác nó luôn, canh đến khi nào nó chết vĩnh viễn thì thôi."
"Không cần canh đâu."
Lúc này.
Giang Bạch xách trường cung bước lên phía trước.
"Tôi có cách khiến người ta tử vong vĩnh viễn ngay lập tức đây."
Nói rồi.
Trường cung nhắm thẳng vào gã lùn mập, mũi tên năng lượng dần ngưng tụ, tỏa ra hàn khí lạnh thấu xương.
"Vãi chưởng! Không Thành Cựu Mộng, tao..."
Lúc này, Bản Trí đã sợ đến mức toàn thân run rẩy, còn muốn biện minh cho mình vài câu.
Thế nhưng mũi tên băng giá đã xuyên thủng đầu hắn.
Chỉ nghe một tiếng "bụp".
Óc trắng óc đỏ văng tung tóe khắp nơi, cảnh tượng thảm khốc này trực tiếp khiến đám người phía sau sợ vỡ mật.
"Tôi bị Bản Trí ép buộc, thật đấy các đại ca, van xin các người tha cho tôi..."
"Tôi cũng vậy, tôi bị hắn lừa gạt, các người nghe tôi giải thích, tôi..."
Thế nhưng Giang Bạch chỉ quay đầu lại.
Nhìn đám người này và cười nhạt một tiếng.
"Cùng ông trời giải thích đi."