Virtus's Reader
Võng Du Bắt Đầu Hợp Thành Đỉnh Cấp Thần Trang

Chương 161: CHƯƠNG 161: 30 NĂM HÀ ĐÔNG 30 NĂM HÀ TÂY?

"Mày cái thằng này đúng là..."

Giang Bạch nhìn thằng mặt lừa vẫn im re, luôn cảm thấy thằng này hơi bị độc lạ.

Mà nói gì thì nói, riêng về khí thế thôi, cái guild Táng Ái này chắc chắn không ai là đối thủ.

Giang Bạch phóng tầm mắt nhìn, đập vào mắt là đủ mọi kiểu tóc màu mè lộn xộn, nhìn cái đầu không biết còn tưởng mình lạc vào ổ gà.

Lúc này thằng mặt lừa giơ ngón tay chỉ thẳng Giang Bạch, dương dương tự đắc nói, "Không Thành Cựu Mộng, bảng xếp hạng cấp độ của Không Thành Cựu Mộng, tao nói không sai chứ?"

"Mày sao biết là tao?"

Giang Bạch hơi kinh ngạc nhìn thằng mặt lừa, nói thật cái này hắn là thật không nghĩ tới, dù sao mình trước đó thấy đều chưa thấy qua thằng này.

"Vãi chưởng! ! ? ? ?"

Nghe Giang Bạch chính miệng thừa nhận, hai cô gái đứng sau Giang Bạch nhất thời đều kinh ngạc đến ngây người.

Tinh Vẫn Hoa Lạc mặt mày choáng váng, kích động đến mức văng tục luôn, "Vãi chưởng mày thật sự là Không Thành Cựu Mộng à? Cái siêu cấp đại lão 1 vs 100 trong video đó hả?"

"Không Thành Cựu Mộng luôn là thần tượng của em, không ngờ..."

Báo Cừu Tâm Mỹ nhìn Giang Bạch mà hai con mắt đã biến thành hai trái tim nhỏ luôn.

. . .

"Ha ha ha. . . Không ngờ thật là mày, thế mà để bố mày tóm được!"

Thằng mặt lừa cười lớn làm càn, một tên ẩn ID, đội mũ rộng vành đen theo sau thằng mặt lừa đi tới.

"Làm tốt lắm, Tiểu Đông, về thưởng cho mày."

"Vừa nãy mày mà không nói, thì mười thằng anh em của chúng ta, thật sự chết trong tay thằng này."

Giang Bạch nghi hoặc nhìn chằm chằm thằng này đang đi tới, mãi đến khi hắn gỡ mũ rộng vành, hủy bỏ ẩn ID.

"Sông lớn hướng đông chảy".

"Vương Quốc Đống?"

Giang Bạch kinh ngạc nhìn Vương Quốc Đống, sao cũng không nghĩ ra thằng này lại xuất hiện ở đây.

"Không ngờ là tao phải không?"

Vương Quốc Đống đắc ý nhìn Giang Bạch.

"Tao đã nói rồi, 30 năm Hà Đông 30 năm Hà Tây, hôm nay mày lại rơi vào tay Vương Quốc Đống này."

"Đương nhiên, còn có bọn tao nữa."

Lời còn chưa dứt, lại ba người theo sau thằng mặt lừa chui ra, đều là đám bạn cùng phòng của Giang Bạch.

Phạm Vĩ, Tô Thanh Hải và Tiết Mạnh ba người.

"À, ra là tụi bây đều ở đây."

Giang Bạch liếc mắt đảo qua mấy người, đại khái hiểu là chuyện gì.

"Giờ phút quan trọng thế này, đương nhiên phải có mặt."

Khác hẳn với thái độ ngoan ngoãn lúc farm mạng trước đó, lúc này Vương Quốc Đống và đám người không còn vẻ đó nữa, ỷ vào hơn trăm người phía sau, lại một lần vênh váo, đắc ý, oai phong lẫm liệt.

"Giang Bạch, tao đã nói làm người đừng có tuyệt tình quá, lúc trước mày xem thường mấy anh em bọn tao, hôm nay tao sẽ bắt mày quỳ xuống gọi tụi tao bằng cha!"

"Đúng vậy!"

Thằng béo đen Phạm Vĩ mặt lộ vẻ hung tợn, "Thằng nhãi, đừng có tưởng mình vận may chó ngáp phải ruồi mà drop được mấy món đồ xịn là lên mặt, hôm nay tao sẽ cho mày biết mày vẫn là thằng đần như trước, cái thằng bất lực bị tụi tao đánh cho không ngóc đầu lên được!"

Từ khi bị Giang Bạch đánh cho thất bại thảm hại, ôm một bụng tức mấy người hôm nay cuối cùng tìm được cơ hội, như sói đói nhìn chằm chằm Giang Bạch, hận không thể giây sau liền muốn xé nát Giang Bạch.

"Nói thật, mấy người tụi bây đúng là nát bét."

Giang Bạch trong mắt xẹt qua một tia căm ghét, "Lúc trước vì 10 ngàn khối mà bán tao, cho dù ngày đó tao buông tha tụi bây, tụi bây chẳng lẽ sẽ không làm khó tao? Không biết lấy oán trả ơn? Tao bằng cái gì muốn thả qua tụi bây? Chẳng lẽ chỉ cho phép tụi bây tổn thương người khác, không cho phép người khác tổn thương tụi bây?"

"Ha ha."

Phạm Vĩ cười lạnh, tiến lên một bước, "Thằng đần à, muốn không tại sao nói mày ngu ngốc đây, nói thật cho dù mày ngày đó buông tha tụi tao, về sau nếu có cơ hội, bố mày vẫn sẽ bán đứng mày."

"Mày cũng không xem mày là cái thá gì? Bằng cái gì mà ngồi ngang hàng với mấy anh em bọn tao? Người với người không giống nhau."

"Cũng như hôm nay, mày vẫn rơi vào tay mấy anh em bọn tao."

Phạm Vĩ đắc ý nhìn đội ngũ hơn trăm người phía sau, "Nhìn xem, thằng pro thì mãi mãi pro, cho dù mày cái lúc đó làm gỏi mấy thằng anh em, nhưng bây giờ mấy thằng anh em vẫn phất lên, còn tìm được guild Táng Ái lớn như thế."

". . ."

Giang Bạch hơi kém không bị thằng này chọc cười sặc sụa.

"Đương nhiên."

Phạm Vĩ ánh mắt tham lam nhìn từ trên xuống dưới Giang Bạch, tiếp tục nói, "Mày mà còn một chút biết điều, tự nguyện cởi hết đồ trên người đưa cho anh em, còn giống như ở ký túc xá mà tự nguyện làm đệ tử cho bọn tao, về sau chúng ta còn có thể là người nhà, tao. . ."

"Mày đúng là đồ làm màu vãi chưởng."

Giang Bạch nhịn không được trực tiếp cắt lời Phạm Vĩ, "Muốn đồ của tao thì nói thẳng, làm gì nói mấy cái vớ vẩn này?"

"Đúng, thì là muốn! Thế nào, lấy không?"

Phạm Vĩ nhìn chằm chằm Giang Bạch thẳng tắp.

Giang Bạch rút cung, "Đồ thì ở đây, mày cứ việc nhào vô mà thử xem."

"Chờ một chút, tao nghe có vẻ, hình như thật có chuyện cũ?"

Thằng mặt lừa nheo mắt lại, kéo Phạm Vĩ về, "Thì ra tụi bây trong hiện thực cũng quen biết à."

"Đúng, lão đại."

Phạm Vĩ trong giọng nói tràn đầy chua chát, "Thằng nhãi này lúc trước chính là một đồ bỏ đi trong ký túc xá của bọn em, loại người ai gặp cũng khinh, mỗi ngày cho em đổ nước rửa chân em còn chẳng thèm liếc nó một cái, bây giờ dẫm nhằm cứt chó mà làm được hai món đồ tốt là lên mặt, không biết mình họ gì tên gì."

"Tao nghe rõ rồi, vậy mày muốn gì?"

"Chắc chắn là làm chết nó chứ lão đại!"

Phạm Vĩ càng nói càng kích động, "Nó là Không Thành Cựu Mộng đó, thằng nhãi này trên người tùy tiện một món đồ lấy ra đều giá trị mấy triệu thậm chí hơn 10 triệu, làm chết nó, guild Táng Ái của chúng ta sẽ phát đạt, hôm nay cơ hội tốt thế này, lão đại anh phải nắm chắc!"

"Ừm."

Thằng mặt lừa đáp một tiếng dài, sau đó vẫy tay với Phạm Vĩ, "Được rồi tao biết, mày bình tĩnh một lát."

"Vừa nãy thằng em tao nói mày nghe không?"

Thằng mặt lừa đi đến trước mặt Giang Bạch, hỏi.

Lúc này Giang Bạch bực bội không gì sánh được đánh một cái ngáp thật to, "Thật, muốn đánh thì đánh nhanh lên, không đánh thì giải tán đi, tao còn muốn về ngủ."

"Cứ trì hoãn một lát đi, nhiều nhất năm phút nữa đám anh em chúng ta sẽ đến, đánh với bọn nó, ai sợ ai!"

Tinh Vẫn Hoa Lạc lén lút gửi cho Giang Bạch một tin nhắn riêng.

Giang Bạch liếc mắt nhìn, không trả lời.

"Điên thật rồi, thằng nhãi."

Nói rồi, thằng mặt lừa quay người chỉ vào đám anh em phía sau, "Hôm nay tao mang đến đều là tinh anh của Táng Ái, tròn 108 người."

"Rồi sao?"

Giang Bạch lạnh lùng nhìn chằm chằm thằng mặt lừa, cơ bản đã hết kiên nhẫn.

"Mày hẳn phải biết tao tại sao mang nhiều anh em thế này tới."

"Tao không phải nói rồi à."

Giang Bạch chỉ vào cây cung trên tay mình, "Đồ thì ở đây, có bản lĩnh tụi bây cứ việc xông lên."

"Tao không muốn nói nhiều với tụi bây nữa."

"Lão đại anh phí lời với thằng làm màu này làm gì, trực tiếp làm chết nó là xong chứ gì!"

Phạm Vĩ và mấy người bên cạnh thằng mặt lừa hò hét ầm ĩ.

Thằng mặt lừa cũng không nói thêm gì nữa, mà là nhìn chằm chằm Giang Bạch không chớp mắt.

Bầu không khí trong nháy mắt trở nên căng như dây đàn.

Ngay tại lúc Giang Bạch cho rằng trận PK này không thể tránh khỏi.

Cái thằng mặt lừa đó lại đột nhiên cười hắc hắc.

Hai cái lỗ mũi to tướng chĩa thẳng vào Giang Bạch.

"Anh em, tao nghĩ mày có thể là hiểu lầm tao rồi."

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!