Đao Phong Sơn.
Varlov trong dạng Gấu Trắng vẫn đang nhảy mấy điệu lầy lội, trơ trẽn trước mặt Đại vương Mạc Gia Nhĩ.
Có điều, Đại vương Mạc Gia Nhĩ chắc là mệt rồi, cũng thấy phiền rồi.
Thế nhưng nó chẳng thèm đếm xỉa gì đến Varlov.
Nó nửa người dựa vào sườn núi phía sau, uể oải nghịch "cậu em" to tổ chảng của mình, có lẽ đang mơ mộng xem lúc nào thì có một nữ Ogre mặc tất da chân từ trên trời rơi xuống.
"Ông xem..."
Sau một hồi trêu chọc không có kết quả.
Varlov quay đầu lại, bất đắc dĩ nhìn Giang Bạch.
"Trêu cả ngày rồi huynh đệ ơi, thằng cha này giờ hết hứng thú với tôi rồi, hay là chúng ta té thôi?"
"Trâu bò ở đội sản xuất cũng không bị bóc lột như thế này đâu."
Thật lòng mà nói.
Giang Bạch cũng mệt.
Nhưng vấn đề là số mạng vẫn còn thiếu quá xa.
Lúc này mới chỉ được 23 mạng.
Mấy tên kia chắc đã nhận ra đây là một cái bẫy.
Chỉ cần có chút não thì sẽ không đâm đầu vào chỗ chết nữa.
Tuy rảnh rỗi đến phát chán.
Nhưng Giang Bạch vẫn duy trì cảnh giác, giữ trạng thái tàng hình và tán gẫu vài câu với Varlov.
"Rốt cuộc thì ông chơi nghề gì thế?"
Giang Bạch hỏi ra nỗi nghi hoặc trong lòng, thật sự thì hắn cảm thấy nghề này có vẻ rất thú vị.
"Nghề nghiệp ẩn, 【 Druid 】, có thể biến thành mấy dạng khác nhau."
"Mấy dạng?"
Giang Bạch lập tức hứng thú, "Biến nhanh cho tôi xem nào!"
Lời còn chưa dứt.
Con Gấu Trắng trước mặt Giang Bạch đã trực tiếp biến thành một con báo săn màu nâu nhanh nhẹn hoạt bát.
Thân hình con báo săn vô cùng uyển chuyển, trông vừa oai phong vừa mạnh mẽ, nhìn là muốn cưỡi thử một vòng.
"Đây là dạng Báo Săn, có thể tăng 100% tốc độ di chuyển, cũng là dạng gây sát thương chính của tôi, gần giống như thích khách."
Nói rồi, con Báo Săn vậy mà cũng tiến vào trạng thái tàng hình.
Ngầu vãi chưởng.
"Vãi!"
Giang Bạch nhìn mà mắt tròn xoe.
Còn chưa kịp ngắm cho đã.
Gã này lại biến thành một người cây nhỏ nhắn đáng yêu.
Toàn thân mọc đầy lá cây xanh biếc dày cộm, trên đầu là hai nhánh cây trông cực kỳ dễ thương.
Trông ngốc manh hết sức.
"Đây là dạng hồi máu."
Varlov vung tay lên, một luồng thánh quang bao phủ lấy Giang Bạch.
Tiếp đó, gã lại biến thành dạng quạ đen.
Bay lượn thẳng lên không trung.
"Đây là dạng quạ đen."
"Vãi chưởng!"
Lúc này, Giang Bạch đã tràn đầy ngưỡng mộ và khao khát đối với nghề nghiệp này.
Con quạ đen bay một vòng rồi lại biến thành một con kiêu thú cầm pháp trượng ánh trăng.
Pháp trượng giơ lên, từng luồng Nguyệt Hỏa từ trên trời giáng xuống.
"Đây là dạng kiêu thú, tương tự như pháp sư."
"Ngầu vãi nồi!"
Giang Bạch nuốt nước bọt ừng ực, lại gãi gãi đũng quần, nhìn mà ngứa ngáy cả người.
"Còn có thể biến thành báo biển để bơi nữa, nhưng ở đây không có biển."
Varlov vừa trình diễn vừa đắc ý nói.
"Nghề này chơi vui lắm đúng không?"
"Đúng là toàn năng vãi chưởng, thế này thì vô địch còn gì?"
Giang Bạch chảy nước miếng ròng ròng.
"Đương nhiên là không."
Varlov lắc đầu nói.
"Mấy dạng biến thân này phải hoàn thành trước khi vào giao chiến, một khi đã vào trận thì không được phép biến thân nữa, nếu không thì đúng là quá khó trị."
"Vãi thật!"
Giang Bạch lúc này mới hài lòng gật đầu, trong lòng cũng cân bằng hơn một chút.
Ngay lúc hai người đang nghiên cứu về nghề 【 Druid 】.
Bất thình lình.
Trong khe núi cách đó không xa.
Đột nhiên xuất hiện mấy bóng người.
Bọn họ cầm pháp trượng hoặc cung tên.
Nhắm thẳng vào Varlov mà bắn xối xả.
"Ô hô, có khách tới rồi!!!"
Đối với tình huống này.
Varlov đã chẳng còn thấy lạ.
Gã lại biến thành Gấu Trắng như thường lệ, tiến vào tư thế phòng thủ rồi "bỏ chạy thục mạng", trông thì có vẻ thảm hại, mà thật ra là thảm không thể tả nổi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại.
7 triệu máu của Varlov đúng là trâu bò chịu đòn thật, hơn nữa từ khi Giang Bạch biết Varlov biến thành Gấu Trắng còn có thể giảm một phần thời gian khống chế.
Hắn lại càng thấy nghề này bá đạo.
Hơn nữa, sát thương của mấy tên đánh lén này có vẻ cũng không cao lắm.
Bắn vào người Varlov gần như không mất tí máu nào.
Giang Bạch theo thông lệ lẻn ra sau.
Vòng đến sau lưng một tên pháp sư trong đám.
Giang Bạch chĩa dao găm vào gã, vừa chuẩn bị tung ra một cú Đập Mạnh.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc hắn sắp ra tay.
Hắn đột nhiên ngửi thấy một mùi nguy hiểm.
"Có gì đó không đúng!"
Giang Bạch đang trong trạng thái tàng hình, mí mắt bỗng giật nhẹ một cái.
Hắn thu dao găm lại.
Bởi vì hắn để ý thấy.
Vẻ mặt của mấy tên thuộc nghề nghiệp đánh xa này có chút bất thường.
Không giống những kẻ tập kích khác với vẻ mặt vừa liều mạng vừa hưng phấn.
Ngược lại, bọn chúng cực kỳ thả lỏng, và tỏ ra rất thiếu tập trung.
Mỗi lần tung ra một kỹ năng.
Bọn chúng đều hơi căng thẳng nhìn quanh một lượt.
Dường như không vội giết chết Varlov, mà đang trông chờ, đợi đợi điều gì đó.
"Mấy thằng cha này??"
Giang Bạch không ngốc.
Chỉ cần nhìn hành động và biểu cảm của bọn chúng là đủ để nhận ra.
Varlov không phải là mục tiêu số một của chúng.
"Vậy mục đích của chúng là gì?"
Rất rõ ràng.
Ngoài Varlov ra, chỉ có thể là mình.
"Bọn này nhìn thấu kế câu cá của mình, nên chơi một chiêu tương kế tựu kế à?"
Nghĩ đến đây, Giang Bạch lại thấy hưng phấn một cách khó hiểu.
"Không phải là không có khả năng này."
"Này, vãi chưởng, ông anh đang làm cái gì thế?"
Bên kia.
Varlov chịu đòn nửa ngày trời, cuống lên gửi tin nhắn riêng cho Giang Bạch.
"Giờ này là xong trận rồi đấy, ông anh của tôi bị táo bón à?"
"Đừng vội."
Giang Bạch từ từ lùi lại, liếm đôi môi hơi khô nứt, đôi mắt lóe lên ánh nhìn sắc bén như một lão thợ săn.
"Lần này có lẽ hơi khác đấy."
"Là sao?"
Varlov vẫn đang vểnh cái mông to tướng lên chịu đòn.
"Bọn chúng chắc là đến rất đông."
"Cái gì!? Vãi chưởng!"
Varlov lập tức kinh hãi.
"Ông đừng hoảng."
Giang Bạch an ủi.
"Yên tâm, mục tiêu của chúng là tôi."
"Ông chỉ cần diễn cho tròn vai là được."
"Trước khi tôi xuất hiện, chúng sẽ không giết ông đâu."
"Với lại nhớ giữ kỹ năng, đặc biệt là kỹ năng hồi máu, lát nữa có thể sẽ hơi thảm đấy."
"Vãi chưởng!"
Varlov hoảng thật rồi.
"Ông anh tốt của tôi ơi, đại ca, em muốn về nhà, được không?"
"Đương nhiên là không!"
...
Thấy Giang Bạch mãi không xuất hiện.
Mấy tên pháp sư và xạ thủ có vẻ hơi mất kiên nhẫn.
Bọn chúng liên tục quay đầu lại.
Nhìn về phía một khe núi cách đó không xa.
Giang Bạch cũng nhìn theo hướng của chúng.
Bán đảo Địa Ngục Hỏa vốn đã tối tăm như màn đêm.
Lại thêm bị khe núi che khuất.
Nhất thời cũng không nhìn ra được cái gì.
Vì vậy, Giang Bạch chỉ có thể cẩn thận giữ trạng thái tàng hình, đi một vòng cung lớn, từ từ vòng qua.
Bởi vì nếu đi thẳng qua, lỡ ăn phải pháo sáng thì chắc chắn sẽ bị lộ.
"Tình hình sao rồi? Tôi hoảng quá!"
Varlov lại gửi tin nhắn tới.
"Đừng vội."
Khoảng nửa phút trôi qua.
Bầu không khí im lặng mà quỷ dị vẫn đang từ từ lên men.
Chỉ có mấy tên pháp sư vẫn đang ngơ ngác thực hiện nhiệm vụ.
Dù đã hơi mất kiên nhẫn.
Cuối cùng.
Một bóng người.
Bất ngờ xuất hiện sau lưng một tên pháp sư.
Lưỡi dao găm trong tay lóe lên hàn quang, phá tan sự tĩnh lặng.
Đâm thật sâu vào gáy của tên pháp sư đó
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn