"Vẫn ổn chứ?"
Giang Bạch vươn tay, một phát kéo Alexsandro đang co quắp ngã trên đất dậy.
Hắn vốn định móc từ trong túi ra mấy viên [Vạn Niên Tuyết Sương] cho Alexsandro dưỡng thương.
Nhưng nghĩ lại thì, thuốc của người chơi hình như không có tác dụng với NPC, nên đành thôi.
"Đậu má!"
Vừa hồi lại chút sức, Alexsandro liền hậm hực chửi.
"Mẹ nó chứ, thằng nào thiết kế cái ải này vậy? Cha chết hay mẹ chết rồi à?"
"Kỵ sĩ vốn đã không giỏi solo rồi!"
"Chết tiệt!!!"
Sau một hồi xả giận.
Alexsandro quay đầu lại, lúc này mới để ý đến Giang Bạch vẫn sạch sẽ gọn gàng, tinh thần phơi phới.
Đồng tử của gã không khỏi co rút lại.
"Vãi, sao trông ông cứ như bật mode vô địch đi một lèo qua đây thế, trên người không có một vết tích chiến đấu nào?"
"Cũng tàm tạm."
Giang Bạch cười nhạt.
Alexsandro nhất thời nảy sinh lòng kính phục.
"Huynh đệ, quả nhiên ngầu vãi, không hổ là người được Đại Nguyên Soái Boval nhìn trúng. Có thể vô sự vượt qua cái [Tử Vong Nhất Tuyến Thiên] này, lão ca đây phục ông sát đất luôn!!!"
...
Ngay lúc hai người đang trò chuyện.
Người thứ hai của Kỵ Sĩ Đoàn Thiên Khải cũng chạy ra khỏi [Tử Vong Nhất Tuyến Thiên], tình trạng của hắn cũng chẳng khá hơn Alexsandro là bao.
Thậm chí HP còn không bằng Alexsandro.
Nhưng cuối cùng cũng giữ được cái mạng nhỏ.
Cuối cùng.
Sau một hồi thống kê, Alexsandro đưa ra một con số khiến người ta phải câm nín.
Chỉ riêng trong thử thách [Tử Vong Nhất Tuyến Thiên] này, họ đã mất toi ba vị tướng tài!!!
Đến lúc này, trong 22 thành viên của Kỵ Sĩ Đoàn Thiên Khải, đã có mười một người tử trận, quá nửa quân số.
"Thao!!!"
Trầm mặc hồi lâu, Alexsandro không nhịn được mà phẫn nộ ngửa mặt lên trời gào thét, nhưng bầu trời trong xanh tĩnh lặng từ xưa đến nay vẫn chẳng cho gã bất kỳ lời hồi đáp nào.
Sau một hồi chỉnh đốn.
Họ bắt đầu hành trình tiếp theo.
Lúc đầu Giang Bạch cũng không hiểu tại sao một vùng đồng bằng tuyệt đẹp như vậy lại được gọi là [Đồng Bằng Thần Phạt].
Mãi cho đến khi hắn nhìn thấy những cây đại thụ đường kính mấy chục mét bị sét đánh chẻ làm đôi, toàn thân cháy đen thui.
Nhìn thấy cảnh hoang tàn đổ nát và những vết nứt chằng chịt khắp nơi.
Cảnh tượng điêu tàn khắp nơi dường như đang kể cho Giang Bạch nghe.
Rằng nơi đây đã từng xảy ra một chuyện kinh thiên động địa.
"Ầm ầm!!!"
Trong lúc mọi người đang chậm rãi tiến lên và quan sát cảnh vật xung quanh.
Một luồng sét to bằng thùng nước đột nhiên giáng xuống từ trên trời không một dấu hiệu báo trước, nổ tung ngay trước mặt Giang Bạch.
Giang Bạch nhất thời bị luồng sáng trắng chói lòa làm cho không mở nổi mắt.
Khi thị lực hồi phục, trước mặt hắn đột nhiên xuất hiện một cái hố sâu đến vài mét.
"Vãi!"
"Cái quái gì thế này?"
Giang Bạch ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trời vẫn trong xanh, không hề có dấu hiệu sấm chớp gì.
Lúc này.
Trên thanh trạng thái của mọi người hiện thêm một Debuff.
[Thần Phạt Lôi Điện]: Khi ở trong Đồng Bằng Thần Phạt, cứ mỗi 10 giây sẽ có một luồng sét Thần Phạt giáng xuống ngẫu nhiên trong phạm vi 5 yard xung quanh người chơi. Nếu trúng đích, sẽ gây 500,000 điểm sát thương chuẩn!
Đọc mô tả của Debuff này, Giang Bạch mới vỡ lẽ, cũng không nhịn được mà chửi thầm một tiếng.
"Vãi thật!"
Mười giây một lần không tính là nhanh.
Nhưng điều khiến người ta bất an là.
Kiểu sét đánh này không hề có dấu hiệu hay thời gian vận sức, nói nổ là nổ ngay tắp lự, căn bản không cho người chơi thời gian phản ứng.
Cho nên đây mới là chỗ khiến người ta phải giật mình thon thót.
"Tất cả mọi người tập trung tinh thần cho tôi!!!"
"Thằng nào mà để sét đánh chết, lão tử đến cái mộ cũng không thèm xây cho đâu!"
"Mất mặt vãi!!!"
Trong tình thế không có cách nào tốt hơn, Alexsandro chỉ đành nhắc nhở bằng mồm.
...
"Tại sao nơi này không có một con quái nào? Thậm chí chẳng có một sinh vật sống nào?"
Đã lang thang trong [Đồng Bằng Thần Phạt] gần nửa tiếng rồi.
Đến một sinh vật sống cũng không thấy, Giang Bạch rơi vào hoang mang.
Không có quái, nghĩa là không có manh mối, không có phương hướng.
Cả bọn chỉ có thể lang thang không mục đích như vậy.
Alexsandro cũng im lặng.
Đến Giang Bạch lúc này cũng chẳng có ý tưởng gì.
Thì gã càng không thể có ý kiến hay linh cảm gì rồi.
"Ông thấy sao, Alexsandro?"
Hết cách, Giang Bạch quay sang nhìn Alexsandro, hy vọng có thể nhận được chút gợi ý.
Nhưng Alexsandro chỉ cười lắc đầu.
"Đến cậu còn không nhìn ra manh mối gì, thì tôi làm sao mà thấy được, lão đệ."
Chẳng biết từ lúc nào, cách xưng hô của Alexsandro với Giang Bạch đã từ "nhà mạo hiểm" chuyển thành "lão đệ" đầy thân thiết.
Tình hình khó khăn hơn trong tưởng tượng rất nhiều.
Từ lúc trời còn trong xanh cho đến khi màn đêm buông xuống.
Cả nhóm đã đi hơn nửa ngày trời.
Vậy mà vẫn không phát hiện được chút manh mối nào.
Nơi đây vẫn là một mảnh âm u tử khí, không có chút sức sống nào.
Ở lâu trong này, có khi người ta cô đơn đến mức hoài nghi nhân sinh mất.
Nhưng có một điểm khác biệt.
Bình thường, đi hơn nửa ngày là có thể đi hết một bản đồ.
Nhưng tấm bản đồ này dường như vô tận.
Giang Bạch đi mãi mà không chạm tới được ranh giới của nó.
"Đây rốt cuộc là cái chốn quái quỷ gì vậy?"
Ban đêm.
Mọi người quây quần bên đống lửa, trên lửa trại đang nướng đủ loại thịt quái, mùi thơm ngào ngạt bay đi rất xa.
Trong tình hình không có manh mối, họ chỉ có thể tạm dừng chân nghỉ ngơi.
"Chẳng lẽ cứ bị kẹt chết ở đây mãi à?"
Cả đám người xì xào bàn tán những phỏng đoán vô nghĩa.
Nhưng Alexsandro và Giang Bạch đều hiểu rõ.
Tạm thời chưa có gì xảy ra chỉ là vì họ chưa tìm ra manh mối mà thôi.
"Rốt cuộc thì manh mối giấu ở đâu?"
"Ầm ầm!!!"
Thật bất ngờ.
Một kỵ sĩ vừa định đứng dậy đi lấy thịt nướng thì bị một tia sét đánh trúng.
Nhất thời 500 nghìn HP của hắn bốc hơi trong nháy mắt, may mà có anh em bên cạnh kịp thời buff cho một ngụm máu.
Điều này mới khiến hắn kịp hoàn hồn.
Cái trò sét đánh này đúng là khó chịu thật.
Nói về khoản giết người thì nó cũng không thực sự giết được ai.
Dù sao thì mười giây một lần, mỗi lần chỉ có 500 nghìn sát thương.
Cho dù lần nào cũng dính chưởng, thì trong mười giây đó cũng đủ để hồi đầy HP rồi.
Nhưng nó chỉ dọa người là chính, đột ngột giáng một phát như vậy, có lúc có thể khiến người ta giật mình tè ra quần.
"Đệt!"
"Đúng là khó chịu vãi lúa!!!"
Gã kỵ sĩ bị sét đánh trúng hùng hổ chửi bới.
Thế nhưng lúc này, nhìn gã kỵ sĩ bị sét đánh, ánh mắt mờ mịt của Giang Bạch dần sáng lên.
"Liệu vấn đề có nằm ở chính những tia sét này không?"
"Hả?"
Alexsandro nghi hoặc nhìn Giang Bạch.
"Lão đệ, ý cậu là sao?"
"Tình hình sao thế đội trưởng?"
Những người khác nghe vậy cũng đổ dồn ánh mắt về phía Giang Bạch.
"Mấy tia sét này thì có gì lạ được chứ?"
"Đừng vội."
Giang Bạch im lặng không nói, chỉ chờ tia sét tiếp theo xuất hiện.
Mười giây trôi qua trong nháy mắt.
Ngay khoảnh khắc một tia sét nổ vang sau lưng Giang Bạch.
Cùng lúc đó, Giang Bạch bắn một mũi tên xiên về phía bầu trời đêm...