Mấy cái khác khoan nói, riêng cái hoạt ảnh ra sân thôi.
Đã ngầu nổ trời rồi.
Nhìn mà Ngạo Tử chỉ muốn bắt ngay con hàng này về làm pet, rồi cưỡi lên nó một phen cho sướng.
Thân hình đen như mực tạo cảm giác áp bức cực độ, còn cặp đồng tử màu hổ phách dựng đứng kia như thể có thể xuyên thấu linh hồn người khác, khiến người ta run rẩy.
Lớp vảy màu mực xếp tầng tầng lớp lớp, tỏa ra một tầng ánh sáng đen mờ ảo, trên lớp vảy đó có đúng 33 cái gai ngược tựa pha lê, theo nhịp thở mà lập lòe u quang của Lửa Địa Ngục.
“Vãi chưởng, con này ngầu quá đi!!!”
Đừng nói Ngạo Tử, ngay cả Giang Bạch nhìn mà cũng chảy cả nước miếng.
Con ma long năm móng này đẹp trai hơn con Tilias dưới háng hắn không biết bao nhiêu lần.
“Đúng là rồng phương Đông nó mới có cái thần thái áp bức này!!!”
Ngạo Tử không nhịn được gãi gãi đũng quần, vẻ mặt đầy mê mẩn.
Đương nhiên, ngoại hình ngầu thì thực lực cũng bá đạo vãi chưởng.
【 Hắc Ám Long Vương — Ngao Nhuận 】(Giới Chủ cao giai)
Điểm sinh mệnh: 4.700.000.000
Lực công kích: 1.650.000
Giá trị phòng ngự: 260.000
Kỹ năng: 【Hơi Thở Hắc Ám】 【Trảo Ấn Tử Vong】 【Giam Cầm U Ám】 【Gông Xiềng Vô Tận】 【Sóng Dữ Lao Nhanh】
Đẳng cấp: 160
"Cũng may!"
Nhìn bảng kỹ năng của con hàng này, Giang Bạch thở phào nhẹ nhõm.
"Xem ra hệ thống vẫn còn nể mặt, không để cấp của nó đột phá 160."
"Nếu không thì ngoài mình ra, những người khác chẳng có cách nào đánh, mà đánh vào thì toàn bộ đều là Miss!"
"Nhân loại!"
Đôi mắt dựng đứng đầy uy nghiêm của Ngao Nhuận quét một vòng, khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Nhưng điều bất ngờ là, giọng nói của con rồng khổng lồ không hề thô kệch nặng nề như trong tưởng tượng, ngược lại trong trẻo như tiếng chuông bạc, lại pha thêm chút quyến rũ.
“Đệch!?”
Ngay lúc đó, cái đũng quần của Ngạo Tử liền kêu ‘xoạt’ một tiếng.
“Là rồng cái à?”
“Giọng này nghe sao mà lẳng lơ thế nhỉ??”
"Mẹ nó chứ..."
Ngạo Tử nói là làm, tay liền thò vào đũng quần.
Bố Y đứng sau thấy vậy vội vàng lao lên ngăn cản.
“Đừng mà Ngạo Tử, mẹ nó đang đánh Boss đấy?! Mày kiềm chế chút đi!!!”
"Cút!"
Long Đằng Ngạo đẩy Ngã Bản Bố Y ra, bàn tay to lại thò vào.
"Ông đây đếch quan tâm."
...
Ánh mắt uy nghiêm của Ngao Nhuận lướt một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Giang Bạch.
"Ta cảm nhận được hơi thở của Trái Tim Rực Cháy trên người ngươi, tiểu tử."
"Ngươi đến để lấy Hỏa Chủng Bất Diệt à?"
"Phải."
Giang Bạch trầm giọng đáp.
Ngao Nhuận im lặng vài giây, lúc này mới hỏi tiếp.
"Là muốn đánh thức Ragnaros sao? Bây giờ bên ngoài đã phát triển đến mức nào rồi?"
"Ờm... Chuyện này nói ra dài dòng lắm."
Giang Bạch nghĩ một lúc, không biết giải thích thế nào, đành bất lực xòe tay.
"Thôi vậy."
Thấy Giang Bạch chẳng nói ra được câu nào ra hồn, Ngao Nhuận tự lắc cái đầu khổng lồ của mình.
Sau đó, đôi mắt dựng đứng của nó bùng lên một luồng hào quang.
"Đến đây, lũ nhân loại, để ta xem thực lực của các ngươi, xem thế hệ nhân loại thứ hai các ngươi đã tiến hóa đến trình độ nào rồi!"
Dứt lời trong nháy mắt.
Ngao Nhuận ra tay trước.
Chẳng thấy nó có động tác gì, chỉ trong khoảnh khắc cái miệng to như chậu máu mở ra.
Một sợi xích đen ngòm to bằng cánh tay liền bắn ra, trói chặt Ngạo Tử đang giương cung chuẩn bị bắn tên thành một cái bánh chưng.
“Đệch!?”
Vừa sợ vừa tức mà chẳng làm được gì, Long Đằng Ngạo ngơ ngác.
"Cái quái gì thế này?"
"Thằng ôn nào trói ông lại thế? Vãi, ngạt thở quá!!!"
【Giam Cầm U Ám】: Sau khi vào trận, mỗi 60 giây Ngao Nhuận sẽ bắn ra một sợi xích giam cầm, ngẫu nhiên trói một người chơi. Số lượng người chơi tham chiến cứ nhiều hơn 10 người thì số lượng xích giam cầm +1. Người chơi bị giam cầm sẽ mất toàn bộ khả năng hành động, nếu sau 15 giây xích giam cầm không bị phá, người chơi bị trói sẽ chịu sát thương chuẩn bằng 100% HP tối đa.
Đây là kỹ năng 【Giam Cầm U Ám】 của Ngao Nhuận.
Cường độ đã được tăng mạnh, 15 giây là bốc hơi luôn.
“Phá xích mau!!!”
Giang Bạch gầm lên, một combo skill đơn thể trong tay được tung ra liên tiếp.
Mấu chốt để phá xích không nằm ở sợi xích, mà là ở chính Ngao Nhuận.
Người chơi phải gây ra lượng sát thương bằng 1% HP tối đa của Ngao Nhuận (cứ thêm 10 người chơi thì yêu cầu này +1%) trong vòng 15 giây, tức là 47 triệu máu.
Con số này nói cao thì không cao, nhưng vấn đề là thời gian chỉ có 15 giây.
Hiện tại, trên toàn cõi Lục Địa Sáng Thế, số đội có khả năng làm được điều này không nhiều.
Hơn nữa, theo giải thích kỹ năng, skill của Ngao Nhuận đã được tối ưu hóa, sẽ thay đổi tùy theo số lượng người chơi.
Nếu không thì một đội một ngàn người ở đây, trong 15 giây đừng nói 1%, đến 5% máu của nó cũng có thể dễ dàng bào sạch.
Kỹ năng này rất mạnh, nhưng đối với Giang Bạch mà nói thì cũng không có ý nghĩa gì lớn.
Một combo đơn thể tung ra, cộng thêm sát thương từ Vô Tội, Bố Y và những người khác.
Sợi xích trói Ngạo Tử liền được giải khai.
Tổng thời gian chưa đến 10 giây.
Điều đáng tiếc duy nhất của Giang Bạch lúc này là, vì khoảng cách 30 giây, hai tầng buff 【Báo Hiệu Tử Vong】 và 【Liên Sát】 vừa khó khăn lắm mới tích được đã biến mất sạch.
Nếu không thì pha này còn dễ như ăn kẹo.
"Cũng có chút thực lực!"
Đối với hiệu suất nhanh như vậy của mọi người, Ngao Nhuận ít nhiều có chút kinh ngạc.
Ngay sau đó, cái mũi khổng lồ của nó khẽ động vài cái.
Rồi một luồng Hơi thở rồng màu đen đặc sệt như dung nham cuồn cuộn phun ra, tạo thành một hình quạt khổng lồ, đồng thời theo cái đầu xoay tròn của Ngao Nhuận mà bao trùm 360 độ không góc chết tất cả mục tiêu trong phạm vi 35 yard quanh nó.
"Khiên Thánh Quang!"
Ngay khi thấy kỹ năng quần thể này, pháp trượng trong tay Tinh Quang Mộc Chanh bùng nổ ánh sáng vàng rực, từng lớp khiên thánh quang màu vàng kim bao bọc lấy tất cả mọi người.
Đây không phải là một kỹ năng bất tử quần thể, mà là một khiên máu giảm sát thương quần thể.
Trong lớp khiên này, người chơi tạm thời nhận được một lớp khiên tương đương 15% HP tối đa của bản thân, đồng thời nhận thêm 25% giảm sát thương trong thời gian khiên tồn tại.
Đối phó với loại kỹ năng sát thương diện rộng này thì dùng skill này là chuẩn bài nhất rồi.
“Lùi lại!!!”
Sau đó, dẫn đầu là Lục Trần, cả đám liền thi triển thần thông, dùng đủ loại kỹ năng dịch chuyển để lùi lại, chỉ có Vô Tội và Bố Y phản ứng cực nhanh mới tránh được đợt sát thương này.
Những người khác ít nhiều đều dính ít nhất một lần sát thương từ Hơi thở rồng.
Lục Trần còn đỡ, dù đứng gần Boss nhất và ăn ba lần sát thương, nhưng với 9,2 triệu HP, lúc này hắn vẫn còn hơn 5 triệu.
Thảm nhất là Long Đằng Ngạo, dính một phát Hơi thở rồng, thanh máu của gã này tụt xuống đáy luôn.
Nghề xạ thủ vẫn quá mỏng manh.
Máu của Ngạo Tử đến giờ vẫn chưa đột phá nổi 1 triệu.
Đương nhiên Giang Bạch là một ngoại lệ.
“Đệch, con mẹ nó đánh đau vãi!?”
Long Đằng Ngạo sợ đến tái mặt, vội vàng quỳ dưới chân Tinh Quang Mộc Chanh cầu xin buff máu cho mình.
Đây là kết quả khi đã có khiên quần thể của Tinh Quang Mộc Chanh bảo vệ.
Nếu không có lớp khiên đó, mạng của Ngạo Tử chắc là bay màu trong một nốt nhạc rồi.
Lúc này, sắc mặt Giang Bạch cũng trở nên nghiêm trọng.
Chỉ mới giao tranh sơ bộ, qua hai kỹ năng này thôi cũng đủ thấy được thực lực của Ngao Nhuận.
Tuyệt đối không phải dạng vừa đâu!
“Mọi người cẩn thận một chút!!!”
Giang Bạch, người tạm thời an toàn nhờ lợi thế tầm xa, trầm giọng nói.
“Sát thương của Boss cao quá, lơ là một chút là bị nó insta-kill ngay.”
"Rõ!"
Lục Trần tự buff cho mình một ngụm máu nhỏ, sau đó cùng Hỗn Độn Chu Vũ hai người lại sóng vai tiến lên...