"Vãi chưởng, có biến lớn rồi!"
"Nghe nói Liên minh Cửu Châu của khu Hoa Hạ tuyên chiến với Liên minh Ngang Táp rồi!"
"Vãi, thật hay đùa thế? Không Thành Cựu Mộng điên rồi à? Nếu tao nhớ không lầm thì hiện tại Liên minh Ngang Táp có ít nhất 20 chiến khu trở lên chứ, mẹ nó chứ, đây là muốn 1 chọi 20 à? Dù có trời đỡ lưng thì hắn cũng đách thắng nổi đâu!"
"1 chọi 20, ai cho hắn dũng khí thế?"
"Ủa mà khoan, khu Bạch Hùng không phải cũng thuộc Liên minh Cửu Châu sao?"
"He he, ông nghĩ cái thằng cha Varlov đó sẽ dốc sức giúp Không Thành Cựu Mộng chắc!???"
"Nhanh nhanh nhanh, đừng có lảm nhảm nữa, đi hóng combat thôi, mẹ nó chứ quả này kích thích vãi nồi!"
"Đây là trận chiến liên minh đầu tiên trong lịch sử game luôn đúng không?"
"Sao tao cứ có cảm giác Không Thành Cựu Mộng đang làm liều kiểu chó cùng rứt giậu nhỉ?"
. . .
"Không Thành Cựu Mộng điên rồi à?"
"Hắn tuyên chiến thật à?"
"Vãi chưởng! Thằng cha này rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì vậy? Boss Thế Giới còn chưa ra mắt mà?!!!"
Tại Hỗn Độn Thánh Điện.
Biết được tin tức này, Tác Liệt và Phác Tam Phế cũng ngơ ngác, mắt chữ A mồm chữ O, tam quan vỡ nát vì cái tin động trời này.
"Hắn rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?"
Tác Liệt chỉ muốn vò đầu bứt tai, sau đó quay đầu nhìn Mạt Mạt ở phía sau.
"Thánh Nữ, rốt cuộc hắn bị làm sao thế?"
"Mẹ nó chứ, lỡ hắn thua thì người của khu Hoa Hạ toang hết, chẳng lẽ bắt chúng ta phải ra mặt đối đầu trực diện với phe Hắc Ám à? Mẹ nó chứ. . ."
"Mấu chốt là hắn không thể nào thắng được."
"Khu Hoa Hạ chỉ có một chiến khu, một chiến khu thôi đấy!!!"
Phác Tam Phế kích động nói.
"Hơn nữa, nói là tuyên chiến với Liên minh Ngang Táp, nhưng chỉ cần John gật đầu, Liên minh Thần Tượng do Thiên Trúc cầm đầu, Đồng minh Tự Do do Hồng Sam và Pampas dẫn dắt, còn có Đồng minh Trung Đông nữa, tôi thấy khả năng cao là bọn họ sẽ ngả về phía Liên minh Ngang Táp ngay lập tức."
"Đến lúc đó, Không Thành Cựu Mộng của hắn còn đánh đấm cái gì nữa!!!!"
Nói đến đây.
Tác Liệt nhíu mày, nhìn về phía Phác Tam Phế.
"Khu Hoa Hạ không phải có mấy ông anh da đen khá ổn ở châu Phi sao?"
"Đen cái gì mà đen."
Phác Tam Phế khinh thường hừ lạnh một tiếng.
"Bọn họ còn nhát gan hơn, đến lúc đó ông cứ chờ xem, đứa nào đứa nấy đều sẽ đứng giữa ngó nghiêng, ông trông mong bọn họ tham chiến à?"
"Ông trông mong chúng ta đi giúp Không Thành Cựu Mộng còn thực tế hơn đấy."
"Điên rồi, gã này điên thật rồi."
Sau một hồi phân tích.
Phác Tam Phế quay đầu nhìn về phía Mạt Mạt.
"Thánh Nữ, ngài xem đấy, tôi thấy vẫn nên nhanh chóng bẩm báo Thánh Chủ, chuẩn bị phương án B đi, Không Thành Cựu Mộng này manh động quá rồi!"
"Chưa chắc đâu."
"Cứ chờ nghe tiếng rồng ngâm lại vang lên đi."
Lúc này, Mạt Mạt vẫn bình tĩnh như cũ.
Đôi mắt đen láy của nàng tựa như giếng cổ không gợn sóng, không ai có thể nhìn thấu được nàng đang suy nghĩ điều gì.
. . .
"Chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Tại Bạch Hùng Thánh Điện.
Varlov nhìn Liên minh Cửu Châu đang khẩn cấp chuẩn bị chiến đấu, lông mày xoắn tít lại.
Thật lòng mà nói, hắn không ngờ tình thế lại đột ngột trở nên cấp bách đến như vậy.
Rõ ràng một giây trước trời còn quang mây tạnh, giờ đã sấm chớp đùng đùng.
"Cái tên Không Thành Cựu Mộng này, rốt cuộc hắn đang nghĩ gì? Sao đột nhiên lại bốc đồng như vậy?"
Varlov cắn móng tay, vắt óc suy nghĩ cũng không ra.
"Lão đại, chúng ta phải làm sao đây ạ?"
Tên tiểu đệ bên cạnh có chút lo lắng, lại hỏi dồn.
"Dù sao chúng ta cũng là người của Liên minh Cửu Châu, nếu lúc này không có động thái gì thì..."
"Chắc chắn phải có."
Varlov đang nằm ườn trên ghế sofa liền ngồi thẳng dậy.
"Vô Tội đã gửi tin nhắn cho tao, bảo tao phải hành động rồi."
"Coi như là diễn kịch đi, cũng phải diễn cho tròn vai."
"Đi triệu tập anh em đi, nhớ nói với họ là cứ làm cho thanh thế rầm rộ lên, nhưng chỉ cần ra vẻ chứ đừng dốc sức là được."
"Bên kia tao sẽ chào hỏi John, bảo hắn chủ công khu Hoa Hạ, còn người của chúng ta thì nương tay một chút."
"Lão đại, ngài nói vậy là..."
Tên tiểu đệ nghe lời Varlov, vẻ mặt có chút kỳ quái.
"Chúng ta định ngả hẳn về phía John sao?"
"Cũng không hẳn."
Varlov lắc đầu phủ nhận.
"Thằng cha John đó cũng không đáng tin, còn đám người ở khu Hoa Hạ thì ngược lại, đáng tin thì có đáng tin, nhưng tương lai của bọn họ lại chẳng mấy sáng sủa."
"Cho nên bây giờ chúng ta cứ đứng giữa."
"Bên nào thắng thì hợp tác với bên đó."
"Suy cho cùng, khu Bạch Hùng dưới sự dẫn dắt của Varlov tao, nhất định phải có một tương lai tươi sáng."
"Lão đại cao tay! Lão đại đỉnh của chóp!!!"
Thằng tiểu đệ nịnh nọt Varlov một trận ra trò, sau đó mới đắc ý lui xuống truyền lệnh.
Sau khi tên tiểu đệ rời đi.
Vẻ mặt của Varlov lại thay đổi lần nữa.
Hắn trở nên vô cùng xa lạ, đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lóe lên.
Một lúc lâu sau, Varlov không nhịn được mà thở dài.
Sau đó đau khổ vò đầu.
"A! Mẹ nó chứ, cái tương lai chết tiệt khó đoán này! Lão tử sắp điên mẹ nó rồi..."
. . .
Lúc này.
Ánh mắt của toàn thế giới.
Đều đổ dồn vào hai liên minh Cửu Châu và Ngang Táp.
Nói là Liên minh Cửu Châu.
Thực chất chỉ có hai khu lớn là Hoa Hạ và Bạch Hùng.
Mà người tinh tường đều biết, khu Bạch Hùng có được tính là một lực lượng chiến đấu thực sự hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn.
Tuy rằng so ra thì phe Hoa Hạ có vẻ yếu thế hơn.
Nhưng Không Thành Cựu Mộng, người đang tỏa sáng trên toàn thế giới, vẫn luôn là một sự tồn tại mà bất kỳ chiến khu hay liên minh nào cũng không dám xem nhẹ.
Có hắn ở đó.
Dù trên lý thuyết, Liên minh Ngang Táp nắm chắc phần thắng.
Nhưng vẫn không ai dám cam đoan 100%.
Bởi vì cho đến tận bây giờ.
Trong tất cả các cuộc chiến.
Không Thành Cựu Mộng vẫn chưa từng nếm mùi thất bại!
Ngay cả John cũng từng bị Giang Bạch đánh cho tơi tả.
Cho nên trận chiến liên minh này vẫn rất đáng xem.
Trụ sở của Liên minh Ngang Táp nằm trên một bản đồ cấp 120 tên là 【Trời Xanh Biển Biếc】, phong cảnh cũng khá đẹp.
Trụ sở của Liên minh Cửu Châu được chọn ở gần chủ thành 【Đao Phong Sơn】, cũng là một bản đồ cấp 120.
Khoảng cách bay giữa hai bản đồ này.
Mất khoảng chừng ba mươi phút.
Lúc này, khu Hoa Hạ đã tập kết xong.
Tại bản đồ 【Đao Phong Sơn】.
Phóng tầm mắt ra xa.
Đâu đâu cũng là biển người như thủy triều.
Đông nghịt, chi chít khắp núi đồi, nhìn không thấy điểm cuối.
Khí thế của họ ngút trời, chiến ý sục sôi.
Ngay cả không khí xung quanh cũng trở nên ngột ngạt vì áp lực khủng khiếp này.
Tất cả người chơi của khu Hoa Hạ trong Thành Thiên Tai gần như đã có mặt đông đủ.
Dẫn đầu là những nhân vật thủ lĩnh.
Giang Bạch, Đại Hạ Long Tước, Vong Xuyên Tử Dận, Bạch Đế, Vô Tội... tất cả những nhân vật máu mặt, có tên có tuổi của khu Hoa Hạ đều có thể tìm thấy ở đây.
Họ tạo thành đội hình tiên phong của toàn bộ quân đoàn.
Quy mô không lớn.
Chỉ hơn trăm người mà thôi.
Nhưng lực chiến của đội hình này lại cực kỳ kinh người.
"Kia chính là Không Thành Cựu Mộng à?"
Có người từ xa chỉ vào gã mặc giáp da, tay cầm trường cung, đeo mặt nạ đồng bí ẩn đứng ở phía trước nhất.
"Nhìn thôi đã thấy khí chất ngời ngời rồi!!!"
"Chắc chắn là Không Thành Cựu Mộng rồi, ngoài anh ấy ra, còn ai có tư cách đứng ở vị trí đó?"
"A! Thật khiến người ta sôi máu mà!!!"
Đại quân mấy trăm ngàn người.
Sau mệnh lệnh của Vô Tội.
Đồng loạt triệu hồi thú cưỡi, cất cánh tại chỗ.
Trong phút chốc.
Bầu trời xanh thẳm bị che lấp hoàn toàn, cả thế giới chìm vào bóng tối...