"Cái đệch, đây là cái quái gì vậy?"
John đứng hình.
Mất bình tĩnh ngay tức khắc, hắn không nhịn được chửi ầm lên.
"Bọn này là đứa nào? Rốt cuộc là thằng mẹ nào vậy?"
Hắn quay đầu, nhìn Senna cũng đang ngơ ngác không kém, chỉ vào màn hình livestream gào lên.
Mà Senna, người trước nay được mệnh danh là vạn sự thông, cứ nhìn chằm chằm vào đám người Long Viêm trên livestream, lúc này còn hoang mang hơn cả John.
Nàng tự lắc đầu lẩm bẩm.
"Không thể nào... Chuyện này không thể nào..."
"Mạng lưới tình báo của ta phủ khắp toàn cầu, sao có thể không có thông tin về bọn họ chứ!"
"Long Viêm... Ta chưa từng nghe qua cái tên này."
Xác định không thể tìm thấy câu trả lời trong đầu.
Senna chỉ đành bất đắc dĩ quay sang nhìn John, nhún vai, tỏ vẻ bất lực.
"Phế vật! Đúng là một lũ phế vật!"
John gào đến mức cổ nổi gân xanh, mặt đỏ bừng.
Bởi vì không một ai ngờ tới.
Sự tham chiến của Giang Bạch và quân đoàn Long Viêm này.
Lại có thể tạo ra ảnh hưởng to lớn đến thế cho chiến trường.
Rõ ràng trước đó chiến khu Hoa Hạ đã rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, giống như con thú bị dồn vào đường cùng, hạ gục họ chỉ là chuyện trong vài phút.
Nhưng bây giờ tình thế đã đảo ngược hoàn toàn, Không Thành Cựu Mộng giống như đòn tấn công giảm chiều không gian, hoàn toàn vô đối, khiến người ta không tài nào tìm ra được bất kỳ khả năng nào có thể giết chết hắn.
Đây không còn là vấn đề về số lượng nữa, trong tình huống không một ai có thể chạm tới hắn như hiện tại, cho dù có thêm 100.000 người, hay 500.000 người nữa cũng chỉ là vô ích.
Ngược lại, kết cục của họ chỉ có thể là bị Giang Bạch đồ sát sạch như gió thu cuốn lá rụng.
Mà quân đoàn Long Viêm lúc này cũng đang trên đà nổi danh, khí thế không thể ngăn cản, dưới sự chỉ huy của Long Viêm 01.
Bọn họ nhanh chóng tiếp cận vị trí của đại quân Hoa Hạ, trực tiếp chia sẻ phần lớn áp lực cho đám người Vô Tội, giúp cho những người đã đến giới hạn có thể thở phào một hơi.
Vô Tội phản ứng tất nhiên là cực nhanh.
Thấy thời cơ xoay chuyển đã đến, liền lập tức tổ chức lại lực lượng, bắt đầu phá vây về phía quân đoàn Long Viêm, cố gắng hội quân trong thời gian ngắn nhất.
"Hành động đi, Ngạo Tử."
Cùng lúc đó, Long Đằng Ngạo vẫn luôn lượn lờ bên ngoài bản đồ cũng nhận được chỉ lệnh của Vô Tội.
Hắn ít nhiều vẫn còn giữ lại một con bài tẩy.
Bởi vì sự bố trí từ sớm của John, đại khu Hoa Hạ bị chia cắt trước sau, khiến cho những người chơi chết đi sống lại không thể vào trận trực tiếp, thậm chí còn bị đối phương dễ dàng tiêu diệt lần nữa vì đi lẻ.
Cho nên Vô Tội đã ngầm tính toán một nước.
Hắn để Long Đằng Ngạo ở lại bên ngoài bản đồ.
Tập hợp tất cả những người chơi đã chết và hồi sinh chạy tới, cùng những người đến muộn không thể vào trận.
Chờ thời cơ mà động, không hi sinh vô ích.
Nào ai biết, trên bầu trời bên ngoài bản đồ Trời Xanh Biển Xanh, đã tập trung một lượng lớn người chơi của đại khu Hoa Hạ.
Chỉ chờ một tiếng hiệu lệnh của Long Đằng Ngạo là sẽ lại xung kích vào chiến trường.
Mà bây giờ, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là thời cơ tốt nhất.
"Anh em, cùng lão tử xông lên!!!"
Giữa không trung, theo tiếng hiệu lệnh của Long Đằng Ngạo.
Mấy trăm ngàn đại quân Hoa Hạ được tập hợp lại lần nữa, tựa như một đàn quạ đen kịt, che trời lấp đất lao xuống.
Móc lốp, thông nát dàn hậu của địch.
Hoàn thành thế gọng kìm với liên quân ô hợp do John bố trí.
Không thể không nói.
Phối hợp với tình thế hiện tại, nước cờ này của Vô Tội đúng là cao tay vãi chưởng.
Toàn bộ chiến trường Trời Xanh Biển Xanh giờ đã loạn thành một nồi cháo heo.
Phía sau căn cứ của liên minh Ngang Táp, một mình Giang Bạch như thiên thần giáng thế, không gì cản nổi, một thân một mình đã thu hút hỏa lực và nhân lực của mấy trăm ngàn quân địch, trực tiếp gánh đi ít nhất một phần ba áp lực cho chiến trường chính diện.
Mà tầm ảnh hưởng của Giang Bạch vẫn đang tiếp tục khuếch trương, tất cả mọi người đều biết.
Cho dù lúc này tất cả người chơi của chiến khu Hoa Hạ có chết sạch.
Chỉ cần Giang Bạch không chết.
Thì cuộc chiến này cũng sẽ không bao giờ kết thúc.
Mấu chốt là, hiện tại không một ai có thể tìm ra giải pháp để tiêu diệt Giang Bạch.
Bao gồm cả John và Senna.
Cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Giang Bạch mà bất lực đứng hình.
Trơ mắt nhìn số mạng hắn tiêu diệt tăng vọt từ mấy ngàn lên 10.000, rồi lại đột phá 20.000, thậm chí 30.000 trong một khoảng thời gian cực ngắn.
Bằng mắt thường cũng có thể thấy.
Đại quân hơn 100.000 người chỉ trong vài phút đã bốc hơi một mảng lớn.
Mặc dù trên phương diện quân số, liên minh Ngang Táp vẫn đang chiếm ưu thế.
Nhưng nếu tình hình này tiếp tục kéo dài, sớm muộn gì cũng bị Giang Bạch đồ sát sạch.
Chiến trường chính diện.
Vô Tội chỉ huy đại quân Hoa Hạ và quân đoàn Long Viêm trong ứng ngoại hợp, phối hợp cực kỳ ăn ý, sau khi Long Viêm 01 với tư thế vô địch phối hợp cùng Lục Trần lần lượt chém giết ma cà rồng J và Hán Tư.
Trong phút chốc, đại quân Ngang Táp ở mặt trận chính diện rơi vào tình thế rắn mất đầu.
Rõ ràng chiếm ưu thế về quân số, nhưng tình thế lúc này lại đảo chiều.
Thế trận từ áp đảo tuyệt đối lại một lần nữa chuyển thành giằng co.
Và thế giằng co căng thẳng này cũng sẽ không kéo dài quá lâu, cán cân thắng lợi sẽ lại nghiêng về phía chiến khu Hoa Hạ.
Phía sau đại quân Hoa Hạ.
Đội quân ô hợp vốn đang hình thành thế bao vây đại quân Hoa Hạ lúc này phải hứng chịu đợt xung kích mạnh mẽ từ viện quân do Long Đằng Ngạo dẫn đầu, lập tức rơi vào thế luống cuống tay chân.
Vốn dĩ chỉ là một đám liên quân ô hợp, mấy chuyện như đục nước béo cò, té nước theo mưa thì bọn họ làm được.
Nhưng năng lực xoay chuyển cục diện, quyết định thắng bại thì bọn họ tuyệt đối không có.
Cho nên, nếu nhìn từ góc độ vĩ mô, trận chiến ở Trời Xanh Biển Xanh.
Tình thế lúc này đã bước vào một trạng thái khá kỳ quái.
Chiến trường bị chia cắt rõ ràng thành ba khu vực lớn.
Giang Bạch một mình đối mặt với hơn 100.000 quân địch, tạm thời chưa phân thắng bại, nhưng về lâu dài thì thắng lợi đã nằm trong tầm tay.
Quân đoàn Long Viêm và đại quân Cửu Châu phối hợp trong ngoài, lấy ít địch nhiều mà vẫn kéo được cục diện về thế giằng co.
Viện quân do Long Đằng Ngạo dẫn đầu như hồng thủy cuồn cuộn, khiến đám liên quân ô hợp phải kêu la oai oái.
Không ai ngờ được.
Cục diện gần như đã định.
Lại một lần nữa bị lật kèo đến mức này.
Và nếu không có gì thay đổi, thất bại của liên minh Ngang Táp đã ở ngay trước mắt.
...
"Thế này thì toang rồi, John mà không nghĩ cách đi thì liên minh Ngang Táp bay màu thật đấy."
"Phải tìm cách thịt bằng được Không Thành Cựu Mộng, coi như không giết được thì cũng phải hạn chế hắn lại, thằng cha này biến thái vãi!"
"Mày nói nhảm cái gì thế?? Mày không thấy anh em còn chẳng chạm được vào người nó à, hạn chế cái kiểu gì? Mẹ nó chứ, thanh máu với thanh mana của nó còn không thèm tụt, tao thật sự nghi ngờ thằng này bật hack bất tử rồi!"
"Tao xin rút lại mọi lời đã nói trước đây. Cứ tưởng chỉ cần đập cho đại quân Hoa Hạ tàn phế thì Không Thành Cựu Mộng có trâu bò đến mấy cũng hết cứu, giờ mới thấy mình ngây thơ vãi! Đúng là tao đã quá xem thường sức mạnh của một vị Thần."
"Hu hu... Thằng cha này lại sắp một mình cân cả thế giới rồi!"
"Tao đoán John giờ cũng đang đần mặt ra rồi, chắc cũng chỉ biết bó tay thôi — hết cách."
"Không biết trận liên minh chiến này mà để chiến khu Hoa Hạ thắng thật thì nhục mặt vãi! Để tao đếm xem, ít nhất cũng 25 server tham gia liên minh Ngang Táp rồi, 25 đánh 1 mà còn không lại à?"
"Ai bảo bên kia có một thằng siêu biến thái làm gì? Mày giết nổi Không Thành Cựu Mộng không mà nói!?"
"Hít hà!!!!"
Cuối cùng, sau vô số lần chấn động, có người đã bừng tỉnh ngộ.
"Giờ thì tao cuối cùng cũng hiểu tại sao Không Thành Cựu Mộng lại dám tuyên chiến với cả liên minh Ngang Táp rồi!"
"Hắn thật sự có đủ trình và sức mạnh để làm thế!!!"