Virtus's Reader
Võng Du Bắt Đầu Hợp Thành Đỉnh Cấp Thần Trang

Chương 2016: CHƯƠNG 2015: TA CÓ THỂ DẠY CÁC NGƯƠI ĐÁ BÓNG

"Vãi lúa!"

"Đệch mợ nó!!!"

"Bất Thành Cựu Mộng đến thật kìa!?"

"Hắn điên rồi à, dám khai chiến với cả thế giới thế này, không sợ chọc giận cả thiên hạ sao?"

"Đù má, quả này thì bố láo quá rồi!!!"

Khi từng dòng thông báo hệ thống được công bố ra toàn thế giới.

Kênh thế giới lập tức bùng nổ, vỡ trận, trong đầu tất cả người chơi ngoài chấn kinh ra thì vẫn là chấn kinh.

"Cơ mà phải công nhận một điều nhé anh em, Bất Thành Cựu Mộng đúng là có gan thật, hắn dám làm thật luôn!!!"

"Bá khí! Ngông cuồng! Lão tử sống từng này tuổi chưa thấy ai ngầu với láo như thế này! Đúng là đệ nhất cao thủ có khác!"

"Haha, John sợ vãi đái rồi, sau này ở đại lục Sáng Thế, cơ bản là Bất Thành Cựu Mộng nói gì nghe nấy thôi, anh em ạ, người ta làm thế là có thực lực cả đấy."

"Thế tao hỏi mày, hắn khai chiến với cả thế giới như thế, lỡ chọc giận tất cả mọi người thật thì Bất Thành Cựu Mộng sẽ có kết cục gì?"

"Haha, lầu trên ngáo à? Tao thay mặt Bất Thành Cựu Mộng hỏi một câu cho nó ngầu này, dù có chọc giận cả thiên hạ thì đã sao? Lũ chúng mày là cái thá gì? Khai chiến với cả thế giới cũng đâu phải lần đầu, trận chiến với liên minh Lam Xanh trước đó ấy, phe chúng mày chiếm nửa cái thế giới còn chẳng bị Bất Thành Cựu Mộng thông cho như chó còn gì!?"

"Câu này của mày đúng là tấu hài cực mạnh! Nói thẳng cho vuông, người ta đéo sợ nhé!!!"

Câu nói này vừa được tung ra.

Rất nhiều người tại chỗ liền im bặt.

Không sai.

Chiến tích là minh chứng tốt nhất cho thực lực, trận chiến với liên minh Anglo-Saxon đã chứng minh, chiến khu Hoa Hạ có đủ tư cách để thách thức toàn thế giới.

Người ta có vốn để mà ngông.

Mà lúc này hối hận nhất, cũng khó chịu nhất.

Chính là mấy đại khu đã thừa nước đục thả câu, bỏ đá xuống giếng với chiến khu Hoa Hạ trong trận chiến liên minh.

Liên minh Tự Do, liên minh Thần Tượng, liên minh Chuối Tiêu cùng với liên minh Ba Tư.

Còn một số liên minh quy mô nhỏ khác thì không cần phải nhắc tới.

Tại chiến khu Thiên Trúc, chiến khu số một của liên minh Thần Tượng, Amilcar lúc này mặt đen như đít nồi, chết sững tại chỗ, lòng dạ rối như tơ vò.

Khi hắn nhận được thư khiêu chiến từ chiến khu Hoa Hạ.

Hắn chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ.

"Vãi l*n!"

Trong đầu như có cả vạn con thảo nê mã chạy qua cũng không thể diễn tả được tâm trạng của Amilcar lúc này.

"Tao... mẹ nó..."

Sững sờ nửa ngày.

Amilcar đột nhiên tự vả vào mặt mình hai cái thật mạnh.

"Tao đúng là thằng ngu mà, thật..."

"Tại sao tao lại phải nghe lời John? Mẹ nó tại sao tao lại nghe lời John chứ!"

"A a a a!!!"

"Tao ngu thật, thật mà!!!"

Bất lực, Amilcar uất ức ngửa mặt lên trời gào thét.

Thế nhưng lúc này, những lời chửi bới từ chính đại khu của mình đã sắp chửi cho Amilcar sập phòng.

"Amilcar tao đ* mẹ mày!"

"Không có bản lĩnh lãnh đạo đại khu Thiên Trúc thì tự động cút xuống đi, mẹ nó bây giờ Bất Thành Cựu Mộng đánh tới nơi rồi, mày tính làm thế nào hả!!!"

"Amilcar, lần này liên minh chiến mà mày dám thua, tao thề tao sẽ giết cả nhà mày!!!"

"Haha, đúng là đồ bất tài, chỉ có bản lĩnh đi làm chó cho người khác, xem ra lựa chọn làm chó cho John của Amilcar cũng không phải là lựa chọn tốt. Lão tử đã nói từ sớm rồi, hy vọng của thế giới nằm ở Hoa Hạ, chỉ có theo Bất Thành Cựu Mộng, chúng ta mới có thể đi đến tương lai tươi sáng, giờ thì toang rồi chứ gì? Hahahaha, may mà lão tử phản quốc sớm, cái cảm giác hóng drama này sướng thật!!!"

"Hu hu hu, lầu trên lúc ông phản quốc sao không hú tôi với? Tôi cũng muốn phản quốc, cũng muốn theo chân Bất Thành Cựu Mộng quá đi!!!"

Đối mặt với đủ loại tin nhắn riêng và những lời lăng mạ trên kênh chung.

Amilcar phiền muộn đến mức sắp nổ tung.

"Đừng nghĩ mấy cái này nữa, lão đại."

Lúc này, một tên đàn em bên cạnh bước lên, nói lời thấm thía.

"Vẫn nên nghĩ cách đối phó với Bất Thành Cựu Mộng đi, chuyện sắp thành họa lớn tới nơi rồi."

"Tôi..."

Amilcar nghẹn lời, vò đầu bứt tai đến sắp rụng hết cả tóc.

Đánh thì chắc chắn là không lại.

Không có một tia hy vọng chiến thắng nào.

"Hay là liên hợp với các chiến khu khác, thử một phen?"

"Thử cái con khỉ!!!"

Amilcar giận dữ bác bỏ.

"Đến liên minh Anglo-Saxon còn không chịu nổi, mấy cái chiến khu tôm tép thối tha kia thì làm được gì, thử thế quái nào được?"

"Vậy thì..."

Trong lúc tên đàn em còn đang do dự.

Amilcar thở dài một hơi nặng nề.

Sau đó mở khung chat riêng.

Thử tìm kiếm bốn chữ "Bất Thành Cựu Mộng", rồi gửi tin nhắn đi.

"Chào ngài, Bất Thành Cựu Mộng, tôi là Amilcar, xin hỏi tại sao lại như vậy?"

Chờ rất lâu.

Nhưng không hề có hồi âm.

Có vẻ Amilcar không muốn từ bỏ, hắn tiếp tục nhắn.

"Chào ngài Bất Thành Cựu Mộng, tôi đại diện cho toàn bộ đại khu Thiên Trúc, toàn bộ liên minh Thần Tượng xin lỗi ngài, thật đấy, trước đó là tôi sai, không nhận rõ tình hình, tôi chân thành xin lỗi ngài, cầu xin ngài hãy từ bỏ cuộc chiến tranh với liên minh Thần Tượng, có được không?"

Một đoạn văn có vẻ vô cùng chân thành, nhưng vẫn không nhận được bất kỳ hồi âm nào.

Amilcar có chút sốt ruột.

"Cầu xin ngài, Bất Thành Cựu Mộng, đều là những quốc gia có nền văn minh cổ đại, Thiên Trúc và Hoa Hạ từ xưa đến nay vẫn là láng giềng hữu hảo, ngài cũng không muốn phá hỏng mối tình hữu nghị tốt đẹp đã kéo dài mấy ngàn năm này chứ?"

"Bất Thành Cựu Mộng, tôi thành khẩn mời ngài, chúng ta hãy cùng nhau nắm tay chống lại quốc gia bá quyền tà ác là nước Mỹ, được không? Tôi có thể làm đàn em cho ngài, làm trâu làm ngựa cũng được!!!"

Phải nói là.

Amilcar đã hạ mình xuống mức thấp nhất có thể.

Chỉ thiếu nước gọi Giang Bạch bằng cha.

Nhìn lại đoạn chat của mình.

Amilcar còn tự cảm động với chính mình.

Thế nhưng hắn dường như không biết.

Ngay sau đó, các huynh đệ khác còn lầy lội hơn nhiều.

Cáp Nhĩ Đông: "Bất Thành Cựu Mộng vĩ đại, cha, cha khỏe không, con là người lãnh đạo của đại khu Chuối Tiêu, ở đây con thành khẩn xin lỗi cha, đồng thời cầu xin được nhận cha làm cha nuôi, xin cha hãy cho phép con được gọi người một tiếng cha, đồng thời con đã nhận thức rõ ràng rằng, chỉ có cha của con, Bất Thành Cựu Mộng, mới có thể dẫn dắt đại lục Sáng Thế đi đến vinh quang, đi đúng con đường chính nghĩa. Cho nên, cha ơi, xin người hãy giơ cao đánh khẽ, từ bỏ cuộc chiến với liên minh của chúng con, được không ạ? Dù sao thì, hổ dữ không ăn thịt con mà cha!!!"

Keane: "Chào Bất Thành Cựu Mộng vĩ đại, tôi là người phụ trách đại khu Trảo Oa, tôi hiện tại nhân danh Thiên Chúa, lên án mạnh mẽ hành động tàn sát người vô tội của anh, đồng thời nghiêm túc yêu cầu anh, hãy lập tức dừng lại hành vi bạo ngược và hoang đường đó, nếu không sự trừng phạt của Thiên Chúa chắc chắn sẽ giáng xuống toàn bộ chiến khu Hoa Hạ, hòa bình là tôn chỉ duy nhất của chúng tôi, hy vọng anh có thể tự thu xếp ổn thỏa đi, Bất Thành Cựu Mộng!"

Tĩnh Mịch Nễ Tác: "Chào Bất Thành Cựu Mộng, tôi là người phát ngôn của đại khu Hồng Sam, nếu có thể, chúng ta gặp nhau một lần đi, chúng tôi luôn mang trong mình thiện chí, hơn nữa tôi đá bóng rất giỏi, bóng đá của các anh không phải là hơi 'tù' sao? Tôi có thể cho người chuyên nghiệp dạy các anh đá bóng."

Nói chung là lúc này nói gì cũng có.

Nhận cha có, cầu xin tha thứ có, cả những kẻ đầu óc không tỉnh táo như Keane cũng có.

Toàn bộ thế giới gần như loạn thành một mớ.

Nhà nhà đều đang nghĩ cách tìm lối thoát.

Cố gắng để Giang Bạch có thể giơ cao đánh khẽ.

Thế nhưng câu trả lời của Giang Bạch dành cho bọn họ.

Vẫn ngắn gọn và rõ ràng như cũ.

"Về nhà nằm sẵn đi, chờ chết."

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!