"Vậy nếu là dạng này, cũng không phải là không thể chấp nhận."
Long Đằng Ngạo bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu lia lịa.
"Mỗi lần hồi sinh thuộc tính giảm một nửa, thực ra sau lần hồi sinh đầu tiên bọn họ đã yếu đi rất nhiều, đánh lên cứ như giết gà ấy."
"Cũng tại mấy huynh đệ quá căng thẳng, chưa thấy qua tình huống này bao giờ."
"Lần hồi sinh thứ hai thì cơ bản chẳng còn tí uy hiếp nào."
"Lần hồi sinh thứ ba thì thuần túy là bia thịt di động."
"Nhìn xuống thì đơn giản là cần tốn thêm thời gian thôi."
"Đúng là như vậy."
Vô Tội rất nhanh truyền tin tức xuống.
Và khi đáp án được giải mã.
Lòng người hoảng loạn, sợ hãi của phe Quang Minh lúc này mới dần dần ổn định lại.
Khi mọi người một lần nữa bình tĩnh, gạt bỏ nỗi sợ hãi và đối mặt một cách tỉnh táo.
Họ mới phát hiện tình hình cũng không hề khó khăn hay tồi tệ như họ tưởng tượng.
Bất kể sát thương.
Ít nhất thì lũ zombie sau khi hồi sinh.
Đánh lên nhẹ nhõm hơn rất nhiều, dù sao lượng máu giảm một nửa đâu phải chuyện đùa.
Còn lũ zombie sau lần hồi sinh thứ hai.
Cơ bản ai cũng có thể one-shot.
Nhất thời, không ít người lại bắt đầu đắc ý.
"Chỉ có thế thôi à?"
"Cũng chỉ có vậy thôi."
"Nếu chỉ có chút thực lực này, phe Hắc Ám cứ đợi mà bị diệt gọn đi."
"Đơn giản là trì hoãn một chút thời gian, muốn chiến thắng chúng ta thì cơ bản là không thể nào."
"Kiểu này Không Thiên Đế sẽ chỉ đồ sát càng sướng tay thôi! ! !"
...
Những gì họ nói cơ bản không sai.
Sau khi lấy lại tự tin, với tốc độ tiến lên như vũ bão của Giang Bạch.
Chiến cục lại một lần nữa bị từng chút một đảo ngược.
Dù là ba lần hồi sinh.
Nhưng phe Hắc Ám vẫn không cách nào ngăn cản bước chân từng bước ép sát của phe Quang Minh.
Chiến tuyến của họ bị hỏa lực của Giang Bạch và đồng đội từng chút một xâm chiếm.
Đương nhiên.
Nếu như không có ba lần hồi sinh này.
Thì lúc này phe Quang Minh đoán chừng đã đánh tới nội địa, thậm chí sâu hơn nữa của phe Hắc Ám rồi.
"Cái đó nói hay không, tuy nhiên thủ đoạn này rất bá cháy, nhưng cũng không thể ngăn cản tiết tấu hủy diệt của phe Hắc Ám."
Vô Tội cũng sĩ khí đại chấn, đưa ra phán đoán của mình.
"Bất quá ta sợ ý của bọn họ không nằm trong lời nói."
"Tình huống này, John cũng không có năng lực đó."
Hết lần này tới lần khác đúng lúc này, Giang Bạch thản nhiên nói một câu, khiến Vô Tội nhất thời lại thót tim, đứng hình luôn.
"Ngọa đù, ngươi cái này có ý gì?"
...
Hậu phương lớn của phe Hắc Ám.
Đôi con ngươi đen tuyền của Senna ngưng mắt nhìn một đường ánh sáng xa xa.
Có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Đường ánh sáng đó đang với tốc độ hơi chậm bức tới chỗ nàng.
Đó chính là chiến tuyến giữa phe Quang Minh và phe Hắc Ám.
Với tốc độ này.
Dù bao lâu đi nữa, Giang Bạch cuối cùng cũng sẽ đánh tới trước mặt nàng.
Thế nhưng Senna lúc này cũng không hề hoảng sợ.
Nàng bình tĩnh như thường ngày, trong đôi mắt toát ra ánh sáng đầy thâm ý.
"Với tốc độ này mà xem, kịp rồi."
"Ta rất mong chờ khi ngươi thấy món quà mà chủ nhân chuẩn bị cho ngươi, biểu cảm của ngươi sẽ đặc sắc đến cỡ nào?"
Lời vừa dứt trong nháy mắt.
Pha lê Hắc Ám phía sau Senna.
Đột nhiên bắt đầu kịch liệt rung chuyển.
Trong thoáng chốc.
Bên trong pha lê tản mát ra tiếng gào thét như ác quỷ.
Cùng lúc đó, năng lượng bao quanh pha lê Hắc Ám bắt đầu cuồng bạo tụ tập lại.
Senna quay người.
Móc ra một cây dao găm rạch ngón trỏ.
Một giọt máu tươi nhỏ xuống pha lê Hắc Ám trong nháy mắt.
Chỉ thấy pha lê Hắc Ám đang rung lắc kịch liệt, trong nháy mắt phun ra khói đen như mực.
Sau đó khói đen nhanh chóng ngưng kết.
Từng đạo ảo ảnh, chậm rãi ngưng kết thành hình trên không pha lê Hắc Ám.
...
"Tốc độ tiến lên rất thuận lợi."
Sau khi quen thuộc với tiết tấu của phe Hắc Ám.
Mọi người đánh cũng càng thành thạo hơn.
Ứng phó dễ dàng.
Trong lúc đó Giang Bạch đặc biệt chiếu cố Quỷ hút máu J, Hán Tư, Thái Dương Thần, Già La La những nhân vật cấp lãnh tụ này của phe Hắc Ám.
Bọn họ cơ bản không có tí không gian phát huy nào, liền bị Giang Bạch một mũi tên one-shot.
Căn bản không có sức đối kháng hay cơ hội.
Chỉ là điều khiến Giang Bạch kinh ngạc là.
Những tên lãnh tụ cấp như Quỷ hút máu.
Lại cũng biến thành những cỗ máy chiến tranh vô hồn như đại quân Hắc Ám.
"Bọn họ những người này cũng không xứng sống sót sao?"
Giang Bạch nhìn mà âm thầm kinh hãi.
Lúc này hắn càng vững tin.
Đây không phải hành động của John.
John cũng không làm được loại chuyện này.
"John đâu rồi?"
Giang Bạch dõi mắt nhìn ra xa.
Đồng thời không thể tìm thấy bóng dáng John.
Lúc này Giang Bạch.
Khác với đại quân phe Quang Minh khí thế như hồng, vui vẻ tự tin.
Hắn luôn cảm thấy.
Ngay phía trước, còn có nguy cơ to lớn hơn, chân chính đang đợi bọn họ.
"Trận chiến tiêu diệt trận doanh, bình minh và đêm tối, tuyệt đối sẽ không kết thúc đơn giản như vậy chứ?"
...
Rốt cục, chiến tuyến đã đẩy tới có tới 50% chặng đường.
Giờ khắc này phe Hắc Ám, cơ bản đã là cục diện vô phương cứu vãn.
Họ mặc kệ người chơi phe Quang Minh tùy ý càn quét.
Dù sao phe Quang Minh vốn đã có hai buff tăng cường.
Thế nên lúc này cũng là cục diện liên tiếp tan tác.
Riêng những nhân vật cấp lãnh tụ như Quỷ hút máu bị Giang Bạch tuần tự triệt để đánh giết.
Lúc này phe Hắc Ám không nói là rắn mất đầu, nhưng cũng giống từng bầy quái nhỏ không hề có chút lực ngưng kết nào, căn bản không ngăn được bước chân tiến lên của phe Quang Minh.
"Đã đẩy tới hai phần ba rồi!"
Giang Bạch ngẩng đầu.
Hình dáng to lớn của pha lê Hắc Ám ẩn mình trong màn đêm, chuyên thuộc về phe Hắc Ám đã dần dần hiển hiện.
Bố cục chiến trường Valoran rất có ý tứ.
Lấy đường trung tuyến phân chia.
Bên phe Quang Minh, bầu trời trong xanh, thánh quang chiếu rọi.
Còn bên phe Hắc Ám, thì là màn đêm buông xuống, hắc ám áp lực.
Hình dáng pha lê Hắc Ám.
Càng giống một quả trứng ngỗng cao mười mấy mét, dựng thẳng lên.
Từ xa, Giang Bạch đã có thể cảm nhận được khí tức âm lãnh và áp lực đó.
Đến mức phe Quang Minh, nhìn thấy hình dáng pha lê Hắc Ám trong nháy mắt.
Càng bùng phát ra tiếng gầm gừ cuồng nhiệt và sự hưng phấn.
"Vãi chưởng, cũng nhanh đánh tới căn cứ phe Hắc Ám rồi!"
"Anh em xông lên, trận chiến ngày hôm nay, về sau toàn bộ Đại Lục Sáng Thế cũng là của chúng ta!"
"Từ nay về sau, lại không còn tranh chấp quang minh và hắc ám!"
"Tà không thắng Chính! ! !"
"Cái game này là muốn đại kết cục rồi à?"
...
Một phần tư cuối cùng.
Quả trứng ngỗng đã gần ngay trước mắt.
Thế nhưng ngay khi mọi người tiếp tục thẳng tiến về phía trước.
Đại quân Hắc Ám dày đặc phía trước.
Thế mà từ giữa kéo ra hai bên, phân ra một lối đi.
Theo đó.
Một bóng người yểu điệu, chậm rãi bước tới.
Nàng rất đen.
Hành tẩu dưới màn đêm.
Nếu không phải hàm răng trắng bóc kia, cùng với khẩu đại bác tỏa ra ánh sáng màu lam trong tay.
Đoán chừng Giang Bạch rất khó chú ý tới nàng.
Mãi đến khi Senna đi tới phía trước nhất.
Một nữ tử nhìn như yếu đuối.
Lúc này lại không lo không sợ đối mặt với ngàn quân vạn mã trước mặt.
Nàng mãi đến khi nhìn Giang Bạch.
Khóe miệng tự tin nhếch lên.
"Ngươi đến còn không tính quá muộn."
"Là ngươi?"
Giang Bạch nhìn Senna.
Trong lòng nổi lên gợn sóng.
Nói không kinh ngạc đó là giả.
Senna là trợ lực kiêm quân sư đại não của John, năng lực chiến đấu cũng là top 5 toàn Sửu quốc.
Nhưng vô luận thế nào Giang Bạch không nghĩ tới.
Cuối cùng lại là Senna phản bội John.
Thống trị phe Hắc Ám.
Chỉ là cái lúc này, thống trị phe Hắc Ám thì có ý nghĩa gì chứ?
Và nhằm vào nghi hoặc của Giang Bạch, Senna rất nhanh đưa ra đáp án.
"Đừng ngạc nhiên, Không Thành Cựu Mộng."
"Phe Hắc Ám không có đơn giản như ngươi tưởng tượng đâu."
"John chỉ là một vật thí nghiệm thất bại thôi."
"Một ngày này, ta chờ rất lâu rồi."
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn