"Ừm?"
Abidal còn đang ngái ngủ nhìn Giang Bạch chằm chằm nửa ngày, rồi sau đó có chút ngơ ngác nhíu mày, dường như không đành lòng đả kích đứa đồ đệ cưng duy nhất của mình.
Hắn rõ ràng đẩy Giang Bạch vào phòng, muốn đổi chủ đề.
"Hay là, chúng ta nói chuyện khác đi?"
"Ây..."
"Sư phụ thật sự không nhìn ra con biến ngầu à?"
Giang Bạch vừa vào nhà vừa chưa từ bỏ ý định hỏi.
"Ngầu, ngầu, ngầu, ngầu lòi vãi chưởng, ngầu lòi vãi chưởng."
Abidal mất kiên nhẫn chỉ đành qua loa đáp.
"..."
"Nói chuyện chính đi."
Abidal bưng ly trà đậm để qua đêm nhấp một ngụm, tức giận nói, "Đừng có mà ra vẻ nữa."
"Con gặp Azshara rồi."
"Thằng cha đó sao lại gay lòi thế?"
"Ha ha ha..."
Một câu của Giang Bạch khiến Abidal đang uống trà phun ra ngoài ngay lập tức.
Rồi sau đó, hắn quay người hỏi một câu khiến Giang Bạch muốn phun máu.
"Hắn không thể nào đè ra làm thịt con rồi chứ?"
"..."
"Sư phụ hôm nay cũng không nghiêm túc gì cả..."
Giang Bạch cảm thấy mình càng ngày càng khó đỡ nổi cái tên Abidal này.
"Nhưng hắn rất mạnh, con không hiểu sao sư phụ với lão cáo già Plov lại không nói trước cho con một tiếng? Con suýt chết trong tay hắn đấy."
"Hắn sẽ không giết con đâu."
Abidal đã tính trước mọi chuyện, ý vị sâu xa nhìn chằm chằm Giang Bạch nói, "Hắn còn muốn trông cậy vào con làm việc cho hắn mà, phải không?"
"Ơ!"
Giang Bạch nghe vậy kinh hãi.
"Cái này ngài cũng đoán được luôn?"
"Vậy ngài có đoán được hắn nói ngài là bại tướng dưới tay hắn, ngược ngài như ngược gà một dạng không?"
"Xàm lông vãi chưởng!!"
Chỉ nghe "Rầm" một tiếng, Abidal đập mạnh chén trà trong tay xuống bàn gỗ, nước trà bắn tung tóe.
"Ngươi bảo cái thằng gay chết tiệt đó đến đây ngay, lão tử không đánh cho hắn ra bã mới lạ!!!"
"Vâng sư phụ, lần sau gặp hắn con nhất định sẽ chuyển lời!"
"..."
"Chủ đề tiếp theo, nói nhanh đi, ta còn muốn ngủ nướng thêm chút nữa."
Abidal hơi lắng lại cơn giận, tiện tay cầm chiếc khăn lau màu đen biến thành màu xanh ô liu tùy tiện lau lên người.
"Martin bảo con đi hỏi thăm tin tức về Thông Linh Giả Kelsuga."
Một câu nói khiến Abidal dừng động tác giữa không trung, sững sờ hơn nửa ngày, Abidal lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt ít nhiều có chút khó tin.
"Giờ đã cho con đi tìm Kelsuga rồi, quá sớm rồi chứ?"
"Lời này là sao vậy sư phụ?"
Abidal đặt khăn lau xuống, ngồi phịch xuống, lẩm bẩm.
"Trong ấn tượng của ta, đạo sư Martin không phải là người cấp tiến như vậy, sao lại sớm cho con đi tìm Kelsuga thế?"
"Sư phụ ngài nói rõ hơn chút đi, sao lại tính là sớm?"
"Con biết Học viện Thông Linh không?"
Abidal nhìn về phía Giang Bạch, hỏi.
"Con không biết."
"Kelsuga quản lý một Học viện Thông Linh, vì vậy cũng có người gọi hắn là hiệu trưởng Kelsuga."
"Chỉ là bây giờ con có lẽ sẽ không tìm thấy Học viện Thông Linh đâu, bởi vì truyền thuyết Học viện Thông Linh, là bay lượn trên trời."
"Bay lượn trên trời?"
"Một ngôi trường học á?"
Giang Bạch quá đỗi kinh ngạc.
"Cái này đùa gì thế? Chẳng lẽ trường học đó mọc cánh?"
Abidal nhún nhún vai.
"Cái này thì ta thật sự không rõ, nhưng bây giờ con có thể bay rồi mà?"
Giang Bạch lắc đầu.
"Cái này e là chuyện sau cấp 40 rồi sư phụ."
"Vậy thì không phải."
Abidal lại uống một ngụm trà đậm để qua đêm, "Chuyện này con tạm thời đừng vội, để ta suy nghĩ một chút."
"Được rồi sư phụ!"
...
Rời khỏi căn phòng nhỏ trong rừng, Giang Bạch liền bắt đầu hành trình cày quái.
Còn về 【 Cá Nóc Bạc 】, Giang Bạch trực tiếp gửi thư cho Mạt Mạt, cũng không biết cô nàng này đang bận cái gì, bí ẩn vãi chưởng, tin nhắn riêng cũng không thèm trả lời.
Nhìn trạng thái bạn bè, lại là một đống dấu chấm hỏi, trừ biểu hiện người online ra thì chẳng thấy gì cả.
Trong lúc đó Giang Bạch mở hòm thư, nhận được 107 kim tệ từ sàn giao dịch gửi tới.
Đây là kết quả đấu giá chiến lợi phẩm cả ngày hôm qua, thu hoạch chỉ có thể nói là cực kỳ phong phú.
Nếu tính theo tỷ giá hối đoái hiện tại, ít nhất cũng phải một triệu Nhân dân tệ vào tài khoản, nhưng Giang Bạch hiển nhiên không có ý định rút tiền mặt.
Bởi vì hiện tại ngày càng nhiều người ngừng rút tiền mặt, dù sao cũng không phải ai cũng ngu, nhìn thấy mấy cái studio và công hội lớn điên cuồng thu mua kim tệ, người sáng suốt tuy nói không biết bên trong có mờ ám gì.
Nhưng kẻ ngốc cũng có thể đoán được kim tệ này nhất định còn có tác dụng lớn, nếu không mấy cái studio đó ra vẻ đi thu kim tệ làm gì?
Nếu nói chỉ là để thu kim tệ mua bán trang bị phát triển bản thân, thật sự không cần thiết, trực tiếp giao dịch tiền mặt offline không phải sướng hơn nhiều sao?
Cho nên theo xu hướng dần dần thay đổi, ngày càng nhiều người muốn giữ kim tệ trong túi mình mà không muốn lấy ra.
Vì thế thậm chí có người nói kim tệ này giống như tiền tệ kỹ thuật số vậy, càng đánh càng thiếu, càng đào càng ít, cho nên sau này giá trị kim tệ sẽ càng ngày càng cao.
Nhưng Giang Bạch cảm thấy đây là nói nhảm.
Có người sẽ lo lắng theo kim tệ sản xuất càng ngày càng nhiều, kim tệ cũng sẽ lạm phát.
Nhưng thực ra rất không cần thiết, bởi vì 【 Sáng Thế 】 có đường đi tiêu hao kim tệ hoàn chỉnh của riêng mình, mỗi người mỗi ngày ăn uống, các loại phí thủ tục, học kỹ năng, sửa đồ, mua thuốc, cường hóa, kỹ năng danh bài vân vân, mỗi ngày đều là lượng lớn kim tệ tiêu hao.
Cho nên kim tệ cũng không phải là chỉ có vào mà không có ra.
Ít nhất Giang Bạch cảm thấy tiền của mình bây giờ không đủ xài, lúc này trong túi có hơn 190 kim tệ, chờ mình đạt tới cấp 35.
Các phương diện tăng lên một trận, không có 300 kim tệ là không đủ.
Lại thêm còn có tiểu Tuyết Lang gào khóc đòi ăn.
"Đừng có nhìn tao nữa, xông lên đi!"
Đứng trước một đám tiểu quái cấp 35, Giang Bạch ném một cái túi to đùng cho tiểu Tuyết Lang, tên nhóc này liền gào thét xông lên.
Sau khi tiến hóa, thuộc tính của tiểu Tuyết Lang đã tăng lên đáng kể, lúc này đồng thời kéo ba con quái vật đã không thành vấn đề, để tăng hiệu suất, Giang Bạch vừa tự mình dụ quái, vừa để tiểu Tuyết Lang dụ quái từ một phía khác.
Ít nhiều cũng có thể tăng một chút hiệu suất thăng cấp.
Lúc này bọn họ đang ở một bản đồ luyện cấp hai bên cấp 35 tên là "Không ngủ chi địa".
Một mặt là nơi này khá xa xôi, đường đi phải trèo đèo lội suối không tiện lắm, mặt khác quái vật quá dày đặc, độ khó luyện cấp quá lớn, cho nên người chơi đến không nhiều.
Nhưng đối với Giang Bạch mà nói lại là Thánh Địa luyện cấp đỉnh cao.
Hơn nữa căn cứ theo hướng dẫn, toàn bộ bản đồ Không ngủ chi địa có tổng cộng ba tiểu Boss đổi mới.
Suốt cả một buổi chiều, Giang Bạch đã hoàn toàn hóa thân thành cỗ máy cày quái, theo một đạo kim quang lóe lên, lúc này mới ít nhiều có chút ý thức của con người.
"Đinh! Cấp độ của bạn đã đạt tới cấp 34!"
"Đinh! Thú cưng của bạn 【 Tuyết Lang Biến Dị (Đại Lang) 】 đã đạt tới cấp 31, nhận được 5 điểm thuộc tính tự do."
"Cuối cùng cũng thăng cấp được rồi, mệt vãi!"
Giang Bạch thở hổn hển trước tiên phân phối điểm thuộc tính tự do của mình, rồi sau đó mở giao diện thuộc tính của Tuyết Lang.
5 điểm thuộc tính, theo phương án phân phối 3 lực 1 mẫn 1 thể, có thể thấy rõ ràng, tiểu Tuyết Lang lại mạnh lên một chút.
"Làm tốt lắm, con trai!"
Giang Bạch móc ra một khối Thịt Sói Khô từ trong túi, khen thưởng ném cho tiểu Tuyết Lang.
"Gâu Gâu!!"
Tiểu Tuyết Lang vui vẻ ăn ngấu nghiến, chỉ cảm thấy ngon miệng.
"Mình cũng làm một miếng."
Giang Bạch lại móc ra một khối 【 Thịt Sói Khô Ngon Tuyệt (Hàng Xịn) 】, vừa mới chuẩn bị nhét vào miệng.
Lại đột nhiên, Giang Bạch trong khoảnh khắc cảm thấy hư không trước mắt hơi gợn sóng một chút.
Rồi sau đó, tiểu Tuyết Lang đang ngấu nghiến thịt sói liền đứng hình như tượng.
Chỉ thấy một dấu hiệu mê muội xuất hiện trên đầu tiểu Tuyết Lang.
"Ối giời ơi! Nguy hiểm!!!"
Giang Bạch ý thức được nguy hiểm muốn động, nhưng đã quá muộn.
Dấu hiệu mê muội tương tự, cũng theo đó xuất hiện trên đầu Giang Bạch...
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe