"Chào, cảm ơn."
"Kết thúc."
"Độc nhất vô nhị!"
"Đúng là thần thoại số một rồi."
"Dù sao thì, trận độc chiến quần hùng hôm nay, đủ để xếp vào hàng kinh điển."
"Ít nhất thì, cả thế giới đã nhớ kỹ cái tên này rồi!!!"
Khắp mọi ngóc ngách trên thế giới, đủ loại đại lão đều bóp cổ tay thở dài.
Lúc này tâm trạng của họ đã chẳng còn muốn xoắn xuýt chuyện ai mạnh ai yếu nữa, chỉ là thổn thức không thôi vì một cường giả như vậy lại gục ngã.
Một khi đã phán định Giang Bạch chết ở đây, thì kết cục của hắn là rõ như ban ngày.
"Giết chết nó!!!"
Mắt Bạch Ngọc Kinh phun ra lửa đủ để thiêu Giang Bạch thành tro tàn, nhưng hắn vẫn rất lý trí mà gào lên một câu.
"Tiểu Minh, mau buff Thánh Thuẫn cho bố! Đừng để thằng nhóc này úp sọt bố rồi one-shot bố!!!"
Cùng lúc đó, anh em Hừng Hực Phong lại gào lên.
"Thằng cha này có hồi sinh, lát nữa nó chết xong nhất định phải cẩn thận! Phải one-shot nó ngay khoảnh khắc nó vừa đứng dậy!!!"
Đại quân điên cuồng giống như đàn kiến vô biên vô hạn, từ bốn phương tám hướng lao về phía Giang Bạch, khiến bóng người hắn dần dần chìm nghỉm trong biển người.
Khi cả thế giới nín thở theo dõi Giang Bạch.
Giữa đám đông, trên ngực Giang Bạch, một điểm sáng cỡ đom đóm xuất hiện.
Rồi sau đó, điểm sáng nhỏ bé ấy bắt đầu tăng trưởng cấp tốc, chỉ trong khoảnh khắc, điểm sáng đã thay thế Giang Bạch, bùng phát ra ánh sáng chói mắt dưới màn đêm.
"Ầm ầm!!!"
Khoảnh khắc điểm sáng nổ tung, tựa như long trời lở đất, núi sông đảo điên.
Tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc, khiến người ta mất luôn thính giác.
Màn sáng hình cầu theo đó bay lên, giống như mặt trời trong đêm tối, trong chốc lát sáng chói đến mức mọi thứ trước mắt trắng xóa.
Sóng năng lượng cuồng bạo, còn khiến cây đại thụ gãy ngang, bức tường thành Côn Lôn cao lớn phía sau cũng theo đó rung lắc.
Giờ khắc này, thanh thế kinh thiên động địa, người không biết còn tưởng siêu động đất cấp độ vũ trụ xảy ra.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Trước giao diện livestream, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn chằm chằm mặt trời mini trong màn hình, đầu óc trống rỗng.
"Mẹ nó cái quái gì vậy?"
Khi màn sáng chói lòa dần tán đi, trong phạm vi cực lớn lấy tâm điểm đỏ trắng làm trung tâm, những con số sát thương đỏ chót dày đặc chiếm trọn không gian.
"- 72462!" (Sát thương chuẩn)
"- 72462!" (Sát thương chuẩn)
"- 72462!" (Sát thương chuẩn)
. . .
Giống như gió thu quét lá rụng, lấy tâm điểm vụ nổ làm trung tâm, tất cả người chơi trong phạm vi 236 yard đều gục ngã. Có người thậm chí còn giữ nguyên tư thế giơ vũ khí, có người vẫn há hốc miệng chưa kịp nói hết lời.
Ngay khoảnh khắc con số sát thương bay lên, thanh máu của họ đã bị rút cạn trong nháy mắt!
Không một ai thoát khỏi!
Một giây sau, cảnh tượng chấn động thế giới ấy, vĩnh viễn khắc sâu vào tâm trí mọi game thủ theo dõi trận chiến này, khiến người ta cả đời khó quên!
Chỉ thấy gần 1 vạn game thủ trong phạm vi cực lớn, trong nháy mắt hóa thành từng đốm sáng, đồng loạt biến mất!!!
Cảnh tượng này, chưa ai từng thấy.
Còn lại, chỉ có trang bị, tài liệu và kim tệ rơi la liệt thành từng tầng.
Số lượng kẻ địch Giang Bạch hạ gục, từ 11.836 trực tiếp tăng vọt lên 20.717!
Nhìn thấy khu vực chân không khổng lồ kia, tất cả mọi người đầu óc trống rỗng.
Yên tĩnh, toàn trường rơi vào tĩnh mịch tuyệt đối!!!
Trong phòng livestream, những bình luận spam kín màn hình trong nháy mắt dừng lại!!!
Trước màn hình livestream, không ít người dần dần há hốc miệng thành chữ O!
Dài dằng dặc như cả thế kỷ.
"Ực!"
Không biết là ai nuốt nước bọt cái ực, lúc này mới phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
"Chuyện... chuyện gì đang xảy ra vậy?"
"Mẹ ơi, mau đến xem Thượng Đế kìa!!!"
"Đậu! Móa! Má!!!"
"Tận... Thế rồi sao?"
Không ai có thể giải thích rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Khu vực chân không khổng lồ kia khiến người ta rợn tóc gáy, không một ai sống sót.
Tuy nhiên, nói đúng hơn, có một kẻ sống sót.
Bạch Ngọc Kinh được Thánh Thuẫn bao bọc, đứng trơ trọi giữa tâm vụ nổ hạt nhân.
Hắn nhìn sang trái, nhìn sang phải, nhìn lên trên, nhìn xuống dưới.
Gió lạnh thổi qua, đũng quần hơi lạnh.
Rồi sau đó quay đầu nhìn về phía Long Đằng Ngạo đang đứng ngoài phạm vi vụ nổ hạt nhân.
Mặt đần thối ra.
"Tôi là ai?"
"Tôi đang ở đâu?"
"Tôi đang làm gì vậy?"
Lúc này Bạch Ngọc Kinh đã đứng không vững, vì hắn cảm thấy hai cái đùi mình mềm nhũn như sợi mì, chỉ cần nhúc nhích một chút là sợ quỵ xuống đất không đứng dậy nổi.
Hắn cố gắng tìm kiếm bóng dáng Thập Nhị Lâu.
Thế mà thằng cha này đã bị tan chảy hoàn toàn trong vụ nổ hạt nhân vừa rồi.
Cũng may Long Đằng Ngạo, vốn dĩ cẩn thận nên hắn không đứng quá gần phía trước, lúc này mới tránh được một kiếp.
Hắn mặt không cảm xúc, giấu đôi tay đang run lẩy bẩy ra sau lưng, sợ bị người khác nhìn thấy, rồi sau đó quát về phía Bạch Ngọc Kinh.
"Mày mẹ nó đứng đực ra đó làm gì? Nó sắp hồi sinh rồi!!!"
Nói rồi, Long Đằng Ngạo ra sức quát về phía mấy vạn người đang đứng ngoài phạm vi vụ nổ hạt nhân.
"Đừng có đứng đực ra đó nữa! Không Thành Cựu Mộng sau khi hồi sinh sẽ không có bất kỳ Buff nào, đó là lúc nó yếu nhất, nhất định phải one-shot nó!!!"
"Tất cả anh em chuẩn bị skill cho bố!!!"
Như Long Đằng Ngạo đã nói, sau khi hồi sinh hắn sẽ không có bất kỳ Buff tăng thêm nào, lượng máu tối đa chỉ tầm 3 vạn.
Không Thành Cựu Mộng hồi sinh khiến người ta như gặp đại địch, Bạch Ngọc Kinh càng chạy thục mạng như không muốn sống, kêu người buff Thánh Thuẫn liên tục cho mình.
Thế nhưng hành động tiếp theo của Giang Bạch lại khiến người xem không hiểu.
Chỉ thấy hắn mỉm cười, rồi sau đó cúi người, lại đứng thẳng lên.
Động tác như thế không ngừng lặp lại, tần suất cực nhanh, ít nhất cũng phải 3 lần/giây, khẽ khom lưng, lên xuống nhịp nhàng, trông y hệt một cô bé hái nấm đang bận rộn.
"Ơ..."
"Thằng cha này đang làm cái quái gì vậy?"
Trở lại trong đám đông, Bạch Ngọc Kinh chẳng hiểu gì cả.
"Đại ca."
Một tên đàn em bên cạnh Bạch Ngọc Kinh nói.
"Nếu em đoán không sai thì thằng cha này đang nhặt đồ?"
"Đậu má nó!!!"
Bạch Ngọc Kinh trong nháy mắt nổi điên.
"Không Thành Cựu Mộng mày cái đồ chó má!!! Giết người của bố rồi còn nhặt đồ của bố, có tiện không hả!!! Bố giết mày!!!"
"Anh em ơi nó yếu rồi, nó không có skill, anh em giết chết nó cho bố!!!"
Nhưng không sao cả.
Bận rộn nhặt đồ, Giang Bạch căn bản không thèm để ý đến hàng vạn skill đang bay tới. Khoảnh khắc cuối cùng trước khi chết, trong tay hắn thậm chí còn đang nhét hai cây vũ khí chính vào túi đồ.
Không sai, trong khoảng thời gian hồi sinh này, lựa chọn tối ưu để tối đa hóa lợi ích chính là điên cuồng nhặt đồ.
Giang Bạch lại một lần cảm ơn cái 【 Trái Tim Sáng Thế 】 của mình, ưu thế của ba lô vô hạn vào lúc này được phóng đại vô hạn, sướng muốn nổ tung!
Hắn biết rõ, sau khi hồi sinh, tuy skill nhỏ bị reset cooldown, nhưng những danh hiệu và skill trang bị như 【 Thiên Thần Hạ Phàm 】 không thể reset, không có vô địch, Bá Thể cũng không kích hoạt được.
Cho dù mỗi người chỉ đánh 10 máu, một hiệu ứng khống chế thôi cũng đủ khiến 3 vạn máu của mình không chống nổi một đợt bùng nổ sát thương của đối phương, dù có 【 Tịnh Hóa 】 trong tay, cũng chỉ kéo dài thêm vài giây sinh mệnh mà thôi.
Có ý nghĩa gì chứ?
Lúc này, chi bằng nhặt thêm chút đồ để có lợi ích thực tế hơn.
Lão lục, thì phải có giác ngộ của một lão lục chứ!
Chỉ là trước khi chết, Giang Bạch đột nhiên chú ý tới, góc trên bên phải của mình xuất hiện một Buff màu xám.
"Lạ thật? Dưới ảnh hưởng của skill kia, lẽ ra không được nhận bất kỳ Buff nào chứ?"
Không kịp suy nghĩ thêm, Giang Bạch liền bị hàng vạn skill bao phủ lấy...