Giang Bạch bật cười thành tiếng.
"Tưởng mình là GM của game này chắc, còn không cho tao ra khỏi khu an toàn à?"
"Thế này mà không phải ra vẻ à..."
"Muốn chết!!!"
Sắc mặt Hỗn Độn Chu Vũ lập tức trở nên cực kỳ khó coi, "Xem ra mày thật sự không biết đến danh tiếng của guild Hỗn Độn rồi, hôm nay ông đây sẽ cho mày biết tay!"
Lời còn chưa dứt, một đội người đã bước ra từ phía sau Hỗn Độn Chu Vũ, số lượng có chừng gần năm mươi người, đủ mọi loại class.
Thật ra trước đó Tiêu Dao Thanh Phong đã khuyên Hỗn Độn Chu Vũ nên dẫn theo nhiều người một chút, nhưng Hỗn Độn Chu Vũ lại cố chấp cho rằng, làm gì có thằng nào chịu nổi đợt tấn công của 50 người chứ?
Huống chi năm mươi người này đều là thành viên cốt cán của guild Hỗn Độn.
Không đợi Giang Bạch ra tay, một đạo tặc đã ẩn thân sẵn sàng từ trước liền tung ngay một chiêu 【 Thận Kích 】 vào hắn.
Giang Bạch lại bị choáng ngay tại chỗ.
Ngay sau đó, tên đạo tặc cùng hơn bốn mươi người kia đồng loạt tấn công Giang Bạch.
"Đinh đinh cạch..."
"Đinh đinh cạch..."
Vô số kỹ năng bay rợp trời khiến người ta hoa cả mắt, nhưng những con số sát thương hiện lên trên đầu Giang Bạch lại khiến Hỗn Độn Chu Vũ trợn mắt há mồm.
"-9..."
"-3..."
"MISS..."
"-33"
...
Phải biết rằng đám người Hỗn Độn Chu Vũ mang đến đều từ level 10 trở lên, những class build full công thì chỉ số tấn công ít nhất cũng phải hơn 200.
Kết quả là số người phá được phòng thủ của hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay...
Thế này là thế nào?
"Đệch?"
Nhìn từng ấy người tấn công mà thanh máu trâu bò của Giang Bạch tụt xuống với tốc độ rùa bò, Chu Vũ bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
"Thằng này mà là Xạ Thủ á?"
Chu Vũ hối hận rồi, mang người đi ít quá...
Bên này, Giang Bạch cũng không cho hắn cơ hội hối hận.
【 Đa Trọng Tiễn 】 lập tức nổ tung giữa đám class máu giấy của đối phương, trong nháy mắt tiễn 7 tên Mục Sư và Pháp Sư lên bảng đếm số.
Đặc biệt là mấy class Pháp Sư build full công, vì lợi ích của guild nên từ level 1 đến 10 đều cộng hết vào trí lực, không có tí phòng ngự nào, lượng máu cũng ít đến đáng thương, đừng nói là hơn 1000, qua nổi 500 đã là cả một vấn đề.
Làm sao mà chịu nổi một round kỹ năng này của Giang Bạch?
Mà biến thái hơn nữa là dưới tác dụng của 8% hút máu từ kỹ năng, thanh máu của Giang Bạch lại hồi đầy lên một mảng lớn.
Hỗn Độn Chu Vũ thấy cảnh này thì đần mặt ra luôn.
Hắn vung tay tát một cái.
"Bốp!!!"
"Vũ ca!???"
Tiêu Dao Thanh Phong ôm mặt, vừa kinh ngạc vừa tủi thân quay đầu lại, nhìn chằm chằm Hỗn Độn Chu Vũ, giọng nói pha lẫn tiếng nức nở.
"Vũ ca, anh đánh em làm gì?"
"Mẹ nó, đánh là đánh mày đấy!"
Hỗn Độn Chu Vũ "bốp" một tiếng lại tát thêm một cái, "Mày gài bẫy ông đây đúng không? Thằng nhóc này biến thái như vậy sao không nói sớm cho ông? Để ông mang năm mươi người đến nộp mạng à?"
"Thằng ranh con mày có phải là nội gián không, có phải là gián điệp không..."
"Đệch, Vũ ca!!!"
Tiêu Dao Thanh Phong tủi thân đến vỡ cả trứng, hốc mắt rưng rưng lệ, "Vũ ca, em nói rồi mà, em nói thật đấy, em đã bảo thằng đó trâu bò vãi nồi, cả trăm người bọn mình còn đánh không lại, là do Vũ ca không nghe thôi..."
"Bớt xàm L đi!"
Chu Vũ lại tát thêm một cái, "Không nói là không nói, còn ra vẻ với ông đây nữa thì ông..."
Lời còn chưa dứt, cả hai đều chết sững.
Chỉ trong nháy mắt, đầm lầy u ám hoang vu bỗng chốc biến thành một biển lửa đỏ rực, sức nóng khủng khiếp của ngọn lửa khiến người ta có cảm giác như đang bị ném vào lò luyện đan.
Hai người trợn mắt há mồm ngẩng đầu, một luồng hào quang màu đỏ máu chói lòa phóng thẳng lên trời.
Chỉ nghe một tiếng phượng hoàng kêu vang vọng truyền đến từ phía chân trời, ngay sau đó, một con Phượng Hoàng với cánh trái rực cháy ngọn lửa hừng hực, còn cánh phải lại tỏa ra hàn khí băng giá, từ trên trời giáng xuống.
"Vãi chưởng!!!"
"Gì mà đáng sợ vãi!!!"
"Gì mà ngầu vãi!!!"
Giang Bạch cũng không nhịn được mà lùi lại hai bước, trợn mắt há mồm nhìn con Phượng Hoàng khổng lồ do chính mình triệu hồi.
Ngay khoảnh khắc đó, cả chiến trường như bùng nổ, đôi cánh một nửa là lửa, một nửa là băng trông phải gọi là ngầu lòi hết nấc, mà thân hình khổng lồ của Phượng Hoàng càng che khuất cả bầu trời, ánh mắt khinh thường nhìn xuống vạn vật.
Lại một tiếng phượng hoàng kêu vang, con Phượng Hoàng khổng lồ vỗ cánh, lấy Giang Bạch làm trung tâm, phóng ra vô số Lông Phượng về bốn phía, Lông Phượng màu đỏ và màu trắng hòa quyện vào nhau, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta hoa mắt, kinh hồn bạt vía.
Lấy Giang Bạch làm trung tâm, trong phạm vi bán kính 50 yard, vô số Lông Phượng bắt đầu tấn công diện rộng không phân biệt mục tiêu.
"-1948..."
"-1948..."
"-1948..."
"Bạn đã tiêu diệt người chơi Hỗn Độn Đại Thánh, nhận được 5 điểm vinh dự."
"Bạn đã tiêu diệt người chơi Hỗn Độn Vô Quang, nhận được 5 điểm vinh dự."
"Bạn đã tiêu diệt người chơi Hỗn Độn Hắc Cương, nhận được 5 điểm vinh dự."
...
"Uầy, vãi cả chưởng, skill này bá đạo thật, phê vãi!"
Lần đầu tiên kích hoạt được kỹ năng 【 Phượng Vũ 】 với xác suất 0.5%, Giang Bạch sướng đến nỗi 36.000 lỗ chân lông trên người hắn đồng loạt giãn ra, sát thương chuẩn 200% này thì bố ai mà đỡ nổi?
Class duy nhất có thể chịu được, chắc chỉ có thể là mấy class tanker Huyết Ngưu build full thể lực.
Nhưng mà giờ cũng chẳng quan trọng nữa...
Sau một lượt Phượng Vũ, trên chiến trường, số người còn đứng được không quá 10 mạng, mà đứa nào đứa nấy cũng đều ngắc ngoải, quan trọng nhất là tất cả đều đã sợ vỡ mật.
Giang Bạch trực tiếp dọn dẹp nốt, cống hiến cho mình thêm 5 điểm vinh dự mỗi mạng.
"Vũ khí Truyền Thuyết này bá vãi..."
Thật sự, không dùng thì thôi, dùng rồi mới thấy nó bá cháy.
Trước khi được trải nghiệm kỹ năng này, Giang Bạch không thể nào tưởng tượng được nó lại có thể bùng nổ đến mức như vậy.
Con Phượng Hoàng Băng Hỏa ngầu đến cực điểm, màn ra mắt bùng nổ, cùng với lượng sát thương cao đến nghịch thiên và phạm vi tấn công cực rộng, quả thực còn ảo diệu hơn cả đóng phim.
"Vũ khí Truyền Thuyết đã thế này, vậy thì trang bị cấp Thánh Linh cao hơn một bậc chẳng phải là có thể solo với cả GM hay sao?"
Tuy nhiên, cả chiến trường có một kẻ không chết, đó chính là Hỗn Độn Chu Vũ, điều này khiến Giang Bạch khá bất ngờ.
Không phải là gã này chống chịu được đợt sát thương của Phượng Vũ, mà là ngay trước khi đòn tấn công ập đến, gã đã lôi Tiêu Dao Thanh Phong ra làm lá chắn sống.
Tranh thủ khoảng thời gian đó, Hỗn Độn Chu Vũ đã thoát khỏi phạm vi tấn công của Giang Bạch, giờ phút này đang lén lút như một con mèo, nín thở không dám hó hé, trốn sau một gốc cây khô và đang lén lút dùng Đá Về Thành.
"Định chuồn à?"
Một câu nói bất thình lình khiến Hỗn Độn Chu Vũ giật nảy mình.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt tươi cười vô hại của Giang Bạch mà chỉ cảm thấy kinh hãi tột độ.
Nhưng nói gì thì nói, hắn cũng là một tay có máu mặt, thấy sắp chết đến nơi cũng không hề hoảng loạn.
Hỗn Độn Chu Vũ đứng dậy, nói với Giang Bạch.
"Mày thật sự muốn làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình như vậy sao? Giết tao sẽ có hậu quả gì thì mày nên suy nghĩ cho kỹ vào."
"Ồ, lại bảo tao làm quá à?"
"Chẳng lẽ tao không giết mày thì guild của chúng mày sẽ tha cho tao chắc?"
Một câu hỏi của Giang Bạch khiến Hỗn Độn Chu Vũ cứng họng không nói được lời nào.
Hỗn Độn Chu Vũ cũng không buồn bao biện nữa, chỉ cười lạnh.
"Ha ha, vậy thì mày cứ chuẩn bị sẵn tinh thần hứng chịu cơn thịnh nộ của toàn bộ guild Hỗn Độn đi."
Tuy Hỗn Độn Chu Vũ tỏ ra khá khí phách, nhưng Giang Bạch cũng sẽ không vì thế mà nương tay.
Theo ba tiếng "vèo vèo", 【 Bạo Liệt Tiễn 】 cường hóa +3 là đủ để tiễn Hỗn Độn Chu Vũ lên bảng trong nháy mắt.
Trước khi Hỗn Độn Chu Vũ chết, Giang Bạch cũng để lại cho hắn một câu.
"Trước khi tao hứng chịu cơn thịnh nộ của guild Hỗn Độn, thì mong là mày cũng chuẩn bị sẵn tinh thần để hứng chịu cơn thịnh nộ của tao đi."
Ngay khoảnh khắc Hỗn Độn Chu Vũ tử vong, một thông báo hệ thống vang lên khiến sắc mặt Giang Bạch đột nhiên đại biến...