"Móa! Ai đá tao?"
Giang Bạch đang lướt diễn đàn thì đột nhiên bị ai đó đá mấy cước, nhất thời tâm trạng vừa mới tốt lên đã bị phá hỏng sạch bách.
Giang Bạch không vui đóng giao diện, cau mày đứng dậy.
Chỉ thấy một tên nam tử trạc tuổi mình đang đứng trước mặt, râu quai nón, trông thì khá là hung dữ.
Hắn đang dữ dằn nhìn chằm chằm Giang Bạch.
ID là "Ta năm nay mua cái bề ngoài."
Nhìn ký hiệu phía sau ID hắn, một đầu Thanh Long nhỏ, là biểu tượng của Ngự Long Ngâm.
Phía sau hắn, còn có một nữ hai nam đi theo, xem ra hẳn là cùng một hội.
Một guild.
"Mày đá tao?"
"Đá mày thì sao?"
Thằng râu quai nón chẳng hề thấy mình làm gì sai, còn trợn mắt hỏi ngược lại.
"Xin lỗi lão tử mau."
Giang Bạch lạnh lùng nói.
"Nói cái mẹ gì!"
Thằng râu quai nón vừa nói liền rút thanh trường kiếm bên hông ra, một bộ dạng chuẩn bị PK.
"Ê! Trương Bân, đừng PK!"
"Cứ nói chuyện đàng hoàng, đừng làm mọi chuyện khó xử."
Nói rồi, cô gái kia tiến lên phía trước, áy náy cười với Giang Bạch một tiếng.
"Cái kia, bọn em muốn luyện cấp ở đây, cho nên anh vẫn nên nhường đường, chuyển sang chỗ khác farm quái đi."
Giang Bạch đánh giá cô gái trước mặt, nói thật là rất xinh đẹp, giọng nói cũng rất dễ nghe.
Nhưng lời này Giang Bạch lại không thích nghe.
Đi khẳng định không có khả năng đi, quest còn chưa xong mà, vả lại dựa vào cái gì?
Bất quá Giang Bạch suy nghĩ một chút, địa bàn công cộng thì cần gì phải tranh giành quá, liền lùi một bước, chỉ vào con sông nhỏ bên cạnh nói.
"Thế này nhé, bên kia bờ sông thì mấy người farm, còn bên này diện tích nhỏ, một mình tôi farm, được không?"
"Cái đó e rằng không được."
Giang Bạch không nghĩ tới cô gái lại từ chối rõ ràng như vậy, chỉ nghe nàng tiếp tục nói.
"Tiểu ca ca, em đã rất kiên nhẫn nói chuyện với anh rồi, anh vẫn nên chuyển sang chỗ khác đi."
"Không phải."
Cmn, mọi chuyện chẳng phải đều có trước có sau à?
Giang Bạch không rõ lắm mấy người này đầu óc có vấn đề à.
"Tại sao nhất định phải tao đổi chỗ?"
"Bởi vì bọn em muốn luyện cấp ở đây nha."
Cô gái một bộ biểu cảm rất hiển nhiên nhìn chằm chằm Giang Bạch nói.
"Cái này cái đạo lý gì?"
"Cái đầm lầy này nhà cô mở à? Hay mấy con cá sấu này nhà cô nuôi?"
"Sao bây giờ ai cũng có cái tật xấu gì vậy? Luyện cấp thì luyện cấp, còn nhất định phải bao trọn cả khu mới chịu? Kiểu gì vậy? Chẳng lẽ mấy người farm quái cũng phải cởi truồng đánh, không cho ai nhìn à?"
"Anh cái người này sao lại như vậy?"
Cô gái lúc đó thì gấp, "Người ta đã nói chuyện với thái độ tốt như vậy rồi, sao anh lại không biết điều thế?"
"Cảm giác cô nói chuyện tử tế với tôi thì tôi phải như con chó xù, cái gì cũng nghe theo cô à?"
Lông mày Giang Bạch cũng nhíu chặt lại, cái tật xấu này là ai đã chiều hư cô ta thế?
"Mày nói chuyện với Phỉ Phỉ nhà tao kiểu gì thế?"
Nói rồi, bao gồm cả thằng râu quai nón Trương Bân, ba người vây quanh Giang Bạch.
"Thằng nhóc, mày có chút phong độ đàn ông không hả? Đàn ông không phải nên nhường nhịn phụ nữ một chút sao?"
"Thôi xong, hóa ra là đụng phải lũ liếm chó!"
Giang Bạch thầm than một tiếng không ổn, đúng là xui vãi chưởng.
"Mày biết Phỉ Phỉ là ai không? Hoa khôi trường bọn tao!"
Một thằng đầu đinh trong đó nói, "Bao nhiêu người muốn nói chuyện với Phỉ Phỉ còn chẳng được, Phỉ Phỉ nhà bọn tao đã ôn tồn nói chuyện với mày thế này là cho mày mặt mũi lắm rồi đấy!"
"Không phải."
Giang Bạch buồn cười nhìn chằm chằm ba thằng liếm chó này, cũng bị chọc cho bật cười.
"Nàng là hoa khôi thì liên quan gì đến tao? Có giúp tao 'hưởng' được gì không? Hay là nàng là hoa khôi thì cả thế giới phải nhường nàng?"
"Đồ lưu manh!!!"
Cô gái tức giận dậm chân, nhất thời nước mắt lưng tròng, trông vô cùng tủi thân.
"Mau xin lỗi Phỉ Phỉ nhà bọn tao đi!"
"Quỳ xuống mà xin lỗi!"
"Cmn, làm gỏi nó đi!!!"
"Ê, mấy người đừng đánh nhau nha, có gì thì nói chuyện đàng hoàng đi..."
Cô gái vẫn còn khuyên nhủ phía sau, nhưng Giang Bạch rõ ràng thấy vẻ đắc ý trong mắt cô ta.
Thế mà mấy thằng đàn ông kia lại càng khuyên càng hăng.
"Hôm nay lão tử phải làm gỏi nó mới được!!!"
Nói rồi, thằng râu quai nón nghe vậy liền rút trường kiếm, trực tiếp chém tới Giang Bạch, gây ra con số "-2" chấn động toàn trường.
"Cái gì???"
Thằng râu quai nón nhìn thanh trường kiếm trong tay mình, rồi lại nhìn Giang Bạch, có chút hoài nghi nhân sinh.
"Bạn nhận phải đòn tấn công ác ý từ người chơi 'Ta năm nay mua cái bề ngoài', đã kích hoạt trạng thái Phòng Vệ Chính Đáng."
Ngay sau đó, hai thằng liếm chó còn lại cũng lần lượt tấn công Giang Bạch, gồm một pháp sư và một xạ thủ.
"-1"
"-8"
Phải nói là, sát thương của pháp sư vẫn khá cao, thế mà lại phá được phòng thủ.
"Bạn nhận phải đòn tấn công ác ý từ người chơi 'Ta năm nay mua cái bề ngoài', đã kích hoạt trạng thái Phòng Vệ Chính Đáng."
"Bạn nhận phải đòn tấn công ác ý từ người chơi 'Ta năm nay mua cái bề ngoài', đã kích hoạt trạng thái Phòng Vệ Chính Đáng."
"Cái này???"
"???"
Mấy con số sát thương đáng thương hại khiến ba đứa lập tức ngớ người, đây là đụng phải trùm ẩn hay sao?
Nhưng rất nhanh, sắc mặt ba đứa biến đổi, dường như nhận ra mình vừa đá phải miếng sắt cứng.
Trong lòng vừa mới nhen nhóm một tia bất an và hối hận, bọn chúng liền triệt để mất đi cơ hội hối hận.
Thấy tên ba đứa chuyển đỏ, Giang Bạch không chút do dự, giương trường cung tung một phát 【 Đa Tầng Xạ Kích 】 nối tiếp 【 Bạo Liệt Xạ Kích 】 rồi thêm một 【 Đa Tầng Xạ Kích 】 nữa, trực tiếp miểu sát cả ba.
"A! Thế giới lại thanh tịnh rồi."
"Đúng là lũ liếm chó chết không yên lành mà..."
Giang Bạch cuối cùng cũng hiểu vì sao mấy thằng liếm chó não tàn lại bị người ta ghét đến thế, cái kiểu ra vẻ ta đây mà áp lên đầu mình thì chịu sao nổi?
Bất quá Giang Bạch vẫn giữ lại cô gái này.
"Anh... anh muốn làm gì?"
Cô ta mặt mũi tràn đầy kinh hãi nhìn chằm chằm Giang Bạch đang chậm rãi tiến lại gần, sợ xanh mặt.
"Tôi giữ cô lại cũng chỉ muốn nói với cô một câu thôi."
"Không phải thằng đàn ông nào cũng là liếm chó đâu."
"Lão tử cũng không quen cái tật xấu này của cô."
Lời còn chưa dứt, trường cung trong tay Giang Bạch lửa giận bùng cháy, trực tiếp một mũi tên tiễn cô nữ mục sư này về thành.
"A! Sảng khoái vãi..."
Giải quyết xong bốn đứa, ngay lập tức, tâm trạng bực bội vì chuỗi quest liên tục của Giang Bạch cũng bình tĩnh lại rất nhiều.
"Xem ra cuộc sống vẫn cần thêm chút khúc dạo đầu bất ngờ nhỉ..."
Đắc ý nhặt thanh trường kiếm thằng râu quai nón vừa drop, Giang Bạch bắt đầu tiếp tục farm quái.
Hai giờ sau, Giang Bạch mang theo 100 trái tim cá sấu một lần nữa đứng trước mặt Du Hiệp Bóng Tối Abidal.
Tay hắn đã siết chặt cây trường cung bên hông.
Giang Bạch thề, nếu Abidal mà dám bắt hắn đi thu thập thêm tim cá sấu hay đầu cá sấu gì đó nữa.
Hắn tuyệt đối sẽ bùng nổ tấn công ngay lập tức, dù có bị mang danh phạm thượng diệt tổ cũng phải diệt cái tên khốn chuyên hành hạ người khác này.
"Giang Bạch ta cũng có tôn nghiêm, quyết không thể để cái quest củ chuối này hành hạ đến chết được!!!"
"Nếu không thì không làm, ai thèm!"
Abidal xem xét kỹ đống tim cá sấu chất đầy bàn, rất hài lòng gật gật đầu.
Hắn quay đầu, cười mỉm nhìn chằm chằm Giang Bạch, chẳng hề để ý đến sự căng thẳng và bực bội của Giang Bạch lúc này.
"Vậy thì, vị mạo hiểm giả đáng kính, nếu tiện thể, e rằng còn cần ngài giúp ta thu thập thêm 100 con mắt cá sấu nữa."
"!!!"
"Vụt!!!"
Trong một chớp mắt, sát khí bùng nổ khắp mật thất nhỏ hẹp, hàn ý lạnh lẽo từ người Giang Bạch lan tỏa ra, đôi mắt hắn đã đỏ ngầu.
Thấy Giang Bạch nhìn mình chằm chằm không nói lời nào, trên mặt Abidal hiện lên một tia nghi hoặc.
"Vị mạo hiểm giả này, ngài còn có nghi ngờ gì sao?"
...
Giang Bạch vẫn không nói lời nào.
Hai người cứ thế giằng co.
Bầu không khí đã căng thẳng đến cực điểm!!!