"Ối giời ơi?"
"A! Cái này! ! !"
Cả đám người nhìn cái đầu của Bá Đao bay lơ lửng theo dòng nước.
Máu tươi phun tung tóe, kéo theo thanh máu tụt thẳng về 0.
Tất cả mọi người triệt để sững sờ.
Hắn thế mà thật sự dám cắt?
"Cái quái gì thế này? Thằng này đúng là đồ điên!"
Bá Đao chết rồi, trên cái đầu bị cắt lìa vẫn còn nguyên nụ cười ngu ngơ như lúc còn sống.
Cả đám người ngây người hơn mười giây.
Thích khách mặt tròn Tiểu Hắc lúc này mới kịp phản ứng sau cơn sốc.
Nhất thời giận tím mặt, vác dao găm xông thẳng về phía Giang Bạch.
"Đù má! Anh em xông lên, làm chết thằng khốn này!"
"Móa! Thằng này chơi lớn rồi! ! !"
"Anh em ơi, xông lên!"
Giữa Trưa Ánh Sáng Mặt Trời và đồng bọn cũng xông lên cùng Bá Đao.
Kênh Guild [Sói].
Bá Đạo: "Đù má anh em ơi, nó bảo cắt là cắt thật à? Để hắn cắt hắn thật cắt? Thằng nhóc này bị ngu à?"
Cứng Rắn: "Bá ca yên tâm, lát nữa tụi em sẽ cướp vũ khí của hắn đền cho anh! Hí hí!"
Lại nói về trong hang động dưới đáy biển.
Ngay khoảnh khắc thích khách mặt tròn Tiểu Hắc vừa khởi hành, bóng Giang Bạch cũng biến mất theo.
Hắn lại hóa thân thành quỷ ảnh, chỉ còn một tàn ảnh lướt qua.
Dao găm lạnh lẽo đã áp sát cổ một Kỵ sĩ.
Giữa Trưa Ánh Sáng Mặt Trời thấy vậy, thế mà không những không tức giận mà còn cười phá lên.
"Ha ha ha, mày đúng là muốn chết, tuy nói kỹ năng này của mày dị vãi, có thể one-shot liên tục, nhưng mày lại dám chọn Tank để ra tay?"
"Mày không thực sự nghĩ là mày có thể one-shot được người à? Vừa nãy Bá Đạo và đồng bọn cởi đồ để mày giết, chứ không thì mày có đánh ra sát thương cao như vậy được không?"
"Không thể nào, không thể nào?"
"Thằng này não như hạch, thảo nào nó điên thế."
Nhìn Giang Bạch nhảy ra phía sau gã Kỵ sĩ nhiều máu nhất trong đội, thích khách mặt tròn Tiểu Hắc cũng tỏ vẻ rất ngạc nhiên, sau đó cười khẩy nói.
"Ha ha."
Phía sau thích khách mặt tròn Tiểu Hắc, Giang Bạch cười lạnh.
"Ngươi không nghĩ là ta cũng không cởi đồ à?"
"A?"
Giữa Trưa Ánh Sáng Mặt Trời sững sờ một chút, nhưng hắn cũng không cần nghe rõ.
Bởi vì ngay sau đó hắn đã nhìn thấy một cảnh tượng khó quên trong đời.
Chỉ thấy Giang Bạch, người đã thay lại tất cả trang bị và danh hiệu.
Ba đao one-shot.
"- 18723!"
"- 20225!"
"- 22358!"
Ba đao gây ra hơn 60 ngàn sát thương.
Trừ Lục Trần ra, không mấy ai có thể đỡ nổi trọn vẹn ba đoạn sát thương của [Vân Long Ngũ Hiện].
Gã Kỵ sĩ Tank ngu ngơ giây trước còn đang cười, giờ phút này nụ cười trên mặt hắn bỗng chốc đông cứng lại.
Rồi sau đó, trong ánh mắt khó tin, hắn ầm vang ngã xuống đất.
"One... one-shot?"
"Ối giời ơi! ! !"
"Móa! Tình huống gì thế này? Thằng Hoàng bị liệt hôm qua vừa đổi đồ, cũng phải hơn 50 ngàn máu chứ! ! !"
Thích khách mặt tròn Tiểu Hắc trợn mắt há hốc mồm nhìn gã Kỵ sĩ không thể chống đỡ nổi dù chỉ một giây, ngay lập tức mắt hắn trợn tròn.
Ngay khoảnh khắc thanh máu của hắn bị rút cạn và thi thể ngã xuống đất, Giang Bạch đã hóa thành ảo ảnh, liên tục lướt qua ba lần.
Hắn như một U Linh quỷ mị lướt đi không ngừng, xuất hiện lặng lẽ nhưng chỉ là thoáng qua.
Từ đầu đến cuối, thậm chí không một ai nhìn rõ bóng dáng của hắn.
Hắn chỉ như một đạo quang ảnh màu xám tro, liên tục lấp lóe trong đám người.
Biến cố bất ngờ cùng phương thức tấn công chấn động lòng người của Giang Bạch đã khiến tất cả mọi người kinh hãi tột độ.
Giữa Trưa Ánh Sáng Mặt Trời và đồng bọn kinh ngạc há hốc mồm, trong lúc nhất thời đầu óc trống rỗng, vậy mà không biết phải làm sao.
Có thể thấy, đám người này tố chất chiến đấu không cao, bình thường cũng chỉ giỏi bắt nạt mấy người chơi bình dân.
Bởi vì một đội có chút tố chất chiến đấu, sẽ không ngốc nghếch đứng nhìn mà chờ chết như vậy.
Ảo ảnh vẫn đang lóe lên.
Thành viên Guild [Sói], giờ phút này như quân Domino, từng người một ngã xuống đất.
Từ đầu đến cuối, không hề có sức phản kháng.
"Móa! Thất thần làm gì, xông lên mà đánh hắn đi! ! !"
Thích khách mặt tròn Tiểu Hắc lúc này mới tỉnh táo lại sau cơn sốc, nhìn ảo ảnh của Giang Bạch mà sắc mặt biến đổi, giọng hắn khản đặc cả đi.
"Mục sư! Mục sư mau buff khiên, trước tiên bảo vệ người của mình, chỉ cần hắn không one-shot được ai, kỹ năng này sẽ dừng lại! ! !"
Đều là Thích khách, Giữa Trưa Ánh Sáng Mặt Trời có lẽ cũng hiểu đôi chút về kỹ năng này của Giang Bạch, hắn liền gào lên khản cổ.
Thế nhưng lúc này đâu còn Mục sư nào.
Trong ba mươi người mà thích khách mặt tròn Tiểu Hắc mang đến thì có năm Mục sư, cùng với mấy đứa bên Giữa Trưa Ánh Sáng Mặt Trời, đã sớm nằm la liệt dưới đất rồi.
Mà những nghề nghiệp gây sát thương này nhanh chóng phát hiện một sự thật kinh khủng hơn.
Với khả năng di chuyển liên tục, bọn họ căn bản không thể khóa mục tiêu Giang Bạch, bởi vì mỗi giây hắn đều thay đổi vị trí, mỗi giây đều khiến họ mất dấu.
"Làm sao mà khóa mục tiêu được?"
[Vân Long Ngũ Hiện] cũng bá đạo như vậy, chỉ cần sát thương đủ khủng, hắn có thể giết liên tục không ngừng.
Trong chốc lát, nhận ra phe mình và Giang Bạch căn bản không cùng đẳng cấp, sắc mặt thích khách mặt tròn Tiểu Hắc bỗng chốc trắng bệch không còn chút máu.
Chỉ nghe "Ầm" một tiếng, hắn vứt phịch dao găm trong tay xuống, thất thanh nói.
"Xong rồi, đù má chọc phải đại thần nghiêm túc rồi!"
"Hắc ca, làm sao bây giờ Hắc ca?"
Nhìn đồng đội xung quanh từng người một bị đồ sát dễ như trở bàn tay, chẳng có chút sức phản kháng nào như gà con.
Cảm giác đó cứ như thể chính mình đang bị xẻ thịt từng miếng một vậy.
Mà trớ trêu thay, bản thân lại chẳng có chút sức phản kháng nào.
Nỗi kinh hoàng tột độ này ngay lập tức đã đánh gục ý chí chiến đấu của thích khách mặt tròn Tiểu Hắc và đồng bọn.
Lúc này, Giữa Trưa Ánh Sáng Mặt Trời mặt đầy hối hận, hận không thể tự vả cho mình mấy cái ngay tại chỗ.
Sớm biết chọc phải một vị thần như vậy, có cho ăn cứt hắn cũng không dám dính dáng nửa xu đến Giang Bạch.
Mà cô nàng pháp sư Cứng Rắn và kỹ thuật viên Tiểu Dạ, người từng phục vụ Bạch Độ, đã hoàn toàn đơ người.
Nhìn Giang Bạch giờ phút này như thiên thần hạ phàm, cô nàng pháp sư Cứng Rắn mới biết hành động của mình trước đó lố bịch đến mức nào.
"Tôi..."
Nàng im lặng nghẹn ngào, nội tâm dâng lên vô vàn hối hận.
"Đây ít nhất cũng là một bá chủ thực thụ mà, Triệu Dĩnh! Mày rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy Triệu Dĩnh! ! ! ?"
"Triệu Dĩnh mày có phải đang ra vẻ không?"
"Một bá chủ ngầu lòi như vậy, nếu ngay từ đầu mình đối xử tốt với hắn một chút, nói không chừng dựa vào nhan sắc của mình, hắn có khi lại để mắt đến mình! ! ! !"
Nội tâm Cứng Rắn bắt đầu bão táp.
"A a a a! ! !"
"Mình hối hận quá!"
Nghĩ đến đây, cô nàng đột nhiên bắt đầu gào khóc, nằm mơ cũng muốn cua đại gia, giờ đại gia đứng sờ sờ trước mặt, mình lại còn đi cà khịa người ta?
Trong cơn thống khổ, Triệu Dĩnh chỉ muốn tự vả cho mình mấy cái.
Bất quá Giang Bạch cũng sẽ không cho nàng cơ hội tự làm mình bị thương.
"Đừng làm chuyện ngu ngốc đó, cô nương!"
Giang Bạch xuất hiện phía sau Triệu Dĩnh, vừa khuyên nhủ, vừa hung hăng đâm dao găm vào cổ cô nàng.
"Cô nương, mặc kệ gặp phải chuyện gì, cũng không thể nghĩ quẩn nha! ! !"
Dưới sự khuyên nhủ hết lời của Giang Bạch, cô nàng đã "bay màu".
Nàng ngã vật ra đất, chờ đợi nàng là suối nước phục sinh tượng trưng cho ánh sáng.
Giữa cảnh tượng hỗn loạn, trong lúc đó có người muốn chạy.
Nhưng không ai có thể chạy thoát.
Hơn ba mươi người, thoáng cái chỉ còn mười mấy, mà giờ chỉ còn lèo tèo vài người của Giữa Trưa Ánh Sáng Mặt Trời.
Máu tươi tràn ngập, nước biển xung quanh biến thành màu đỏ tươi.
Mà trên trận, cũng chỉ còn lại thích khách mặt tròn Tiểu Hắc, Giữa Trưa Ánh Sáng Mặt Trời và Tiểu Dạ ba người.
Giải quyết xong đám yếu ớt kia, Giang Bạch xoay người, như một Sát Thần chậm rãi đi về phía ba người đã sợ vãi linh hồn.
Mắt thấy Giang Bạch sát khí đằng đằng.
Thích khách mặt tròn Tiểu Hắc, vừa lên Level 53, "bịch" một tiếng, quỳ sụp xuống đất.
"Đại thần, xin tha mạng! Tôi có thể nói cho anh một bí mật!"
Vốn dĩ còn định liều chết một trận, Giữa Trưa Ánh Sáng Mặt Trời thấy vậy, ngay sau đó cũng bất chấp tất cả mà quỳ theo luôn.
"Đại thần đại thần! Tôi cũng có thể nói cho anh một bí mật! ! !"
Mà hai nam nhân đều như vậy, Tiểu Dạ tự nhiên cũng không kiên trì nữa.
Gã này cũng biết chơi, trực tiếp đổi trang phục cái rụp, bộ giáp da trên người biến thành một bộ đồ công sở tất đen.
"Đại thần, người ta có thể thỏa mãn anh một yêu cầu nha!"
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn