Virtus's Reader
Võng Du Bắt Đầu Hợp Thành Đỉnh Cấp Thần Trang

Chương 866: CHƯƠNG 866: TA KHÔNG HỨNG THÚ

Giang Bạch hỏi thẳng.

Nhược Bạch liếc Giang Bạch một cái bằng đôi mắt đẹp.

Đồng thời không vội trả lời.

Mà là nhanh chóng trò chuyện với các thành viên phía sau.

Nhược Tức: "Bạch tỷ, nhiệm vụ này chị cày sml mới có được, sao lại chắp tay nhường không vậy?"

Nhược Bạch: "Dùng não chút đi được không? Thấy đại thần này bá đạo như vậy, chúng ta lợi dụng chút xíu có khó gì đâu? Hì hì!"

Nhược Ly: "Đúng đó, tên này trông không được thông minh lắm, Bạch tỷ định dùng hắn thế nào?"

Nhược Bạch: "Tên này có vẻ đang rất cần tìm Boss, tôi sẽ treo giá hắn, trừ khi hắn có thể hộ tống chúng ta an toàn đến 【Di Lặc thành】, nếu không thì tôi nhất định không thể đồng ý."

Nhược Ly: "Làm vậy có hơi không tốt không Bạch tỷ? Người ta vừa mới giúp chúng ta mà."

Nhược Bạch: "Mày biết gì, giúp người giúp đến cùng thì có gì quá đáng? Hơn nữa, tôi đâu nói không cho hắn lợi lộc gì, đàn ông thối tha nào chả như nhau."

Nhược Tức: "Hắc hắc, Bạch tỷ uy vũ, đến lúc thi triển Sắc Dụ Thuật bá đạo của Bạch tỷ rồi, Bạch tỷ cố lên."

Nhược Khai: "A a a! Bạch tỷ lại định dùng Sắc Dụ Thuật, tôi đoán không quá mười câu nói, đại thần này sẽ quỳ rạp dưới chân Bạch tỷ cho xem."

Nhược Hoa: "5 câu nói không quá đáng đâu nhỉ?"

Nhược Ly: "Biết đâu người ta là gay thì sao."

...

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện.

Nhược Bạch đã có kế hoạch.

Chỉ thấy nàng như vô tình tiến lại gần Giang Bạch.

"Đại thần vội vàng vậy sao?"

"Con Boss này rất quan trọng với chúng tôi đó đại thần, nhưng nếu anh muốn lấy, cũng không phải không được, có điều tôi có một điều kiện."

"Có một điều kiện?"

Giang Bạch nhíu mày.

Hơi muốn cười.

"Tôi vừa mới cứu các cô một mạng đó."

"Cô đang được voi đòi tiên đấy!"

"Cái này chúng tôi đương nhiên vô cùng cảm kích."

Nhược Bạch mắt long lanh, ra vẻ đáng thương.

"Thế nhưng vì cứu mạng, đại thần, bất đắc dĩ vẫn còn một chút xíu chuyện cần anh giúp."

Giang Bạch lạnh lùng nhìn Nhược Bạch, không nói lời nào.

Thấy Giang Bạch không nói lời nào.

Bàn tay ngọc trắng nõn của Nhược Bạch khẽ đặt lên vai Giang Bạch, tự mình mở miệng nói.

"Đại thần, nếu anh có thể an toàn hộ tống chúng tôi đến Di Lặc thành, tôi không chỉ đưa anh tất cả thông tin, mà còn có thể thỏa mãn bất kỳ yêu cầu nào của anh."

Nói đến hai chữ "bất kỳ", Nhược Bạch cố tình nhấn mạnh.

Nhược Bạch rất rõ ràng.

Trong nửa tháng "lưu vong" này.

Lúc nào cũng có nguy cơ mất mạng.

Trên thực tế, phần lớn người lưu vong thậm chí còn không nhận được nhiệm vụ đổi lấy tiền phục sinh.

Bởi vì họ cơ bản đều sẽ chết trên đường vào thành.

Cho nên nếu có thể ôm được một cái chân to như vậy.

Ít nhất có 80% xác suất có thể đảm bảo bản thân sống sót cho đến khi thời gian lưu vong kết thúc.

Vì cứu mạng, thân xác, danh dự, có đáng là bao?

Giang Bạch cũng không hề hay biết.

Theo cuộc trò chuyện của hai người không ngừng đi sâu.

Áo choàng pháp sư của Nhược Bạch càng lúc càng ngắn, đôi chân dài trắng nõn càng lộ ra nhiều hơn.

"Di Lặc thành?"

Giang Bạch mở bản đồ, quét mắt một vòng.

Di Lặc thành nằm ở tận cùng phía dưới của khu vực này, với tốc độ di chuyển của những người như họ, e là đi một tiếng đồng hồ còn chưa tới.

"Tôi không hứng thú."

Giang Bạch phán một câu, trực tiếp dập tắt ảo mộng của Nhược Bạch.

"Cái gì?"

"Vãi chưởng!"

"Hắn ta thế mà thật sự từ chối Nhược Bạch!!!"

"Móa!"

Nhược Bạch kinh ngạc nhìn Giang Bạch.

Lời nói đã nói đến mức này rồi.

"Tên này nghe không hiểu?"

"Hay là thật sự là gay?"

"Chẳng lẽ mình bị xấu đi à?"

Nhược Bạch cúi đầu quét mắt nhìn đôi chân dài trắng nõn của mình, lại cảm nhận sự dao động trước ngực, cùng với khuôn mặt kiêu sa.

"Đâu đến nỗi!"

Nghĩ vậy, Nhược Bạch nhắc lại một lần nữa.

"Đại thần, tôi nói là bất kỳ điều kiện gì, thật đó!"

"Anh có nghe hiểu không?"

"Tôi nghe hiểu."

"Thế nhưng tôi không hứng thú, cũng không có thời gian."

Giang Bạch vốn đã cảm thấy khó chịu với cái kiểu được voi đòi tiên của người phụ nữ này.

"Vãi chưởng!!!"

Đối với Nhược Bạch mà nói, câu nói này như gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt, triệt để dập tắt ngọn lửa hy vọng của nàng.

"Anh!"

Nhìn Giang Bạch khó nhằn.

Sắc mặt Nhược Bạch lập tức lạnh xuống.

"Đại thần, nếu anh vô tình như vậy, thì e là thông tin Boss anh cũng không lấy được đâu."

"Nói vậy, tôi vừa mới cứu, là cứu không công?"

Trong mắt Giang Bạch dâng lên một tia ý cười trêu tức, nhìn Nhược Bạch.

"Thực sự xin lỗi."

Giọng điệu Nhược Bạch cũng dần lạnh xuống.

"Vốn dĩ anh có cơ hội lấy được tất cả những thứ này, kể cả tôi."

"Nhưng rất tiếc, đại thần, đối với chuyện này tôi..."

"Tôi ghét người khác uy hiếp tôi."

Giang Bạch thô bạo cắt ngang lời Nhược Bạch, rồi sau đó đáp lại bằng cây cung lạnh lẽo.

"Chỉ sợ cô còn chưa nghĩ rõ ràng, tôi có năng lực cứu các cô, cũng có năng lực giết chết các cô."

"Anh!"

Nhìn cây cung trong tay Giang Bạch.

Trong mắt Nhược Bạch dâng lên một vệt hoảng sợ.

Nàng biết rõ tên này khủng bố đến mức nào.

Nhưng nàng càng rõ ràng giá trị của bản thân, cùng với những quân bài tẩy của mình.

Sau một thoáng kinh hoảng.

Nhược Bạch cố giả bộ trấn tĩnh cười lạnh một tiếng.

"Đại thần, nếu chúng tôi chết, anh có phải sẽ phải suy nghĩ xem làm thế nào để tìm thấy Boss không?"

"Sưu!"

Lời Nhược Bạch còn chưa dứt.

Chỉ nghe "Sưu" một tiếng.

Một luồng gió lạnh lướt qua tai Nhược Bạch gào thét.

Rồi sau đó tinh chuẩn trúng đích một tên người chơi phía sau Nhược Bạch.

"- 47554!"

"Tôi..."

Thích khách Nhược Tức không hề phòng bị, nhìn thanh máu chỉ còn 1 điểm.

Trong nháy mắt hoảng sợ hai chân nhũn ra, mặt trắng bệch như giấy.

Người vẫn còn đó, nhưng hồn đã bay mất rồi.

Miệng run rẩy, vì quá sợ hãi mà không nói nên lời.

"Anh!"

Nhược Bạch chấn kinh nhìn Giang Bạch.

Không ngờ tên này ra tay lại quả quyết và dứt khoát đến vậy.

Giang Bạch vẫy vẫy cây cung trong tay về phía Nhược Bạch.

"Tôi không thể đảm bảo lần tấn công sau, vẫn có thể tinh chuẩn khống chế lượng máu như vậy đâu."

Giang Bạch nói vậy khi đang bật "chế độ Khóa máu".

Nhược Bạch lúc này đã bị Giang Bạch dọa cho khiếp sợ.

Nỗi sợ hãi cực lớn từ tận đáy lòng dâng lên.

Lần nữa nhìn về phía Giang Bạch.

Ánh mắt hoảng loạn rõ ràng lộ ra vài phần sợ hãi.

"Còn muốn cùng tôi bàn điều kiện à?"

"Cô không nghĩ rằng toàn bộ thế giới này chỉ có các cô nắm giữ thông tin Boss đó đâu nhỉ?"

Một câu nói kia của Giang Bạch, gần như lột sạch mọi lợi thế của Nhược Bạch.

Khiến nàng mất đi quân bài tẩy cuối cùng.

Sau khi nhìn chằm chằm Giang Bạch một lúc lâu.

Nhược Bạch đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, cơ thể căng cứng cũng theo đó thả lỏng.

Rất rõ ràng, phòng tuyến tâm lý của nàng đã bị Giang Bạch đánh sập.

"Được rồi."

Nhược Bạch đầy thất vọng theo trong túi móc ra một cái hộp vuông nhỏ màu đen làm bằng đồng.

"Trong này là 【Diệt Thần hỏa chủng】, anh cần thắp Diệt Thần hỏa chủng ở tọa độ 158,233."

"Boss Alternate tự nhiên sẽ xuất hiện."

"Đơn giản vậy thôi sao?"

Nhận lấy đồ vật.

Giang Bạch nhìn thấy phương pháp sử dụng trên hộp quả thực là như vậy, lúc này mới bớt lo lắng.

"Cảm ơn."

...

Sau khi Giang Bạch rời đi.

Nhược Bạch mới thở dài một hơi, nàng ngơ ngác ngồi phịch xuống đất.

Đây là lần đầu tiên trong đời nàng bị người khác đánh bại triệt để đến vậy.

Ngay cả sắc đẹp mà nàng vẫn luôn tự hào lại chẳng đáng một xu trong mắt tên này.

"Bạch tỷ, chị không sao chứ?"

"Bạch tỷ?"

Một đám người lo lắng vây quanh.

Thế nhưng Nhược Bạch chỉ là nhìn theo bóng lưng Giang Bạch dần biến mất ở đằng xa.

"Tên này, quá kinh khủng."

"Thế nhưng Bạch tỷ, tên đó ỷ vào thực lực mạnh mà bắt nạt người như vậy sao? Quá đáng thật!"

"Nhược Tức lúc này còn đang khóc kìa!"

"Ha ha."

Nhược Bạch đang ngồi dưới đất.

Đột nhiên khẽ nhếch môi cười.

Trong nụ cười ẩn chứa vài phần hiểm độc.

"Tôi Nhược Bạch đâu dễ bị người khác bắt nạt như vậy!"

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!