"Hê hê, nếm thử sự lợi hại của Thử gia gia ta đây, chẳng mấy chốc, hồn phách của ngươi sẽ bị xé xác!"
Gương mặt bỉ ổi của Ngụy Vô Nha tràn ngập nụ cười tàn nhẫn.
Theo lệnh của hắn,
một triệu con "Thâu Hồn Thử" ồ ạt kéo đến,
vây chặt lấy Chu Hàn.
Chúng tỏa ra luồng khí tức đen kịt quỷ dị,
có tác dụng ăn mòn linh hồn.
Thế nhưng, linh hồn của Chu Hàn vốn không phải mạnh mẽ bình thường,
đối mặt với luồng năng lượng màu đen đông đảo,
hắn chỉ cảm thấy hơi khó chịu một chút,
chứ không bị ảnh hưởng gì nhiều.
"Dùng kỹ năng hệ linh hồn trước mặt ta sao? Ngươi còn non và xanh lắm."
"Ám Hồn Huyết Trảo, hãy cảm nhận nỗi sợ hãi thật sự đi!"
Ngay lúc tim mọi người như treo lên cổ họng,
giọng nói tự tin của Chu Hàn vang lên.
Hắn vung tay triệu hồi Hắc Ám Bạo Quân,
sau đó vuốt máu chứa đầy sức mạnh nuốt chửng linh hồn từ trên không chụp xuống,
trong nháy mắt, mười mấy vạn con "Thâu Hồn Thử" bị nghiền thành tro bụi.
Lời đáp trả của Chu Hàn vô cùng mạnh mẽ, chấn động lòng người.
"Kỹ năng mạnh quá! Ta cảm thấy linh hồn mình đang run rẩy!"
"Bóng hình khổng lồ trong hư không kia là ai vậy? Khiến người ta có một cảm giác kinh hãi."
"Đó là Hắc Ám Bạo Quân, quân chủ của vực sâu cổ đại, mạnh đến mức nào thì không ai biết, vì những kẻ từng thấy hắn ra tay đều đã bị giết sạch rồi."
"Đây chính là thực lực của Chu Hàn sao? Biết đâu, hắn thật sự có thể cứu được Long Thương Tông."
...
Thấy màn thể hiện nghịch thiên của Chu Hàn,
các đệ tử Long Thương Tông đều lộ vẻ hy vọng.
Hiện giờ Thiếu tông chủ đã trúng kịch độc, không còn sức chiến đấu,
chỉ có thể trông cậy vào Chu Hàn vực dậy sóng gió.
Hắn đã trở thành niềm hy vọng của cả làng.
*Bạn đã tiêu diệt "Thâu Hồn Thử", bạn nhận được 1,000 điểm kinh nghiệm.*
*Bạn đã tiêu diệt "Thâu Hồn Thử", bạn nhận được 1,000 điểm kinh nghiệm.*
*Bạn đã tiêu diệt "Thâu Hồn Thử", bạn nhận được 1,000 điểm kinh nghiệm.*
...
"Ồ? Lại còn được cộng điểm kinh nghiệm nữa sao? Quả thực quá dễ chịu!"
Nghe thấy thông báo của hệ thống, Chu Hàn vui mừng, đây đúng là những bao kinh nghiệm di động mà!
Một con "Thâu Hồn Thử" được 1,000 điểm kinh nghiệm, vậy một triệu con,
sẽ là một tỷ điểm kinh nghiệm rồi, có thể lên được bao nhiêu cấp thì Chu Hàn không rõ,
nhưng cày cấp kiểu này thì đúng là quá high.
"Nếu đây là toàn bộ sức mạnh của ngươi, vậy thì ngươi chết chắc rồi."
Ngụy Vô Nha cũng sững sờ,
nhưng ngay sau đó, hắn đã trấn tĩnh lại.
Kỹ năng mạnh mẽ như vậy,
không thể nào không có thời gian hồi chiêu.
Còn lại hơn tám mươi vạn con "Thâu Hồn Thử", muốn đối phó cũng không phải chuyện dễ dàng.
Cho dù là xa luân chiến cũng có thể bào mòn Chu Hàn đến chết,
đây cũng là nơi bắt nguồn sự tự tin mãnh liệt của Ngụy Vô Nha.
Chẳng mấy chốc, nụ cười điềm nhiên lại hiện trên mặt hắn.
Hiển nhiên, hắn vẫn chưa biết mình đã trở thành bao kinh nghiệm cho Chu Hàn,
nếu biết, liệu Ngụy Vô Nha có hộc máu không?
Sau đó, màn thể hiện nghịch thiên của Chu Hàn chắc chắn sẽ khiến Ngụy Vô Nha phải thất vọng.
"Tam Thiên Diễm Kiếm!"
"Lôi Minh Kiếm Trận!"
"Du Long Kinh Phong!"
"Ma Ngục Huyết Sát!"
"Trục Phong Bôn Lôi!"
"Cuồng Viêm Kết Giới!"
...
Các loại kỹ năng được tung ra như thể không cần tiền, không ngừng nghỉ.
Hơn nữa toàn là chiêu cuối, những kỹ năng rác rưởi đã bị Chu Hàn hợp thành hết rồi.
Mọi người đều đã chết lặng.
Cũng quá biến thái rồi!
Đối mặt với một triệu con "Thâu Hồn Thử" mà lại không hề hấn gì,
còn có thể nói cười ung dung.
"Uy lực của những kỹ năng này đều mạnh kinh khủng! Rốt cuộc Chu Hàn đã nắm giữ bao nhiêu thuộc tính vậy?"
"Người thường sở hữu một trong những kỹ năng trên đã đủ để tự hào rồi. Nhưng không ngờ Chu Hàn lại có nhiều đến thế."
"Ghen tị quá, cứ như chiến thần vậy!"
Các đệ tử Long Thương Tông cảm khái vạn phần, chẳng mấy chốc, không khí vui vẻ đã lan tỏa khắp nơi.
Triệu Tín cũng há hốc mồm, Chu Hàn đã mạnh hơn rất nhiều so với ngày ở "Di chỉ Đế Cung".
Vậy mà chưa đầy một ngày,
đúng là tiến bộ thần tốc, không thể tin nổi.
Dù Triệu Tín tự cho mình là thiên tài tuyệt thế, nhưng so với Chu Hàn,
hắn cảm thấy mình chỉ là một tên phế vật.
"Ngươi..."
Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Ngụy Vô Nha, nụ cười dần cứng lại.
Hắn nhìn Chu Hàn, ánh mắt có chút né tránh, ấp a ấp úng không nói nên lời.
"Sao không triệu hồi nữa? Tiếp tục triệu hồi 'Thâu Hồn Thử' đi chứ!"
"Không thấy sắp giết hết rồi à? Ta còn chưa đã tay đâu!"
Chỉ vào đám "Thâu Hồn Thử" chưa tới một trăm con trên sân, Chu Hàn thúc giục.
"Chà... không ngờ cao thủ như Chu Hàn cũng thích cà khịa nhỉ!"
"Ha ha ha! Chưa đã tay! Đây đúng là giết người tru tâm!"
"Tại sao người khác làm màu thì mình khó chịu, mà thấy Chu Hàn ra vẻ thì lại thấy sảng khoái thế nhỉ?"
"Chắc là do sức hút cá nhân rồi!"
...
Mọi người tưởng rằng Chu Hàn cố ý chế nhạo,
nhưng thực ra họ không biết,
những con "Thâu Hồn Thử" này đều là điểm kinh nghiệm cả!
Hơn nữa, kiếm điểm kinh nghiệm kiểu này quả thực quá thoải mái.
Nhìn vào bảng thông tin, hắn đã lên được ba cấp,
cảm giác này vô cùng khoan khoái.
Vì vậy, đó cũng là lý do tại sao Chu Hàn lại nói như vậy.
"Ngươi... ngươi đừng có quá đáng!" Ngụy Vô Nha vô thức lùi lại, ngoài mạnh trong yếu nói.
"Ta quá đáng đấy, ngươi làm gì được ta? Ngon thì solo?" Chu Hàn trêu chọc.
"Phụt..."
Ngụy Vô Nha phun ra một ngụm máu tươi.
Là đại đệ tử đứng đầu Huyết Hồn Điện,
hắn không ngờ có ngày lại phải chịu sự sỉ nhục đến thế.
Quan trọng là không có cách nào phản kháng.
Lòng tự tôn mãnh liệt khiến hắn không chịu nổi, ngất xỉu ngay tại chỗ.
"Mẹ nó, ai cho ngươi ngủ?" Chu Hàn nhíu mày, khó chịu nói.
"Chát!"
Hắn túm cổ áo Ngụy Vô Nha, tát một cái vào mặt gã, nghiêm giọng cảnh cáo.
"Tỉnh lại cho lão tử, mau triệu hồi 'Thâu Hồn Thử' ra, nếu không lão tử giết chết ngươi!"
Điểm kinh nghiệm dễ kiếm như vậy, sao hắn có thể dễ dàng buông tha được!
"Ngươi là ác quỷ, triệu hồi 'Thâu Hồn Thử' đâu có dễ dàng như vậy? Cần phải tiêu hao rất nhiều tinh huyết."
Ngụy Vô Nha run rẩy nói, tuy không biết Chu Hàn muốn "Thâu Hồn Thử" để làm gì,
nhưng cảm giác bị người khác ra lệnh này vô cùng khó chịu.
Hơn nữa, hắn còn không thể chống cự.
Nỗi bi ai và sợ hãi ngưng tụ trong lòng.
"Vậy thì mau bổ sung tinh huyết đi!" Chu Hàn nói.
"Trừ khi dùng đan dược hồi phục cực phẩm, nếu không, phải mất một tháng ta mới có thể hồi phục lại trạng thái đỉnh cao." Ngụy Vô Nha vội vàng giải thích.
Chu Hàn nghe vậy có chút thất vọng, không ngờ lại phiền phức đến thế.
Đan dược hồi phục cực phẩm, hắn không có.
Dù có cũng sẽ không lãng phí như vậy.
Nói thế tức là cần một tháng, thời gian quá lâu.
Vậy thì...
Ngay lập tức, ánh mắt Chu Hàn lạnh đi.
"Nếu ngươi đã là một phế vật thì không còn giá trị tồn tại nữa rồi!"
Một luồng kiếm khí màu vàng bắn ra,
ở khoảng cách gần như vậy, Ngụy Vô Nha còn chưa kịp phản ứng,
đã tắt thở.
*Bạn đã tiêu diệt Ngụy Vô Nha, bạn nhận được trang bị Hoàng cấp "Mũ Giáp Chuột Vàng".*