“Lão đại, ngại quá, em cảm động quá đi mất!” Lý Nhị Cẩu ngượng ngùng nói.
“Được rồi, mau đi làm việc đi! Đã đến Đồ Thần Điện thì sau này mọi người đều là anh em!” Chu Hàn thờ ơ nói.
Sau đó, hắn mở bảng thông tin của pháp bảo lên xem sự thay đổi.
【Tôn Hồn Phiên +10】
【Phẩm chất: 1 Sao Thần cấp】
【Loại: Pháp bảo】
【Chủ hồn: 1/9 (Thao Thiết)】
【Hồn phách: 10,342/1,000,000】
【Hiệu ứng: Tham Ăn Vô Tận (Mọi năng lượng mà Thao Thiết nuốt vào, 10% trong đó sẽ được trả lại cho người nắm giữ Tôn Hồn Phiên.)】
【Giới thiệu: Có tác dụng khắc chế tuyệt đối đối với linh hồn, đồng thời có thể nuốt hồn phách để không ngừng thăng cấp.】
【Mô tả: Pháp bảo do Ngự Hồn Đại Đế luyện chế, có thể hấp thụ hàng triệu hồn phách, trong đó có chín hồn phách làm chủ hồn. Phẩm chất chủ hồn càng cao, sức mạnh phát huy càng lớn, vượt cấp chiến đấu dễ như trở bàn tay.】
Thông báo: Khi số lượng hồn phách đạt 100,000, phẩm chất của Tôn Hồn Phiên sẽ được nâng cao. Sau khi nâng cấp, kỹ năng và hiệu ứng của chủ hồn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.
“Hiệu ứng cũng sẽ mạnh lên sao?” Chu Hàn nhướng mày vui vẻ, lòng vô cùng phấn khởi.
Nếu vậy, thông qua phản hồi từ [Tham Ăn Vô Tận], hắn có thể hấp thụ được nhiều sức mạnh hơn.
Điều kiện tiên quyết là phải nuốt chửng mười vạn hồn phách.
Nếu ở những nơi khác, có lẽ Chu Hàn đã không tự tin có thể tìm thấy lượng lớn hồn phách trong thời gian ngắn.
Nhưng bây giờ hắn không còn lo lắng nữa.
Nơi này chính là phó bản [Bách Quỷ Dạ Hành].
Cái gì là nhiều nhất? Đương nhiên là quỷ hồn rồi.
Kiếm mười vạn hồn phách nhẹ như bỡn, thậm chí một triệu cũng không phải là giấc mơ xa vời.
“Lão đại, chúng em kiểm kê xong rồi, đây là toàn bộ vật phẩm.”
“Tổng cộng rớt ra 2,611 trang bị cấp Kim Cương, 208 trang bị cấp Tinh Diệu, và một số mảnh vỡ. Mời anh phân chia.”
Lư Bổn Uy sắp xếp chiến lợi phẩm xong xuôi liền mang tới, cung kính nói.
“Các cậu tự chia đi.”
“Cái này... Lão đại, em không có uy tín như anh. Chẳng sợ thiếu, chỉ sợ không đều, số lượng này không thể chia đều được, mọi người chắc chắn sẽ xì xào bàn tán.” Lư Bổn Uy khó xử nói.
“Vậy thì cứ chia đều trước, phần dư ra thì giữ lại để thưởng cho những thành viên tích cực, không thể để những người nỗ lực phấn đấu phải nản lòng.”
Chu Hàn quyết định ngay lập tức, hắn không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện vặt vãnh này.
“Lão đại anh minh! Phân chia như vậy, ai cũng có phần đảm bảo, lại còn có thể nâng cao tinh thần tích cực của mọi người! Có một người lãnh đạo như lão đại dẫn dắt chúng em, thật sự là may mắn của chúng em!” Lư Bổn Uy nịnh nọt cười nói.
“Thôi, đừng có tào lao nữa! Chuyện này giao cho cậu thực hiện đấy!”
Chu Hàn cười, đá hắn một cái, cái thằng chó này, lại còn nịnh hót mình nữa.
Còn tại sao lại giao việc này cho Lư Bổn Uy ư?
Thứ nhất, thực lực của cậu ta cũng không tệ, dù sao cũng đứng thứ mười lăm trên bảng xếp hạng cấp độ, không lo mọi người không phục.
Thứ hai, là do cậu ta khá lanh lợi, xử lý công việc rất nhanh gọn, giải quyết mấy chuyện lặt vặt trong đội là đúng bài.
“Vâng! Tuân lệnh!” Lư Bổn Uy trong lòng sướng rơn, chỉ cần làm tốt công việc thì không lo không được trọng dụng.
Một khi hội lớn mạnh, chắc chắn sẽ cần đi vào quy củ, quản lý bài bản. Đến lúc đó, mình chỉ cần chớp lấy thời cơ là có thể phất lên, theo chân lão đại hội trưởng ăn sung mặc sướng, sướng tít cả mắt.
...
Mọi người sau khi được chia trang bị, trong lòng vô cùng khoan khoái.
Không nhịn được mà khoe khoang trong nhóm chat.
Dương Đỉnh Thiên: Anh em ơi, vũ khí cấp Tinh Diệu mới ra lò, còn nóng hổi đây!
Giang Tiểu Bạch: Wuhu! Xem đây là gì nào? Set đồ Tinh Diệu, ghen tị chưa!
Ngốc Tiểu Muội: Xem bảo đao cực phẩm [Kim Ty Đại Hoàn Đao] của tôi này, chung đội với anh Hàn, cảm giác này, các ông hiểu mà.
Lưu Ba: Vãi chưởng, mấy người đi cướp kho vũ khí về đấy à? Đây là mỗi người một món trang bị Tinh Diệu luôn sao?
Tần Thiên: Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao thu hoạch lớn thế?
Lư Bổn Uy: Lão đại đại hiển thần uy, một chiêu diệt sạch cả vạn quỷ hồn, bá khí ngời ngời.
Vương Soái: Vãi, kinh khủng tởm! Tại sao tôi lại là đội trưởng, mất toi cơ hội chung đội với anh Hàn rồi.
Dương Đỉnh Thiên: Nực cười là, ban đầu chúng tôi còn không tin vào thực lực của anh ấy, giờ nghĩ lại đúng là ngáo thật!
Âu Hoàng: Thế thì các ông ngáo thật rồi. Thực lực của anh Hàn vượt xa sức tưởng tượng của các ông, những gì các ông thấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi, tôi đoán anh ấy còn chưa dùng đến một thành công lực nữa.
Lý Cẩu Thặng: Có khoa trương vậy sao?
Cẩu Thác: Tầm nhìn của các ông vẫn còn kém lắm, chẳng mấy chốc các ông sẽ còn phải kinh ngạc hơn nữa!
...
Rõ ràng Âu Hoàng và Cẩu Thác, hai người đã từng tổ đội với Chu Hàn, đều biết rõ thực lực hùng mạnh của hắn.
Mọi người càng thêm kinh ngạc, chưa dùng đến một thành công lực? Vậy rốt cuộc mạnh đến mức nào, đã vượt ngoài tầm hiểu biết của họ rồi.
Sau đó, Chu Hàn dẫn mọi người tiếp tục tiến về phía trước.
Trên bình nguyên xám xịt, vô tận này.
Tiếp theo, họ không gặp phải trận chiến quy mô lớn nào.
Chỉ là một vài con quái lẻ tẻ.
Kiếm quang bay lượn, đi đến đâu không ai cản nổi.
[Bạn đã dùng pháp bảo 'Tôn Hồn Phiên' nuốt chửng thành công 'Huyết Hồn Thú', bạn nhận được 3,200 điểm kinh nghiệm, 1 điểm phó bản, 1 điểm cường hóa Chí Tôn.]
[Bạn đã dùng pháp bảo 'Tôn Hồn Phiên' nuốt chửng thành công 'U Hàn Quỷ Tốt', bạn nhận được 3,600 điểm kinh nghiệm, 1 điểm phó bản, 1 điểm cường hóa Chí Tôn.]
[Bạn đã dùng pháp bảo 'Tôn Hồn Phiên' nuốt chửng thành công 'Viêm Giáp Trùng', bạn nhận được 3,500 điểm kinh nghiệm, 1 điểm phó bản.]
[Bạn đã dùng pháp bảo 'Tôn Hồn Phiên' nuốt chửng thành công 'Hắc Huyết Tích Dịch', bạn nhận được 3,600 điểm kinh nghiệm, 1 điểm phó bản, 1 điểm cường hóa Chí Tôn.]
...
Tuy nơi này là địa phận của quỷ vực, quỷ hồn chiếm thế chủ đạo.
Nhưng vẫn có những sinh vật khác tồn tại.
Phủi tay kết thúc trận chiến.
Nghe điểm cường hóa Chí Tôn và điểm phó bản không ngừng tăng lên, Chu Hàn cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Hiện tại đã nhận được 13,222 điểm phó bản, 5,950 điểm cường hóa Chí Tôn.
“Càng đi sâu vào trong, đám quái hoang bây giờ đã có chiến lực đạt tới cấp Tinh Diệu rồi.”
“Không nói nhiều, anh Hàn trâu bò. Giết quái cấp Tinh Diệu như giết gà con!”
“Nếu không có anh Hàn dẫn dắt, chúng ta cũng chỉ có thể ở vòng ngoài giết mấy con quái đi lạc thôi!” Giang Tiểu Bạch cảm thán.
Trên đường đi, họ cũng gặp một vài người chơi khác.
Không phải là người chơi đơn lẻ thì cũng là những đội ngũ yếu ớt.
Vì thực lực có hạn, họ chỉ có thể loanh quanh ở khu vực ngoài cùng để thử vận may.
May mắn thì kiếm được ít linh thảo, xui xẻo gặp phải bầy quái lớn thì chắc chắn thương vong nặng nề.
So với họ, đội của Chu Hàn may mắn biết bao.
“Đừng lề mề nữa, mau nhặt trang bị đi! Lợi hại thật, con 'Hắc Huyết Tích Dịch' này lại rớt ra một món trong set Hắc Minh.”
“Lợi ích càng lúc càng lớn, tôi nhặt được một thanh 'Đồ Long Đao' cấp Vương ở đây!”
“Ủa! Tấm da dê này có gì đó kỳ lạ?”
“Đây là tàng bảo đồ sao? Bên trong có ghi một tọa độ đặc biệt.”