Hiển nhiên, gã ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Chu Hàn, cho rằng chính hắn đã khiến Quỷ Vương chủ động tấn công, rời khỏi tế đàn.
Những người khác cũng không ngoại lệ, ánh mắt nhìn Chu Hàn càng thêm phần ác ý.
Nhưng bây giờ không phải là lúc gây sự với Chu Hàn.
Việc cấp bách trước mắt là phải đối mặt với thế công mãnh liệt của Huyết Quỷ Vương.
Vốn dĩ, họ định đợi sáu tiếng nữa, sau khi buff ban đêm kết thúc rồi mới tiến vào tế đàn.
Nhưng bây giờ, họ không thể không đối mặt với tình huống đột ngột này.
“Mọi người đừng giấu nghề nữa! Dùng hết thực lực mạnh nhất của mình ra đi!”
“Huyết Quỷ Vương này tạo ra áp lực quá mạnh, tôi đã lấy ra pháp bảo tấn công mạnh nhất của mình rồi!”
“Rất tốt, pháp bảo Hoàng cấp của tôi đã kích hoạt xong!”
“Với sức của sáu người chúng ta, giết chết Huyết Quỷ Vương này cũng không phải là không thể! Nothing, impossible.”
“Tới đi! Vậy thì giết nó, san bằng chướng ngại, như vậy chúng ta có thể thuận lợi tiến vào tế đàn.”
“Cứ để Shabi Ya tôi tiên phong! Bạo Viêm Hỏa Cầu, nổ cho ta!”
“Cường hóa nào! Nguyên Tố Chi Lực của ta, Loạn Thạch Xuyên Không!”
…
Rất nhanh, sáu người hợp lực, sử dụng pháp bảo mạnh mẽ cùng tuyệt kỹ sở trường, tất cả đều oanh tạc lên người Huyết Quỷ Vương.
Tiếc là, vẻ vui mừng trên mặt họ không kéo dài được bao lâu.
Một luồng sương mù đen kịt đáng sợ đã bao trùm lấy họ, vừa quỷ dị vừa lạnh lẽo.
“Không biết tự lượng sức mình! Lũ rác rưởi các ngươi cũng dám dòm ngó sự thần bí của tế đàn!”
“Chịu sự trừng phạt đi!”
Giọng nói lạnh lẽo khiến người ta tê cả da đầu.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, làn sương đen hóa thành những con bọ màu đen không một tiếng động, điên cuồng gặm nhấm sáu vị đội trưởng.
“A! Fuck! Đau quá! Đây là cái thứ quái quỷ gì vậy!”
“Mau tránh ra!”
“Mạnh quá, không chống đỡ nổi!”
Sắc mặt mấy người kinh hãi, Shabi Ya đứng hàng đầu tiên lập tức bị lũ bọ đen này nuốt chửng.
Cả người cứ thế bị ăn sạch không còn một mẩu.
Lòng mọi người chìm xuống đáy vực, pháp bảo trên người ít nhiều đều bị hư hại. Huyết Quỷ Vương sau khi được tăng sức mạnh quả nhiên lợi hại phi thường.
Chỉ một đòn, một người chết, năm người bị thương.
Nếu không phải họ đứng xa thì e rằng cũng khó thoát nạn.
“Đánh không lại, mau run thôi!”
“Đây không phải là thứ chúng ta đối phó được! Chúng ta tập hợp thêm người, đợi sau khi buff ban đêm biến mất rồi quay lại giết sau!”
“Cũng chỉ có thể như vậy, chạy thoát thân là quan trọng nhất.”
Năm người họ lập tức tăng tốc, chuẩn bị dẫn đội ngũ chạy trốn ra xa, rời khỏi phạm vi tấn công của Quỷ Vương.
Nhưng rất nhanh, họ cảm thấy áp lực trên người nhẹ bẫng.
Bèn tò mò nhìn sang.
“Hử? Quỷ Vương tấn công người chơi Long Quốc kia rồi!”
“Tốt quá, cho chúng ta cơ hội chạy trốn!”
“Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh thê thảm của tên người Long Quốc này rồi!”
“Giờ nào rồi mà anh còn có tâm trạng hóng chuyện thế?”
“Dù sao kết quả cũng là bị giết trong nháy mắt, xem hay không cũng chẳng khác gì!”
…
Tình cảnh của họ quá thảm hại, tự nhiên muốn tìm chút cân bằng tâm lý từ phía Chu Hàn. Mấy người đứng xa xa, tò mò liếc nhìn vài cái.
Chính vài cái liếc mắt này đã khiến họ hoàn toàn kinh hãi.
“Muốn chết!” Chu Hàn khẽ quát một tiếng, ngọn lửa cuồng bạo bùng lên xung quanh hắn, dường như muốn thiêu chảy cả không gian này.
Có lẽ vì cảm thấy Chu Hàn sở hữu sinh khí mạnh mẽ, Huyết Quỷ Vương lập tức khóa chặt lấy hắn, gương mặt xấu xí tràn ngập vẻ hung tàn khát máu.
Thế nhưng, thứ chào đón nó là ngọn lửa ngút trời.
Làn sương đen do Quỷ Vương phóng ra bốc hơi ngay tức khắc dưới nhiệt độ kinh hoàng.
“A…” Tiếng hét thảm thiết nhanh chóng biến mất không còn tăm hơi cùng với ngọn lửa.
Huyết Quỷ Vương vừa rồi còn vô cùng hung tàn, uy thế ngút trời, vậy mà trong nháy mắt đã bị giết gọn.
“What???”
“Oh no, unbelievable!!!”
“Are you kidding??? Đây rốt cuộc là thực lực mạnh đến mức nào?”
“Trâu bò vãi!”
Mấy vị đội trưởng, bao gồm tất cả đội viên có mặt, cả Chúc Văn nữa, tất cả đều sững sờ, có chút không dám tin vào mắt mình trước những gì vừa xảy ra.
“Huyết Quỷ Vương, cứ thế mà chết rồi?”
“Huyết Quỷ Vương yếu như vậy từ bao giờ thế? Có phải là giả không?”
“Hoặc là ảo ảnh, hoặc là người chơi Long Quốc này quá mạnh, Huyết Quỷ Vương ở trước mặt hắn không có chút sức chống cự nào.”
“Không phải ảo ảnh đâu, tôi vừa tự tát mình một cái, đau lắm!”
“Vậy nói như thế… thực lực của người chơi Long Quốc này…”
“Thực lực của hắn sâu không thấy đáy!”
Mọi người hít một ngụm khí lạnh, nhìn nhau, đều có thể thấy được sự chấn động trong mắt đối phương.
Phải mạnh đến mức nào mới có thể dễ dàng giết gọn Huyết Quỷ Vương đã được tăng sức mạnh như vậy, thật không thể tưởng tượng nổi.
“Uy lực của ngọn lửa này có cấp độ cực cao! E rằng đã đạt đến tầng thứ khống chế ‘Hỏa Chi Pháp Tắc’ rồi!” Pháp sư Lửa Luca ánh mắt kinh hãi tột độ, là một lão đại của một khu, gã phát hiện khả năng điều khiển lửa của mình ở trước mặt đối phương hoàn toàn chỉ là trò trẻ con.
“Khủng bố đến thế là cùng, vừa rồi mình còn uy hiếp hắn, phen này toi rồi!” Eric run lên, có chút co rúm, vô cùng hối hận vì cái miệng bép xép của mình.
“Chuyện này… tự cầu phúc đi!”
Mấy người mặc niệm cho gã, đồng thời theo phản xạ mà lùi xa khỏi gã, để không bị liên lụy, vạ lây cá trong ao.
Quả nhiên, giây tiếp theo, một luồng khí thế khổng lồ bao trùm tới, đè ép mọi người đến không thở nổi.
Thân hình phi phàm của Chu Hàn đã xuất hiện trước mặt Eric.
Bốn đội trưởng còn lại đều thầm than, may mà chạy nhanh, đây là đến xử lý Eric rồi.
“Nghe nói, ngươi muốn xử lý ta?” Chu Hàn mỉm cười, vẻ mặt rất hiền hòa.
“Tôi… tôi… tôi sai rồi!”
“Là do tôi bép xép!”
Nhìn quả cầu lửa tỏa ra nhiệt độ cuồng bạo trên tay Chu Hàn, mí mắt Eric giật điên cuồng, gã rất thức thời mà quỳ xuống, tự vả mấy cái bôm bốp!
Không ngờ tên này lại nhát gan đến vậy. Mới dọa một chút đã sợ dúm vó thế này, dù sao cũng là lão đại một khu, chẳng cứng rắn chút nào.
Ngươi kháng cự đi chứ! Khiến Chu Hàn cảm thấy chẳng có chút thú vị nào.
Eric sợ rằng chỉ cần mình do dự một giây thôi là cả người sẽ bay màu, trước mối đe dọa sinh mạng to lớn, không sợ không được!
“Đây là thu hoạch của tôi trong phó bản, hy vọng ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho tôi đi!”
Thấy Chu Hàn không nói gì, Eric hoàn toàn hoảng loạn, cẩn thận nói.
Chu Hàn nhận lấy xem, là một viên bảo thạch có thuộc tính giảm sát thương.
“Được rồi, chuyện này cứ thế bỏ qua! Biến đi!” Chu Hàn phất tay, thản nhiên nói.
Nghe vậy, Eric như trút được gánh nặng, lập tức vừa lăn vừa bò mà chạy, như thể sợ đối phương đổi ý. Đối mặt với uy áp mạnh mẽ của Chu Hàn, ở lại thêm vài giây nữa, gã sợ mình sẽ suy sụp mất.
Chu Hàn có chút buồn cười, là một người chơi Long Quốc văn minh, hài hòa, thành tín và thân thiện, hắn vốn cũng không định làm gì Eric.
Dù sao đối phương cũng chỉ nói một câu, chẳng lẽ lại giết người ta luôn sao!
Cũng giống như người khác nói với bạn một câu, mày nhìn cái gì?
Chẳng lẽ bạn lại phải đấm người ta một trận à?