Virtus's Reader
Võng Du: Bắt Đầu Thức Tỉnh Thần Thoại Cấp Thiên Phú

Chương 43: CHƯƠNG 43: TẤM KHIÊN ĐƯỢC CHÍNH QUYỀN CÔNG NHẬN

Thoáng cái đã đến ngày hôm sau.

Khi phía đông vừa hửng lên những tia sáng bạc đầu tiên.

Tiêu gia trang viên, tọa lạc tại trung tâm thành phố Giang Nam, nghênh đón một vị khách quý bí ẩn.

Trong rừng trúc sau núi của trang viên, trước cửa một mật thất, Quý Thương Hải trong bộ Đường trang, tóc bạc trắng phơ, đang chắp tay sau lưng. Khí tức cường đại của ông bao trùm cả khu rừng.

Lúc này, Giang Nam Vương Tiêu Phong vội vã dẫn con trai Tiêu Thiên Ý chạy tới.

Đối mặt với vị đại nhân vật đến từ Trảm Yêu Ti ở đế đô, Tiêu Phong kích động và sùng kính cúi đầu hành lễ:

"Vãn bối là Tiêu Phong, gia chủ Tiêu gia, xin hỏi nên xưng hô với tiền bối thế nào ạ?"

"Cứ gọi ta là Quý lão." Quý Thương Hải thản nhiên đáp.

"Vâng ạ."

Tiêu Phong quay sang nói với Tiêu Thiên Ý: "Thiên Ý, mau tới chào Quý gia gia đi con!"

"Thiên Ý bái kiến Quý gia gia!"

Lần này Tiêu Thiên Ý đã khôn ra, vội vàng cung kính hành lễ của bậc hậu bối.

Thầm nghĩ, dạo này mình lắm ông nội ghê.

Nào là tông sư gia gia, rồi lại đến Quý gia gia.

Mà cả hai vị gia gia này đều là cường giả đỉnh cao của Hạ Hạ.

Nếu để Chu Viêm biết chuyện này, chắc nó sẽ ghen tị chết mất.

Quý Thương Hải nghe vậy liền quay người lại, ánh mắt dò xét nhìn Tiêu Thiên Ý.

Thấy Tiêu Thiên Ý khí vũ hiên ngang, anh tuấn bất phàm, đáy mắt ông thoáng lóe lên một tia tán thưởng.

"Không tệ, tuấn tú lịch sự."

Chỉ một câu ngắn gọn.

Nhưng lại xuất phát từ miệng của đệ nhất luyện đan sư Hạ Hạ – Quý Thương Hải, nghiễm nhiên đã là một lời đánh giá rất cao.

"Quý lão quá khen rồi, chủ yếu là do nó giống tôi thôi." Tiêu Phong khiêm tốn cười.

Quý Thương Hải đến đây lần này với mục đích rất rõ ràng, chính là đại diện cho tổng bộ Trảm Yêu Ti để kiểm tra thiên phú Thần cấp của Tiêu Thiên Ý.

Dù sao thì, lần cuối cùng một thiên phú Thần cấp xuất hiện cũng đã là chuyện của hai trăm năm trước.

Nội tâm vốn đã tĩnh lặng từ lâu của Quý Thương Hải lúc này cũng không khỏi có chút nóng lòng, ông dẫn đầu bước vào mật thất.

"Việc này không nên chậm trễ, bắt đầu kiểm tra thiên phú ngay lập tức đi."

Giọng nói uy nghiêm, mang theo một mệnh lệnh không thể chối từ.

Nghe thấy âm thanh này.

Tiêu Thiên Ý vẫn đứng chôn chân trước cửa mật thất, mặt mày rầu rĩ, trong lòng hoảng như cầy sấy.

Giang Nam Vương Tiêu Phong nhíu mày, "Thằng nhóc thối, Quý gia gia nói con không nghe thấy à? Mau vào trong đi!"

Kiểm tra?

Kiểm tra cái búa.

Vào đó là toang luôn chứ còn gì nữa!

Tiêu Thiên Ý không ngừng kêu khổ trong lòng, "Ba, không kiểm tra có được không ạ? Con hơi bị dị ứng với tinh thể kiểm tra, cứ nhìn thấy là buồn nôn!"

"Buồn nôn cũng phải nhịn! Nếu con không kiểm tra, làm sao Quý lão xác định được thiên phú Thần cấp của con? Rồi làm sao phái cao thủ của Trảm Yêu Ti đến bảo vệ con 24/7 được?"

"Con đã nói rồi, con không cần bảo vệ, con trưởng thành nhanh lắm!"

Tiêu Phong khẽ thở dài, "Ai, năm đó sau khi chú hai của con thức tỉnh thiên phú Thiên cấp cũng nói y như vậy, kết quả thì sao? Giờ cỏ trên mộ chú ấy còn cao hơn con rồi."

"Chú hai là chú hai, con là con, không thể gộp chung được!"

Tiêu Phong vỗ một cái vào gáy Tiêu Thiên Ý, tức giận trừng mắt:

"Thằng nhóc thối, kiểm tra thiên phú thôi mà, xem con sợ thành cái dạng gì kìa, có còn là con trai của Giang Nam Vương ta nữa không?"

"Ta nói cho con biết, con không phải đồ giả, thiên phú của con là Thần cấp hàng thật giá thật, vàng thật không sợ lửa!"

Tiêu Thiên Ý nghe vậy liền cười khổ.

Ba ơi, con sợ lắm chứ.

Con không chỉ sợ lửa, mà còn sợ bị dìm nước nữa.

Ừm, sợ cả bị gió thổi bay luôn.

"Thiên Ý, còn không mau vào đây?"

Lúc này, giọng nói uy nghiêm của Quý Thương Hải bỗng vang lên từ trong mật thất.

Hết cách.

Tiêu Thiên Ý không còn kế nào khác, chỉ có thể cắn răng bước vào.

"Thôi được rồi, lộ thì lộ!"

"Cùng lắm thì mình thú nhận thẳng với Quý gia gia, tin rằng ông ấy nhất định sẽ thông cảm cho mình thôi."

...

Bên trong mật thất sáng trưng.

Quý Thương Hải đã bố trí kết giới, ngăn cản bất kỳ ai dòm ngó.

Kể cả Giang Nam Vương Tiêu Phong.

Nói cách khác.

Những chuyện sắp xảy ra tiếp theo.

Chỉ có trời biết, đất biết, Quý Thương Hải và Tiêu Thiên Ý biết.

Vút!

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tiêu Thiên Ý, Quý Thương Hải lấy từ trong nhẫn không gian ra một khối tinh thể màu vàng rực rỡ.

"Đẹp quá, đây chính là tinh thể chuyên dùng để kiểm tra thiên phú Thần cấp sao?"

Tiêu Thiên Ý mặt đầy kinh ngạc, ực một tiếng nuốt nước bọt.

Quý Thương Hải, người có khuôn mặt nghiêm nghị, lúc này cũng bất giác mỉm cười.

Ông cẩn thận đặt khối tinh thể màu vàng lên chiếc bàn gỗ trinh nam trước mặt, ngón tay đặt lên bề mặt tinh thể, miệng lẩm nhẩm niệm chú.

Ong!

Bất chợt, khối tinh thể màu vàng tỏa ra những vầng hào quang nhấp nháy như hơi thở.

Quý Thương Hải ngẩng đầu, "Được rồi, bây giờ con đặt tay lên đi, đừng căng thẳng, cứ giữ tâm trạng bình tĩnh là được."

Tiêu Thiên Ý hơi do dự rồi gật đầu, "Vâng, Quý gia gia."

Tiêu Thiên Ý đã chuẩn bị sẵn tinh thần để thú nhận, nên cũng không còn căng thẳng nữa.

Cậu từ từ đưa tay về phía khối tinh thể màu vàng, sau đó áp cả lòng bàn tay vào.

Nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận.

Ong ong ——

Rất nhanh.

Bên trong khối tinh thể đang tỏa hào quang, một ngọn lửa màu xanh lam đậm từ từ ngưng tụ.

"Đến rồi sao?"

Quý Thương Hải thấy vậy, đôi mắt già nua lập tức trở nên rực cháy.

Ông sắp được chứng kiến sự ra đời của một thiên phú Thần cấp nữa rồi!

Ong ong ——

Sau ngọn lửa màu lam, nó lại chuyển thành màu tím.

Sau đó...

Không có sau đó nữa.

"Hết rồi?"

Quý Thương Hải kinh ngạc, khuôn mặt già nua lộ rõ vẻ ngỡ ngàng.

Ông kiên nhẫn chờ thêm nửa phút nữa.

Bên trong tinh thể vẫn không có bất kỳ thay đổi nào.

Quý Thương Hải nheo mắt, nhanh chóng liếc nhìn Tiêu Thiên Ý vẫn đang nhắm mắt cảm ứng.

Trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng.

Một lát sau, Quý Thương Hải lên tiếng: "Được rồi."

Tiêu Thiên Ý mở mắt, vẻ mặt có chút gượng gạo, lấy hết can đảm định thú nhận, "Quý gia gia, thật ra con..."

"Thiên Ý, con có sợ chết không?"

Lời của cậu đột ngột bị Quý Thương Hải cắt ngang.

Tiêu Thiên Ý ngẩn người, rồi dứt khoát trả lời: "Con không sợ."

"Đứa trẻ ngoan."

Quý Thương Hải vỗ vai cậu.

"Đi thôi, chúng ta ra ngoài."

...

Két ——

Kết giới tan đi như dòng nước, cửa mật thất mở ra.

Quý Thương Hải và Tiêu Thiên Ý một trước một sau bước ra ngoài.

Giang Nam Vương Tiêu Phong chờ bên ngoài đã sớm lòng nóng như lửa đốt, vội vàng bước tới đón, căng thẳng hỏi:

"Thế nào rồi Quý lão, thiên phú Thần cấp của Thiên Ý không có vấn đề gì chứ ạ?"

"Ba..."

Tiêu Thiên Ý xấu hổ cúi đầu gọi một tiếng, mặt đỏ bừng lên.

Cái gì mà không có vấn đề?

Khẳng định là có vấn đề chứ sao.

Dù sao mình cũng chỉ là hàng giả.

Thấy lời nói dối sắp bị Quý gia gia vạch trần, cậu cảm thấy mình chẳng khác gì một thằng hề, xấu hổ vô cùng.

"Ừm, không có vấn đề gì. Hơn nữa, thiên phú Thần cấp của Thiên Ý rất thuần túy, là thiên phú Thần cấp mạnh mẽ nhất mà lão phu từng thấy."

Nhưng ai mà ngờ, Quý Thương Hải lại vuốt râu, nghiêm mặt nói.

"!"

Câu nói này của Quý Thương Hải!

Tiêu Thiên Ý lập tức sững sờ, không dám tin nhìn về phía ông.

"Ha ha, tốt quá rồi! Ta đã nói mà, vàng thật không sợ lửa!"

"Thiên Ý giỏi lắm, con thật sự là niềm tự hào của Tiêu gia chúng ta! Tiêu gia chúng ta lại thật sự xuất hiện một thiên phú Thần cấp rồi!"

Giang Nam Vương Tiêu Phong mừng như điên.

Bây giờ ngay cả Trảm Yêu Ti cũng đã đưa ra câu trả lời chắc chắn, vậy thì thiên phú Thần cấp của Thiên Ý sẽ không còn ai nghi ngờ nữa.

Tiêu Thiên Ý há hốc mồm, đầu óc có chút ong ong.

Trong một khoảnh khắc, cậu thực sự ảo tưởng rằng, có lẽ mình đúng là thiên tài Thần cấp thật?

Nhưng thực tế lại không ngừng nhắc nhở cậu.

Đừng có mơ.

Quý gia gia nói như vậy, chắc chắn có lý do của ông.

Quý gia gia đại diện cho Trảm Yêu Ti, tám phần là muốn cậu tiếp tục giả mạo Tiện Tay Trảm Yêu, để làm tốt hơn vai trò tấm khiên của mình?

Dù sao thì...

Lần này, không ai thích hợp làm tấm khiên này hơn cậu.

"Đây có được coi là tấm khiên được chính quyền công nhận không nhỉ?"

Tiêu Thiên Ý không nhịn được mà bật cười.

"Thiên Ý."

Ngay lúc Tiêu Thiên Ý đang miên man suy nghĩ, giọng nói nghiêm túc của Quý Thương Hải đã kéo cậu lại.

"Quý gia gia, con đang nghe!"

Quý Thương Hải nói đầy ẩn ý: "Cố gắng lên, thiên phú của con ẩn chứa khả năng vô hạn, không ai có thể cản bước tiến của con."

"Thế này đi, vào ngày thi Đại học, ta sẽ đích thân đến trường thi giám sát, hy vọng con sẽ không làm ta thất vọng."

Tiêu Thiên Ý vui mừng khôn xiết, "Quý gia gia yên tâm, con nhất định sẽ liều chết hoàn thành nhiệm vụ!"

"Nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì?"

Tiêu Phong đứng bên cạnh nghe mà ngơ ngác.

...

Trường trung học số 8 Giang Nam.

Tối qua Chu Viêm ngủ một giấc tới sáng, tinh thần sảng khoái, đến trường từ rất sớm.

Hôm nay Tiêu Thiên Ý cũng phơi phới như hoa.

Sau khi đến trường, cậu cứ khoe với Chu Viêm rằng hôm nay mình lại có thêm một người ông nữa là Quý gia gia.

Tính cả ông nội ruột và vị tông sư gia gia mới quen ở Thần Bảo Các hôm qua.

Cậu đã có ba người ông.

"Lữ Bố ba họ à?"

Chu Viêm thuận miệng trêu một câu.

Cuộc trò chuyện cứ thế kết thúc.

Reng reng reng ——

Rất nhanh, chuông vào lớp vang lên.

Hai mắt Chu Viêm sáng rực, không thèm để ý đến Tiêu Thiên Ý nữa, liền trực tiếp tiến vào tầng hai của Tháp Trấn Yêu...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!