Lâm Phàm nghe vậy thì nhướn mày, nổi giận nói:
"Chỉ bằng mày á? Đừng tưởng thi đại học may mắn được điểm tối đa là có thể coi thường tất cả các trường đại học top dưới!"
Vút!
Lâm Phàm hai tay vào thế chiến đấu, toàn thân bùng lên ngọn lửa hừng hực.
Đây là kỹ năng khởi đầu của hệ tu luyện, Đốt Hồn.
"Chu Viêm, hôm nay tao sẽ cho mày biết, thiên phú Huyền cấp hạng chót vẫn mãi là thiên phú Huyền cấp hạng chót, mày, không có tương lai đâu!"
Thấy đối phương phản ứng như vậy, Chu Viêm chỉ lắc đầu.
Ban đầu hắn còn tưởng Lâm Phàm ít nhiều cũng là một nhân vật điềm tĩnh, có khi nào là kiểu đại lão giả heo ăn thịt hổ gì đó không.
Nhưng thấy đối phương dễ dàng bị chọc tức như vậy, rõ ràng là không phải rồi.
"Ăn một đấm của tao này!"
Khí tức đột nhiên tăng vọt.
Sau lưng Lâm Phàm kéo ra một tàn ảnh dài ba mét, dưới trạng thái Đốt Hồn, tốc độ của hắn nhanh như chớp, trong nháy mắt đã lao đến trước mặt Chu Viêm.
Oành!
Cú đấm sắt to như bao cát nhắm thẳng mặt Chu Viêm mà đấm tới.
Phong Cấp Ảnh Sậu.
Trên mặt Chu Viêm vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, không hề nhúc nhích, trầm ổn đến lạ thường.
Lâm Phàm ban đầu còn tưởng Chu Viêm không kịp phản ứng.
Trong lòng không khỏi cười lạnh, chỉ bằng chút bản lĩnh quèn đó mà cũng dám làm màu trước mặt Lão Tử.
Nhưng sau khi tung cú đấm ra, hắn bắt đầu nhận ra có gì đó không ổn!
"Mày chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao?"
Thế nhưng, lời cà khịa lại vang lên từ sau lưng.
Mặt Lâm Phàm lập tức lộ vẻ hoảng sợ, cú đấm sắt tức thì đấm vào không khí.
Chu Viêm biến mất rồi!
Vãi, hắn làm thế quái nào được vậy?!
Đầu óc Lâm Phàm ong ong, nhưng bản năng chiến đấu khổ luyện nhiều năm đã cứu hắn.
Gần như trong tích tắc, hắn lập tức ngưng tụ một tấm khiên phòng ngự sau lưng, sau đó nhanh chóng xoay người lại.
Không hoảng.
Mất tiên cơ thì hắn vẫn còn bài tẩy!
Nhưng vừa mới quay người lại, hai mắt Lâm Phàm bỗng nhiên trợn tròn, tim đập thình thịch.
Trên đài thi đấu số chín.
Chỉ thấy Chu Viêm tay trái đút túi quần, tay phải duỗi thẳng đặt trước mặt Lâm Phàm, cách một lớp khiên phòng ngự mỏng manh.
Lâm Phàm kinh hãi, đang định tung ra chiêu Lực Lay Động Càn Khôn.
Bàn tay Chu Viêm hơi dùng sức, lập tức bộc phát ra một luồng năng lượng nóng rực như mặt trời.
Bốp!
Tấm khiên phòng ngự vỡ tan trong nháy mắt.
Một luồng năng lượng cực mạnh phát nổ ngay trước mặt Lâm Phàm, kéo theo một vệt khói dài, cả người hắn bị thổi bay ra ngoài.
Mà trước khi vụ nổ xảy ra, kết giới đã dự đoán được sát thương này của Chu Viêm.
Kịp thời tạo ra một tấm khiên bảo vệ Lâm Phàm.
Dù được bảo vệ, nhưng Lâm Phàm vẫn bị hất văng một khoảng rất xa, đâm sầm vào kết giới.
Sau đó trượt xuống bên cạnh đài thi đấu.
Hắn đau đớn giãy giụa, hồi lâu cũng không đứng dậy nổi.
"Đài số chín, vòng thứ nhất, đại học Dỏm, Chu Viêm thắng!"
Trên không trung hội trường, tiếng loa thông báo vang lên.
Kết giới bao phủ võ đài từ từ tan đi, Chu Viêm nghe thấy thông báo, liền xoay người rời đi.
"Chờ đã, Chu Viêm!"
Sau lưng bỗng vang lên tiếng gọi lo lắng của Lâm Phàm.
Chu Viêm quay đầu lại, nhíu mày: "Sao, vẫn chưa phục à?"
Vừa rồi hắn đã cố gắng hết sức để kiểm soát sát thương rồi.
Nếu không thì dù có kết giới bảo vệ, Lâm Phàm cũng sớm bị đánh thành tro bụi.
Lâm Phàm loạng choạng đứng dậy, vội vàng lắc đầu: "Cậu rất mạnh, tôi thua tâm phục khẩu phục. Xin hỏi chiêu vừa rồi của cậu tên là gì?"
Kỹ năng?
Kỹ năng gì cơ?
Chu Viêm thầm cười trong lòng.
Vừa rồi hắn chỉ đơn giản là dựa vào tốc độ hơn 19000 điểm của mình, di chuyển theo hình chữ Z, cộng thêm một đòn tấn công thường không thể bình thường hơn mà thôi.
Nhưng đối mặt với câu hỏi của Lâm Phàm.
Chu Viêm áy náy nói: "Đây là át chủ bài của tôi, không tiện tiết lộ."
Át chủ bài?
Hóa ra là át chủ bài sao?
Bảo sao lại mạnh như vậy!
Đôi mắt Lâm Phàm run rẩy, nhìn bóng lưng Chu Viêm không dám có chút coi thường nào nữa, ngược lại còn tràn đầy kính nể.
Chu Viêm là sinh viên trường top dưới mạnh nhất mà hắn từng gặp!
"Nhớ kỹ, tôi đến từ đại học Dỏm. Sau này thấy sinh viên trường đại học Dỏm thì liệu mà né ra một chút."
Chu Viêm ném lại câu cà khịa cuối cùng rồi nhảy xuống võ đài.
...
Hội trường giải đấu, người đông như kiến.
Tiếng ồn ào cực lớn, gần như át cả tiếng loa phát thanh trên bầu trời.
Chu Viêm giành chiến thắng vòng đầu tiên, nhưng cũng chẳng có ai để ý.
"Chu Viêm, bên này!"
Cách đó không xa, Đường Tiểu Điềm với mái tóc búi củ tỏi phát hiện ra hắn, vẫy tay gọi.
Chu Viêm nhanh chân bước tới.
Đường Tiểu Điềm chống nạnh, hỏi: "Chu Viêm, cậu thi đấu xong rồi à?"
Rõ ràng.
Đường Tiểu Điềm cũng không nghe thấy tiếng loa, hoặc là căn bản chẳng hề để ý.
Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên nữ phản đồ của Thiên Yêu Minh này chủ động nói chuyện với hắn kể từ lúc tập trung ở cổng trường.
Chu Viêm gật đầu cười nói: "Ừ, xong rồi."
Đường Tiểu Điềm thở phào một hơi: "Vậy chúng ta về thôi!"
"Hiệu trưởng Trịnh và Lý Minh Ngạo đâu?"
"Hai người họ ra ngoài từ sớm rồi, nói là khó khăn lắm mới đến được thủ đô, muốn đi dạo một vòng trước khi về."
"Sao cậu không đi cùng?"
Đường Tiểu Điềm làm mặt mếu, chu môi nói: "Cậu tưởng tôi muốn đợi cậu chắc? Còn không phải tại tôi oẳn tù tì thua bọn họ sao..."
Chu Viêm nghe vậy không nhịn được cười.
Công nhận, Đường Tiểu Điềm này cũng đáng yêu phết.
Tiếc là lại là một kẻ phản bội.
Hai người đi được một lúc.
Chu Viêm thực sự không nhịn được, bèn lên tiếng hỏi giữa đám đông: "Đường Tiểu Điềm, cậu không hỏi kết quả trận đấu của tôi à?"
"Hỏi hay không thì có khác gì nhau? Chẳng lẽ cậu còn thắng được chắc?"
Đường Tiểu Điềm quay đầu liếc hắn một cái, cười hì hì nói:
"Nói cho cậu biết nhé, người ở đây ai cũng ghê gớm lắm, tôi lên đài chưa trụ được hai phút đã bị đối thủ đánh cho khóc luôn rồi! Tên Lý Minh Ngạo kia còn tệ hơn, nửa phút đã bị thổi bay!"
"Nhưng mà tôi thắng rồi."
Chu Viêm đột nhiên chen vào.
"Tôi biết, cậu đương nhiên thắng... Hả, cậu nói cái gì?!"
Nụ cười trên mặt Đường Tiểu Điềm cứng đờ, cô quay người lại nhìn hắn chằm chằm không thể tin nổi: "Cậu cậu cậu... Cậu thắng rồi á?!"
"Ừ, thắng khá vất vả, ngày mai tiếp tục vòng hai." Chu Viêm giơ tay làm ký hiệu OK.
Đường Tiểu Điềm đứng hình.
...
Nghe tin Chu Viêm tiến vào vòng hai.
Phó hiệu trưởng Trịnh và Lý Minh Ngạo vốn đã nằm trong phòng VIP của Hồng Lâu, quần còn chưa kịp thay đã vội vã chạy về khách sạn.
Trong phòng khách sạn.
Phó hiệu trưởng Trịnh sờ cằm ngồi trên ghế sô pha, Lý Minh Ngạo và Đường Tiểu Điềm đứng trước mặt.
"Sao lại vào vòng trong được nhỉ? Chuyện này không khoa học chút nào."
Ba người nghĩ mãi không ra.
Cuối cùng chỉ có thể kết luận là do Chu Viêm quá may mắn, gặp phải đối thủ quá yếu.
Phó hiệu trưởng Trịnh mỉm cười nói: "Không sao, vấn đề không lớn.
Dù sao thì ở giải đấu liên trường, may mắn cũng vô dụng thôi. Đợi sáng mai vòng hai bắt đầu, Chu Viêm chắc chắn sẽ bị loại, không ảnh hưởng đến vé xe về Quảng Lăng của chúng ta đâu."
"Hiệu trưởng Trịnh nói đúng, vòng sau mà Chu Viêm còn thắng được nữa thì tôi ăn cứt tại chỗ." Lý Minh Ngạo tỏ vẻ vô cùng tự tin.
Sau khi bàn bạc xong.
Phó hiệu trưởng Trịnh, người vẫn đang mặc chiếc quần cộc của Hồng Lâu, đứng dậy, nghiêm mặt nói:
"Vậy Tiểu Điềm này, tôi và Minh Ngạo cần phải tiếp tục ra ngoài điều tra tình hình địch, thu thập thêm nhiều thông tin về tổng bộ Trảm Yêu Ti cho tổ chức, tối nay em phụ trách ở lại khách sạn, không vấn đề gì chứ?"
"Oa oa oa, điều tra tình báo ạ?"
Đường Tiểu Điềm nghe vậy, lập tức hưng phấn nói: "Hiệu trưởng Trịnh, em em em, em cũng muốn đi!"
"Không được! Nơi đó, một đứa con gái như em đi làm gì?" Lý Minh Ngạo nhíu mày.
Phó hiệu trưởng Trịnh ho khan một tiếng: "Ý của Minh Ngạo là, chuyện nguy hiểm như điều tra tình hình địch, sao có thể để một cô gái như em đi được? Ừm, cứ quyết định vậy đi, Minh Ngạo chúng ta đi!"
"Vâng, hiệu trưởng Trịnh."
Tiếng nói chuyện ở phòng bên cạnh, Chu Viêm với đôi tai Thần Khư nghe rõ mồn một.
Hắn thầm nghĩ hai người này đúng là có trách nhiệm vãi.
Ngay cả cơ hội thế này cũng không bỏ qua, muộn như vậy rồi mà vẫn kiên trì ra ngoài điều tra tình báo.
Đúng là tấm gương lao động thời đại.
"Nhưng mà họ chắc chắn mình không qua nổi vòng hai ngày mai sao? Vậy thì ngại quá, đây mới chỉ là bắt đầu thôi."
Ánh mắt Chu Viêm sáng rực, khóe miệng nở một nụ cười tinh quái.
Hắn đã có thể tưởng tượng ra.
Chờ đến khi hắn từ đài số chín một đường quét ngang, tiến vào trận chung kết.
Vẻ mặt sợ tè ra quần của phó hiệu trưởng Trịnh.
...
Thoáng cái đã đến ngày thứ hai.
Tại sân vận động, kết quả bốc thăm vòng hai đã được công bố.
Đối thủ của Chu Viêm tên là Diệp Nhiên, vẫn đến từ một trường đại học top dưới.
Lịch thi đấu vẫn ở tít phía sau.
Nhưng Chu Viêm để ý thấy, lần này Tiêu Thiên Ý được xếp ngay trận đầu tiên của đài số một.
Không cần hắn phải nhớ.
Chu Viêm lập tức đi về phía đài thi đấu số một.
"Mau nhìn kìa, là Tiện Tay Trảm Yêu đến rồi!"
Đúng lúc này, trong đám đông đột nhiên vang lên một tiếng reo hò.
Chu Viêm nhìn theo ánh mắt mọi người, quay người ngẩng đầu lên.
Liền thấy giữa không trung.
Tiêu Thiên Ý khoanh tay đứng trên một thanh đại kiếm, kiếm quang lấp lánh như dòng nước, đang ngự kiếm bay nhanh về phía hội trường...