BOSS cấp 50 bậc 5, đặt trong giai đoạn hiện tại khi cấp độ trung bình của người chơi ở Thành Lưu Hỏa chỉ mới hơn 20, thì gần như là vô địch!
Kết hợp với đủ loại kỹ năng AOE và sát thương bùng nổ, Kẻ Thống Trị Hắc Ám càn quét Thành Ám Ảnh với tư thế của một vị vua bất khả chiến bại!
Dưới sự tàn phá của BOSS, tỷ lệ tử vong của người chơi Hội Loạn Thế đạt đến mức cao chưa từng có!
Vô số luồng sáng trắng bay lên, chẳng khác gì đốt pháo đêm giao thừa!
Hội Long Hồn dốc toàn lực cả một giờ đồng hồ cũng không đánh bại nổi Hội Loạn Thế.
Vậy mà Kẻ Thống Trị Hắc Ám chỉ dùng vỏn vẹn hai phút đã đánh cho bọn họ tan tác không thành quân!
“Mẹ nó! Con BOSS này bị điên cái gì vậy! Sao cứ nhè chúng ta mà giết?”
“Hình như chỉ cần nhặt cuộn giấy kia là sẽ bị truy sát, không đụng vào thì không sao cả!”
“Kiệt ca nói rồi, nhặt được cuộn giấy đưa cho anh ấy sẽ thưởng một triệu! Còn được làm phó hội trưởng của Loạn Thế nữa!!”
“Nhưng mà nhặt được cũng có giữ được đâu! Cái thứ đó chết là rớt chắc, hà cớ gì phải vì một cái bánh vẽ không thể ăn được mà toi mạng vô ích, vừa mất cấp vừa rớt đồ chứ?”
“Vãi! Có lý vãi! Thế thì anh em, chạy mau!”
…
Cứ ngỡ BOSS sẽ tiếp tục tàn sát như vậy, thế là những người chơi còn sống sót của Hội Loạn Thế vô cùng nhếch nhác chạy ra ngoài thành lánh nạn.
Chỉ có Lâm Mặc đoán được BOSS không còn nhiều thời gian, nên hắn vẫn luôn trốn trong một góc thành để chờ thời cơ.
Chờ đến khi người chơi của Hội Loạn Thế người chết thì đã chết, người chạy thì cũng đã chạy, hoàn toàn bị BOSS đánh cho tan tác.
Lâm Mặc lúc này mới bước ra từ trong bóng tối.
Hắn đi thẳng đến vị trí rơi của Mật Quyển Ám Ảnh mà hắn luôn để mắt tới, rồi nhặt nó lên.
Lúc này, Kẻ Thống Trị Hắc Ám vừa tiêu diệt xong nhóm người chơi Loạn Thế cuối cùng liều chết xông đến nhặt Mật Quyển Ám Ảnh, quay đầu nhìn về phía Lâm Mặc.
“Chết tiệt!”
“Bổn vương sẽ băm ngươi thành trăm mảnh!”
Một tiếng gầm rống.
Kẻ Thống Trị Hắc Ám cưỡi trên chiến mã rực lửa, tay cầm Vương Quyền Kiếm, lao như bay về phía Lâm Mặc!
Những người chơi của Loạn Thế trốn ở xa xem kịch đều xì xào bàn tán.
“Tên Mặc Thủ Thành Quy này vậy mà trốn suốt không đi à? Hắn còn muốn hôi của nữa chứ!”
“Cười chết mất! Có phải lần trước dựa vào bug map solo giết BOSS bậc 3 nên ảo tưởng rồi không? Hắn thật sự cho rằng mình trâu bò đến mức đỡ được cả BOSS cấp 50 bậc 5 à?”
“Cứ chờ xem thằng não tàn tự cho là đúng này bị BOSS chém chết trong một nốt nhạc như thế nào đi!”
Ngay lúc đám người chơi Loạn Thế ở phía xa đang cười trên nỗi đau của người khác, ngồi chờ xem kịch vui.
Trên chiến trường, đối mặt với Kẻ Thống Trị Hắc Ám đang lao tới, Lâm Mặc lại thong thả ung dung đứng tại chỗ, miệng lẩm nhẩm đếm ngược: “5, 4, 3, 2, 1!”
Ngay khoảnh khắc Lâm Mặc vừa đếm tới 0.
Vù!
Cơ thể Kẻ Thống Trị Hắc Ám đột nhiên mờ đi, dần dần biến mất ở vị trí chỉ cách Lâm Mặc vài chục mét!
Cùng lúc đó, Kỵ Sĩ Đoàn Ám Ảnh theo Kẻ Thống Trị Hắc Ám cùng ra khỏi phó bản cũng lần lượt biến mất khỏi các ngóc ngách của Thành Ám Ảnh!
Ở trung tâm thành, Cánh Cổng Ám Ảnh đóng lại.
Đột nhiên, tất cả mọi thứ đều trở lại yên tĩnh.
Lâm Mặc thầm thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên đúng như hắn dự đoán: thời gian phó bản cũng tương đương với thời gian hoạt động tự do của BOSS.
Thời gian vừa hết, cho dù Kẻ Thống Trị Hắc Ám là BOSS bậc 5 cũng phải ngoan ngoãn quay về!
Và Lâm Mặc cũng chính là tính toán chuẩn thời gian, mới dám ra nhặt mật quyển vào mấy giây cuối cùng.
Thế nhưng, những người chơi của Loạn Thế ở vòng ngoài lại mang vẻ mặt ngơ ngác.
“BOSS… sao lại biến mất rồi?”
“Vãi? Tại sao cứ phải đúng lúc Mặc Thủ Thành Quy nhặt cuộn giấy thì BOSS lại biến mất? Còn lúc chúng ta nhặt thì con BOSS đó lại dí sát đít không tha??”
“Đệt! Mau đi giết Mặc Thủ Thành Quy, cướp lại cuộn giấy trong tay hắn! Lần này mọi người cũng đừng tranh giành nữa, lấy được một triệu tiền thưởng, anh em chia đều!”
Chỉ cần một người kịp phản ứng.
Tất cả người chơi Loạn Thế đang ẩn nấp trên toàn trường lập tức như ong vỡ tổ mà lao về phía Lâm Mặc!
Rõ ràng, sức uy hiếp của Lâm Mặc, top 1 Bảng Thiên, không thể nào lớn bằng BOSS bậc 5 được.
Loạn Thế không dám cướp cuộn giấy từ tay BOSS, nhưng lại dám cướp từ tay Lâm Mặc!
Lâm Mặc lại không hề hoảng hốt, ánh mắt lướt qua khắp mặt đất xung quanh, nơi đầy rẫy chiến lợi phẩm do người chơi Loạn Thế chết rớt ra, hắn cảm thán một tiếng: “Nhiều đồ thế này, nếu nhặt hết lên chắc cũng bán được không ít tiền nhỉ?”
“Thôi vậy, đống đồng nát này coi như cho không các ngươi đi, dù sao đồ tốt đều nằm trong túi ta cả rồi!”
Nghĩ vậy, Lâm Mặc không còn cảm thấy tiếc nuối nữa, mà lập tức cảm thấy sung sướng trong lòng!
Nói rồi.
Hắn lấy ra một cuộn giấy về thành từ trong ba lô và bóp nát nó.
Vút!
Ánh sáng trắng bao phủ lấy Lâm Mặc, trên đầu hắn xuất hiện thanh đếm ngược 10 giây về thành.
“Mẹ nó, hắn đang về thành!”
“Đừng để hắn về thành! Anh em mau xông lên!”
Xung quanh, người chơi Loạn Thế ai nấy đều lấy ra tốc độ đi bắt gian khi vợ ngoại tình, liều mạng lao về phía Lâm Mặc.
Nhưng cuối cùng, bọn họ vẫn chậm một bước.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Mặc ôm theo “một triệu” của bọn họ, hóa thành ánh sáng trắng biến mất trong thành!
Bên trong Thành Ám Ảnh, tiếng chửi “Đệt” vang lên không ngớt…
Cùng lúc đó, tại Thành Lưu Hỏa.
Nhận được tin tức từ đàn em ở Thành Ám Ảnh báo rằng Lâm Mặc đã cướp mất cuộn giấy, Vương Quân Kiệt lập tức nổi trận lôi đình!
“Con mẹ nó! Lũ vô dụng! Lão tử tốn bao nhiêu tiền, đúng là nuôi ra một lũ vô dụng chúng mày!”
Lúc này, quân sư Loạn Thế Gia Cát mãi lúc sau mới nhận ra: “Khoan đã! Không đúng!”
“Cuộn giấy này, vốn là do Mặc Thủ Thành Quy ném ra, hơn nữa lại có đặc tính người sở hữu chết chắc chắn sẽ rớt, lẽ nào…”
“Mặc Thủ Thành Quy cố tình dùng cuộn giấy này làm mồi nhử, dụ BOSS đến giúp hắn đối phó chúng ta! Bởi vì hắn biết, bất kể ai nhặt được cuộn giấy cũng không có mạng mà mang ra ngoài!”
“Hơn nữa hắn còn tính toán chính xác thời gian BOSS quay về phó bản, đợi sau khi lợi dụng BOSS giết hết người của chúng ta, cuối cùng lòng vòng một hồi, cuộn giấy lại quay về tay hắn…”
“Mẹ kiếp! Giống hệt lần trước ở Địa Cung Trùng Sào, lợi dụng bầy sâu để đối phó chúng ta, lại là cái trò mượn đao giết người chết tiệt đó!”
Vương Quân Kiệt túm lấy cổ áo Loạn Thế Gia Cát gầm lên: “Mẹ nó sao mày không nói sớm! Sao không nói sớm hả!?”
Loạn Thế Gia Cát có nỗi khổ không nói nên lời: “Xin lỗi Kiệt ca, tôi cũng vừa mới nhận ra, tên Mặc Thủ Thành Quy này thật sự quá xảo quyệt…”
“A a a a!”
“Mặc Thủ Thành Quy! Mày đáng chết! Mẹ nó mày thật sự đáng chết mà!!”
Vương Quân Kiệt nhất thời tức đến thiếu oxy não, cả người “bịch” một tiếng ngã lăn ra đất.
Đám đàn em xung quanh liền xúm lại.
“Lão đại lại ngất rồi!”
“Lão đại mau tỉnh lại đi lão đại!”
“Mau tìm thằng nào nước tiểu vàng tưới cho lão đại tỉnh lại! Anh ấy còn chưa phát tiền thưởng cho chúng ta đâu!!”
…
Bên kia.
Lâm Mặc dùng cuộn giấy về thành để trở lại Thành Lưu Hỏa.
Phản ứng đầu tiên của hắn không phải là kiểm tra thu hoạch đầy ắp từ phó bản lần này.
Cũng không phải đi trả nhiệm vụ phó bản ẩn còn giá trị hơn cả thu hoạch trực tiếp từ phó bản để nhận phần thưởng hậu hĩnh hơn.
Mà là mở bảng xếp hạng của Thành Lưu Hỏa, thông qua top 1 bảng danh vọng để tìm 【Lưu Ly】!
Đã có thể xác nhận:
Lưu Ly, chính là Ninh Hi!
Lưu Ly, chính là Nữ Đế đứng đầu server Đại Hạ kiếp trước, một trong chín người sở hữu thiên phú cấp SSS trên toàn cầu, Hi Nguyệt!
Thực ra Lâm Mặc đáng lẽ phải đoán ra từ sớm.
“Nhớ kiếp trước, chỉ cần nơi nào có Hi Nguyệt, top 1 bảng xếp hạng danh vọng quanh năm đều là cô ấy, hơn nữa điểm danh vọng của cô ấy cũng cao đến mức vô lý, y như Lưu Ly!”
Lâm Mặc nhớ lại kiếp trước: khi điểm danh vọng của người chơi top 2 vừa mới đột phá năm con số, thì top 1 Hi Nguyệt đã là tám con số rồi!
Chỉ đơn thuần sở hữu lượng lớn danh vọng thì không đáng sợ.
Điều đáng sợ là: Lâm Mặc từng quan sát tỉ mỉ, mỗi lần Nữ Đế Hi Nguyệt chiến đấu, chỉ số danh vọng của cô ấy trên bảng xếp hạng đều giảm xuống theo thời gian thực!
Vì vậy hắn suy luận ra: “Thiên phú cấp SSS của Hi Nguyệt không chỉ có thể nhận được lượng lớn điểm danh vọng, mà còn có thể thông qua việc tiêu hao danh vọng để tạm thời tăng mạnh sức chiến đấu!”
Lâm Mặc cũng từng liên tưởng rằng, có lẽ Lưu Ly và Hi Nguyệt có cùng loại thiên phú, đều liên quan đến việc nhận danh vọng, chỉ khác nhau về phẩm cấp.
Nhưng sau đó lại nghĩ: trong thế giới Thần Dụ, mỗi một thiên phú cấp SSS đều là độc nhất vô nhị, thiên phú của Hi Nguyệt không thể bị sao chép, dù là phẩm cấp thấp hơn.
Vì vậy trong lòng Lâm Mặc, thân phận của Lưu Ly vẫn luôn là một bí ẩn lớn.
Nhưng hắn trước giờ chưa từng nghĩ tới, Lưu Ly lại chính là Hi Nguyệt!!!
“Khoan đã!”
Lâm Mặc dường như đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, trong lòng đột nhiên giật mình kinh hãi.
“Nói như vậy, tuy đời này Ninh Hi đã vào Thần Dụ sớm hơn, nhưng thiên phú của cô ấy không thay đổi!”
“Thiên phú mà cô ấy thức tỉnh, vẫn là thiên phú cấp SSS của kiếp trước!!?”