Thành Luyện Ngục, trong Suối Hồi Sinh.
Cấp độ từ 61 rớt xuống 60, Lâm Mặc vừa sống lại liền có vẻ mặt ngơ ngác!
Cùng lúc đó.
Vút!
Một luồng sáng trắng bên cạnh lóe lên.
Ninh Hi cũng xuất hiện trong suối.
Cô cũng nhận trừng phạt tử vong, cấp độ cũng từ 61 rớt xuống 60!
Lúc này, có không ít người chơi đi ngang qua Suối Hồi Sinh, vô tình nhìn thấy hai bóng người trong nước, vẻ mặt của họ càng thêm đặc sắc!
Người qua đường A: "Vãi chưởng! Top 1 Bảng Xếp Hạng Mặc Thủ Thành Quy?"
Người qua đường B: "Vãi chưởng! Top 1 Bảng Xếp Hạng Lưu Ly?"
Người qua đường C: "Có chuyện gì thế? Mới xem xong video Mặc Thủ Thành Quy một mình cân năm công hội lớn, hành sát mấy ngàn người chơi xong, đại thần vô địch của tôi sao lại bay màu rồi?"
Người qua đường D: "Ai đã hạ được đại thần Mặc Thủ Thành Quy và Lưu Ly thế? Vãi, đỉnh thật!"
Người qua đường E: "Có khi nào hai người họ không phải bay màu, mà là một kiểu... tán tỉnh độc lạ không?"
Người qua đường F: "Hả? Không ngờ đại thần lại có gu mặn thế? Mở mang tầm mắt thật!"
...
Trong lúc nhất thời, đứng giữa dòng suối và bị vây xem như gấu trúc, vẻ mặt Lâm Mặc và Ninh Hi đều đen như đít nồi.
Dựa theo nhật ký chiến đấu, có lẽ họ đã bị hào quang của Chuyển Luân Vương ở Điện Thứ Mười xóa sổ.
Lâm Mặc hỏi Ninh Hi: "Em xem nhật ký chiến đấu đi, sát thương em phải nhận là bao nhiêu?"
Ninh Hi xem bảng thông tin rồi nói: "21520 điểm, vừa đúng bằng máu tối đa của em..."
Lâm Mặc khẽ nhíu mày: "Xem ra ngưỡng trảm sát của hào quang Chuyển Luân Vương là 100%!"
Ninh Hi cũng khẽ nhíu mày: "Vậy chẳng phải ai vào cũng bị giết trong nháy mắt, không thể chống cự sao?"
"Đây không phải vấn đề mấu chốt nhất," Lâm Mặc cảm thấy vô vọng: "Vấn đề mấu chốt là chúng ta không còn cơ hội vào Điện Thứ Mười nữa."
Nghe Lâm Mặc nói vậy.
Ninh Hi cũng nhớ ra: Trước khi vào Điện Thứ Mười, quả thật đã có thông báo hệ thống, mỗi người chơi cả đời chỉ có một lần duy nhất được vào Điện Thứ Mười!
Chỉ trách kiếp trước không có người chơi nào vượt qua được Điện Diêm La.
Phàm là kiếp trước có người từng vào Điện Thứ Mười, Lâm Mặc cũng có thể biết về hào quang trảm sát này, từ đó có sự phòng bị trước.
Bây giờ, lại lãng phí mất cơ hội duy nhất này!
Lúc này, Ninh Hi cúi gằm mặt, có chút buồn bã.
"Xin lỗi anh Lâm Mặc, đều là lỗi của em."
"Áo choàng U Ảnh anh tặng, em đã không dùng đến, lẽ ra em nên kích hoạt kỹ năng tàng hình của nó để vào Điện Thứ Mười dò đường trước!"
"Như vậy, anh đã có thể phòng bị từ trước rồi..."
Lâm Mặc xoa đầu Ninh Hi đang có chút suy sụp, cười nói: "Không phải lỗi của em, liên quan gì đến em chứ?"
"Vấn đề không lớn, đến lúc đó anh dùng phân thân thử lại là được."
"Huống chi, cho dù bỏ qua Điện Diêm La này thì đã sao? Cơ duyên ở Lục địa Thần Dụ đâu chỉ có mỗi Điện Diêm La."
Thời gian dừng lại ở sáu giờ tối.
Nhìn Ninh Hi đã cùng mình cày Điện Diêm La cả ngày, Lâm Mặc nói tiếp: "Đi, logout, gọi cả Tiểu Phi nữa, anh mời mọi người đi ăn lẩu!"
Cuối cùng vẫn là lẩu có thể vực dậy tinh thần của Ninh Hi.
Đôi mắt cô bỗng sáng ngời: "Vâng ạ!"
Hai người lập tức logout tại chỗ.
Liên lạc với Ninh Phi, cậu nói đang đánh phụ bản Ma Điện, sắp xong rồi.
Vì vậy, trong lúc đợi Ninh Phi ở phòng khách.
Lâm Mặc một mình suy ngẫm về chuyện Điện Diêm La.
Bản thân Lâm Mặc đã không còn cơ hội vào Điện Thứ Mười nữa.
Mặc dù phân thân kế thừa thiên phú cấp SSS Linh Hồn Chi Hỏa của hắn, chỉ cần bồi dưỡng một chút là có thể sở hữu sức mạnh không thua kém gì Lâm Mặc, rồi nghĩ cách giải quyết vấn đề hào quang trảm sát, thì dùng phân thân chắc chắn cũng có thể thuận lợi vượt qua Điện Thứ Mười.
Thế nhưng, không có hiệu ứng tăng thưởng gấp mười lần của Ninh Hi, cuối cùng vẫn là một tổn thất cực lớn!
Dù sao thì.
Nếu nhận được phần thưởng cấp SSS.
Vốn có thể nhận được mười phần thưởng cấp SSS!
Mà bây giờ, chỉ có thể nhận được một.
Lãng phí mất chín phần thưởng cấp SSS!
"Nếu có thể làm lại..."
Tiếc là đời người không có thuốc hối hận.
Trừ khi Lâm Mặc có thể trọng sinh một lần nữa, quay về thời điểm trước khi vào Điện Thứ Mười!
Ngay lúc Lâm Mặc đang cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Cốc cốc cốc!
Bỗng nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
"Xin chào, có bưu phẩm!"
Ninh Hi đang đứng bên máy lọc nước rót nước uống, nhìn về phía Lâm Mặc: "Anh Lâm Mặc, anh mua đồ ạ? Để em ra mở cửa."
"Đợi một chút!"
Lâm Mặc dường như nghĩ tới điều gì đó, cảnh giác gọi Ninh Hi đang định mở cửa lại.
Hắn hỏi: "Là đồ em mua à?"
Ninh Hi lắc đầu: "Em có mua gì đâu ạ."
"Anh cũng không mua." Lâm Mặc đi tới trước cửa, không mở ra mà nhìn qua mắt mèo ra ngoài.
Chỉ thấy một người đội mũ lưỡi trai, cúi đầu, ôm một cái thùng đứng trước cửa.
Chiếc mũ che khuất mặt đối phương, khiến Lâm Mặc không thể nhìn rõ dung mạo.
Lâm Mặc liền mở miệng nói một câu: "Cứ để ở cửa đi."
Đối phương không làm theo yêu cầu của Lâm Mặc mà nói: "Cái này cần anh ký nhận tại chỗ ạ!"
Giọng nói này!
Tim Lâm Mặc bỗng chấn động!
Bởi vì sự cảnh giác ban đầu của hắn chính là vì giọng nói của đối phương có chút quen tai.
Lúc này nhìn qua mắt mèo, tuy không thấy rõ mặt nhưng dựa vào hình dáng đại khái, cộng thêm giọng nói nghe được ở khoảng cách gần vừa rồi.
Giờ phút này, Lâm Mặc đã chắc đến tám phần, đối phương chính là hội trưởng của Công hội Bão Phong trong Thần Dụ, Bạo Quân!
Lâm Mặc không thể ngờ rằng, sau khi bị phế trong game, hắn ta lại tìm đến tận cửa ngoài đời!
Trong lúc nhất thời, Lâm Mặc không kịp suy nghĩ xem đối phương làm cách nào tìm được đến đây.
Hắn vừa lặng lẽ khóa thêm chốt cửa thứ hai, vừa giả vờ bình tĩnh nói với Trần Quân bên ngoài: "Được, anh đợi một lát, tôi vừa tắm xong chưa mặc đồ, để tôi mặc quần áo rồi ra ngay."
Vừa nói xong, Lâm Mặc nghĩ đến điện thoại của mình đang sạc trong phòng, liền vội vàng nói nhỏ và nghiêm túc với Ninh Hi: "Nhanh! Báo cảnh sát!"
Ninh Hi tuy không rõ chuyện gì đang xảy ra, cũng không chắc người đứng ngoài cửa là ai.
Nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lâm Mặc lúc này, cô cũng nhanh chóng phản ứng lại!
Cô lập tức cởi giày, bật chế độ im lặng, bước nhẹ nhàng ra ban công, đóng cửa ban công lại, rồi lấy điện thoại gọi ngay 110!
Cùng lúc đó, Lâm Mặc quay người vào bếp rút một con dao phay, đứng canh bên cửa, liên tục quan sát tình hình bên ngoài qua mắt mèo.
Trên thực tế.
Lâm Mặc đoán không sai.
Người ngoài cửa, đúng là Trần Quân!
Từ Lạc Dương, Trung Châu, sau khi tìm được đến Quảng trường Thiên Đạt ở Ninh An, tỉnh Giang.
Trần Quân đã đi hỏi thăm nhiều nơi gần đó, cuối cùng mới tìm được vị trí cụ thể của Lâm Mặc!
Cuộc đối thoại ban nãy hoàn toàn chỉ là thăm dò, để chắc chắn 100% chủ nhân của căn nhà này chính là Mặc Thủ Thành Quy mà hắn đang tìm.
Qua giọng nói và hành động cố tình kéo dài thời gian của đối phương, Trần Quân lập tức khẳng định: "Xem ra, mình tìm đúng chỗ rồi!"
Khóe miệng Trần Quân nhếch lên.
Ngay sau đó, khi Trần Quân buông tay, chiếc thùng trong tay rơi xuống đất.
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt mèo.
Khi khuôn mặt thẹo đáng sợ với nụ cười dữ tợn hiện ra trong tầm mắt, Lâm Mặc qua mắt mèo đã hoàn toàn xác nhận: Người này chính là Bạo Quân!
Chỉ thấy Trần Quân lùi lại vài bước.
Hắn lấy hết sức, cả người như một tảng đá lớn, ầm ầm lao tới cánh cửa