## Chương 108: Chuyển Chức Lần Hai, Thiên Nộ Ma Đạo Sĩ
_“Đại Mãnh Tử, cười một cái đi!”_
Diệp Bạch nhìn Tiết Mãnh đang ngây ra như phỗng, quơ quơ tay trước mặt đối phương.
_“Tiết Mãnh, thẻ này của ngươi cũng hết tiền rồi.”_
Điệp Mộng ném trả lại một tấm thẻ, chỉ vào hóa đơn trên máy tính bảng,
_“Số nợ còn lại tính sao đây?”_
Đêm nay tiêu xài không ít, thời gian dư ra, tất cả mọi người đều đang cuồng hoan.
Tiết Mãnh dùng giọng điệu cực kỳ yếu ớt nói,
_“Ghi...”_
_“Ghi cái gì, nói lớn lên, không nghe thấy!”_
Tiết Mãnh cắn răng nói, _“Ghi vào sổ nợ của cha ta.”_
Điệp Mộng gõ vài cái trên máy tính bảng, hóa đơn nháy mắt xóa sạch.
Diệp Bạch nhướng mày, tò mò hỏi, _“Cha ngươi nhiều tiền vậy sao?”_
Diệp Bạch rất tò mò.
Đợi cha Tiết Mãnh phát hiện Lang Sào trừ nhiều tiền như vậy, liệu có đem Tiết Mãnh treo lên đánh một trận không.
Loại treo ngược lên ấy.
_“Khụ khụ, hôm nay chúng ta.. không bàn chuyện về cha.”_
Tiết Mãnh nói xong, nhấc chân lên, liền muốn bỏ chạy.
Lần này, đến lượt Diệp Bạch đảo khách thành chủ.
_“Đi, theo ta vào nhà!”_
Đuổi Tiết Mãnh về lại văn phòng, Diệp Bạch thúc giục,
_“Mau, lấy đồ ra đây.”_
Tiết Mãnh vẫn còn chìm đắm trong vai chú hề không thể tự thoát ra, không theo kịp nhịp độ của Diệp Bạch.
_“Tài liệu Cấp SSS, còn không?”_
_“Ồ ồ ồ, của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển Hoàng hôm nay vừa mới đưa tới, nguyên một bộ.”_
Nói xong, Tiết Mãnh đem bộ xương cốt còn lại giao cho Diệp Bạch.
Trên một khúc xương chân trong đó, còn có dấu vết nướng than, mang theo mùi thơm của thì là.
Diệp Bạch:......
_“Cái này là ai nướng ăn rồi?”_
Diệp Bạch nhìn mà lắc đầu liên tục.
_“Dù sao cũng không phải ta dùng, là Ác Mộng Chi Ảnh ăn, không sao cả.”_
Ác Mộng Chi Ảnh:......
Nhận lấy xương cốt, hai người còn chưa kịp nói thêm vài câu, thời gian đã hết.
6 giờ 10 phút.
Tất cả mọi người bị cưỡng chế thoát khỏi Vĩnh Hằng Cao Tháp, muộn hơn so với trước đây trọn vẹn 10 phút.
Rất nhanh, Hành Phòng Tổng ra thông báo đối ngoại.
_“Bởi vì Tu La nhiều lần kích hoạt đánh giá cấp SSSS, thời hạn Vĩnh Hằng Cao Tháp vĩnh viễn tăng thêm 10 phút!”_
Đám đông vừa kết thúc một trận cuồng hoan, lại một lần nữa bị niềm vui sướng bao phủ.
Trăm năm qua, thời gian của Vĩnh Hằng Cao Tháp luôn là 6 tiếng, một phút không nhiều, một phút không ít.
Cho đến khi... Tu La xuất hiện!
Thả tim cho tất cả những bình luận khen ngợi mình xong, Diệp Bạch mới bỏ điện thoại xuống, cười khổ lắc đầu.
_“Cửu gia, vị kia tại sao lại làm như vậy?”_
Chuyện này là công lao của ai, những cường giả chân chính đều hiểu rõ trong lòng.
Thông quan cấp SSSS giả dối: Cung cấp các loại BUFF giới hạn thời gian cho Nhân tộc.
Thông quan cấp SSSS chân thật: Mỗi ngày có thêm 10 phút thời gian.
_“Ngươi hỏi lão phu, lão phu biết hỏi ai!”_
Ảnh Cửu hừ lạnh một tiếng, không muốn để ý tới Diệp Bạch cho lắm.
Trong bóng tối, dùng âm thanh mà Diệp Bạch không thể nghe thấy thì thầm,
_“Đã đi đến bước này rồi sao....”_
【Ảnh Cửu: Đã đi đến bước này rồi sao...】
Diệp Bạch nhướng mày, nghe lén người khác nói chuyện như vậy thật sự tốt sao?
Rõ ràng, ngay cả Cửu gia cũng không ngờ tới, Tiêu Dao vậy mà lại có thủ đoạn bực này.
Cẩn thận suy nghĩ lại, cũng có thể hiểu được.
Trong ba vị Chí Cường Giả, Tiêu Dao thần bí nhất, cũng là người ra tay ít nhất, thời gian ở lại Vĩnh Hằng Cao Tháp nhiều nhất.
Diệp Bạch thậm chí nghi ngờ, tên này căn bản phớt lờ giới hạn thời gian của Vĩnh Hằng Cao Tháp, online cả ngày!
_“Cốc cốc cốc——”_
_“Bạch ca, đừng quên hôm nay còn có bài kiểm tra thực chiến!”_
Phùng Đông rất để tâm đến chuyện kiểm tra thực chiến, sáng sớm đã gõ cửa phòng Diệp Bạch.
“Bạch ca, lớp văn hóa buổi sáng hủy bỏ, đổi thành huấn luyện một kèm một.
Buổi chiều tiến hành kiểm tra thực chiến.....”
Phùng Đông mang đến tin tức mới nhất.
_“Ta có một ý tưởng to gan.”_
Diệp Bạch nói ý tưởng của mình cho Phùng Đông nghe, sắc mặt Phùng Đông lập tức trở nên kỳ quái.
_“Không hay lắm đâu?”_
_“Sao lại không hay, ngươi còn muốn rớt môn không!”_
Lý do của Diệp Bạch rất đầy đủ, Phùng Đông suy nghĩ một chút, quả thực là một cách.
Cắn răng một cái, dậm chân một cái, Phùng Đông liều mạng,
_“Được, ta lập tức đi làm theo lời ngươi nói!”_
_“Ta coi trọng ngươi!”_
Phùng Đông chạy một mạch rời đi, đi tìm Tả Linh Giới.
Chuyện này, dựa vào một mình hắn thật đúng là không giải quyết được.
Diệp Bạch cũng rút ra thời gian rảnh rỗi, nghiên cứu phần thưởng cá nhân của lần thông quan cấp SSSS này.
Sau khi hoàn thành chuyển chức lần hai, Diệp Bạch từ 【Thiên Nộ Pháp Sư】 tiến giai thành 【Thiên Nộ Ma Đạo Sĩ】, vẫn chỉ có tinh thông ba hệ, các hạng thuộc tính đều nhận được sự tăng lên diện rộng.
ID Vĩnh Hằng: Tu La
Thiên phú: Động Sát Chi Nhãn (Cấp SSS)
Class: Thiên Nộ Ma Đạo Sĩ (Phong · Hỏa · Lôi)
HP: 56200/56200
MP: 112600/112600
Sức mạnh: 1205 (+800)
Trí lực: 2917 (+480)
Tinh thần: 2671 (+390)
Nhanh nhẹn: 891 (+246)
Thể chất: 951 (+500)
Trang bị: Tự Nhiên Chi Lực (+4), Ác Mộng Chi Ảnh, Viêm Luật Dược Động, Thiên Vương Kiếm
Kỹ năng: Phong Chi Vô Cự, Tinh Tinh Chi Hỏa, Lôi Linh Hư Hóa, Đoạn Thủy Lưu v.v.
Trạng thái: Lôi hệ thân hòa, Lôi hệ chuyên tinh, Hỏa hệ chuyên tinh, Phong hệ chuyên tinh
Nền tảng của khuôn mẫu Class Cấp SSS quả thực cường hãn, bảng chỉ số cơ bản hiện tại của Diệp Bạch đã mạnh hơn không ít Chiến Tướng.
Thu hoạch lớn nhất, chính là sự tiến hóa của 3 kỹ năng Class!
Phong Nộ sau khi tiến giai, từ việc liên tục phóng thích 2 lần công kích/pháp thuật, tăng lên thành 3 lần!
Thiên Lôi sau khi tiến giai, nếu đánh chết kẻ địch, thì sẽ tự động nhảy sang mục tiêu tiếp theo, gây ra 50% sát thương.
Điểm Nhiên sau khi tiến giai, sát thương đổi thành sát thương chuẩn, đồng thời thu được tầm nhìn của kẻ địch, có 50% tỷ lệ khiến kẻ địch bị mù.
_“Khi nào có thể thêm một hệ nữa thì tốt rồi.”_
Thông qua chuyển chức lần hai, Diệp Bạch nhận thức được, độ khó của việc đồng tu ba hệ là tăng trưởng theo cấp số nhân.
Người bình thường, cho dù là đồng tu hai hệ, đều bước đi gian nan.
Bí cảnh chuyển chức chính là kỳ đà cản mũi của bọn họ, căn bản không cách nào thông quan.
Chỉ có cực kỳ số ít thiên tài mới có thể làm được.
Diệp Bạch lại cảm thấy ba hệ vẫn chưa đã ghiền, muốn tăng thêm chút độ khó cho bản thân!
Thời gian buổi sáng, Diệp Bạch một bên huấn luyện, một bên bận rộn in ấn sách kỹ năng 【Phong Chi Vô Cự】.
Vô Ngân đem toàn bộ cường giả Phong hệ ở tiền tuyến điều động về, để chế tạo nguyên vật liệu cho Diệp Bạch.
5 vạn cuốn sách kỹ năng 【Phong Chi Vô Cự】, làm xong trong vòng ba ngày, đây cũng không phải là một công trình nhỏ!
Thời gian vui vẻ buổi sáng rất nhanh trôi qua.
Ăn trưa xong, buổi chiều phải bắt đầu kiểm tra thực chiến rồi.
Ba người Phùng Đông, Fate, Tả Linh Giới tụ tập cùng nhau trước.
_“Thế nào, lưu ban có nắm chắc không?”_
Tả Linh Giới mở miệng hỏi, _“Dù sao Liễu Tuyết Kỳ là chắc chắn có thể ở lại rồi.”_
Phùng Đông bất đắc dĩ trợn trắng mắt, _“Bây giờ ai mà không biết nàng thức tỉnh lần hai thiên phú Cấp S chứ?”_
Fate: _“Ta không biết.”_
_“......”_
Cuộc trò chuyện lập tức đi vào ngõ cụt.
Fate lại mở miệng,
_“Triệu Lâm, có thể ở lại.”_
Hắn với tư cách là học trưởng phụ đạo của Triệu Lâm, rất rõ ràng thực lực của Triệu Lâm.
Có người giống như miếng bọt biển, có người giống như lò xo, Triệu Lâm lại giống như vua dạ dày.
Chỉ dựa vào ăn, tiểu tử này đã vượt xa bạn cùng lứa tuổi rồi.
Hai người trước sau mở miệng, áp lực đổ dồn về phía Phùng Đông.
_“Bạch ca... ta cũng khó nói, ta cảm thấy trên người Bạch ca có một cỗ mị lực biến mục nát thành thần kỳ.”_
Phùng Đông vò đầu bứt tai, vò thành cái tổ gà,
_“Hắn chắc chắn có thể ở lại, chỉ là quá trình, có thể vượt quá sức tưởng tượng của tất cả chúng ta.”_
Fate nhướng mày, cảm nhận được mặt đất hơi rung chuyển.
Cửa quán huấn luyện, một bóng người mỏng manh xuất hiện.
_“Các ngươi ở đây a, tìm các ngươi nửa ngày rồi.”_
Nói xong, Diệp Bạch vác xe pháo đi về phía ba người.
Trong quán huấn luyện, ánh mắt của tất cả bạn học xung quanh nháy mắt đổ dồn về phía Diệp Bạch.
_“Là tên hung nhân của lớp hai kia!”_
_“Chính là hắn đã loại Khương Vân?”_
_“Tổ hợp CCF của Trung học số 3 Nam Giang, hình như họ Diệp, hắn... hắn vác xe pháo làm gì?”_
_“.....”_
Nhìn xe pháo nặng mấy chục tấn bị người nào đó vác trên vai, tất cả học sinh tham gia kiểm tra thực chiến đều cảm thấy sau gáy lạnh toát.
_“Tên này... sẽ không phải định vác xe pháo tham gia kiểm tra chứ?!”_