## Chương 285: Chí Cường Chủng Tử Đẩy Đá
Sau khi hạ quyết tâm, Diệp Bạch nhìn về phía cái gọi là 【 Hư Không Phiến Đoạn · Hỏa hệ 】.
Thứ này, là Hải Thần mượn một số thủ đoạn, đặt trong ải.
Diệp Bạch từ lúc bước vào đoạn mê cung này, đã chú ý tới sự bất thường của Hỏa nguyên tố.
【 Đang phân tích phương pháp thu thập Hư Không Phiến Đoạn · Hỏa hệ...】
Qua chưa tới nửa phút, Động Sát Chi Nhãn đưa ra đáp án.
Diệp Bạch làm theo gợi ý, từng bước hành động, vô cùng cẩn thận.
Theo lời giới thiệu của Hải Thần, món đồ này vừa không phải là đồ bản địa của Lam Tinh, cũng không phải là đồ nguyên sinh của Vĩnh Hằng Cao Tháp,
Mà là di vật của Hư Không Chi Ma năm xưa mưu đồ xâm lấn Vĩnh Hằng Cao Tháp.
Dưới sự thao túng của Diệp Bạch, Thủy nguyên tố tụ lại thành hoa sen, úp ngược xuống.
Hoa sen nước vừa chạm vào Hư Không Phiến Đoạn, lập tức bị bốc hơi, vô số hơi nước phả vào mặt.
Diệp Bạch cũng không vội, lại một lần nữa điều động Thủy nguyên tố ngưng tụ thành băng, đồng thời thả xuống nhiều hoa sen nước hơn.
Theo lý mà nói, nếu Diệp Bạch triệu hồi ra Tu La Hải, hiệu suất thu thập 【 Hư Không Phiến Đoạn 】 có thể nâng cao ít nhất gấp đôi.
Nhưng lai lịch của 【 Hư Không Phiến Đoạn 】 quá thần bí, Diệp Bạch cũng không biết món đồ này có độc hay không.
Mạo muội triệu hồi ra Tu La Hải, lỡ như trúng chiêu, Diệp Bạch được không bù mất.
Hải Thần đang âm thầm chú ý nơi này, trong ánh mắt khó tránh khỏi có chút thất vọng.
Nếu Tu La trực tiếp triệu hồi ra Vĩnh Hằng Hải, Hư Không Phiến Đoạn sẽ cưỡng ép dung hợp với Vĩnh Hằng Hải.
Đến lúc đó, Tu La cho dù có muốn đổi ý, cũng không có cơ hội nữa!
Tên Tu La này rõ ràng siêu mạnh nhưng lại quá mức cẩn thận.
Ngay cả hình chiếu Hải Thần giáng xuống, Diệp Bạch cũng ép buộc đối phương áp chế thực lực ở Level 100, Cửu Giai Chiến Binh.
Một chút cơ hội cũng không cho!
Do thực lực bị áp chế quá yếu, mấy loại thủ đoạn mà Hải Thần chuẩn bị từ trước, đều không có cách nào sử dụng.
Chỉ có thể chọn cách nghẹn khuất nhất, sau khi giao dịch với Tu La, dưới hình thức quà tặng, đem Hư Không Phiến Đoạn mà mình trân tàng nhiều năm tặng ra!
Đóa hoa sen nước thứ tám mươi mốt rơi xuống, toàn bộ sương mù trước đó giống như tinh hà xán lạn, hóa thành một dải lụa quấn quanh bao bọc, ở vị trí chính giữa nhụy hoa sen nước, một ngọn lửa nhỏ lẳng lặng bốc cháy.
Đây chính là Hư Không Phiến Đoạn mà Diệp Bạch tốn thời gian tốn sức lực, cuối cùng mới bắt được!
Diệp Bạch không thu Hư Không Phiến Đoạn vào không gian trữ vật, cũng không bỏ vào không gian chuyên thuộc.
Bản năng mách bảo hắn, thứ này có chút tà môn.
Cách tốt nhất chính là cứ cầm như vậy, giữ khoảng cách, giữ cảnh giác.
Thế là, trong mê cung xuất hiện một màn quỷ dị:
Địa Ngục Tam Đầu Khuyển đội một đóa hoa sen nước trên đầu đi lại trong lối đi, nhụy hoa sen chậm rãi bốc cháy, uy năng khủng bố súc thế đãi phát.
Diệp Bạch ở một bên giám sát, đồng thời vẽ bánh nướng:
_“Tiểu Tam, làm cho tốt, lát nữa về mua thức ăn cho chó cho ngươi ăn.”_
Lời hứa hẹn của Diệp Bạch, đã từ đồ nướng, đùi gà, thăng cấp lên thức ăn cho chó chính hãng.
Đãi ngộ của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, đã nâng cao không chỉ một bậc.
Làm nhiều hưởng nhiều, phân phối theo lao động.
Chuyện Hư Không Phiến Đoạn cáo một đoạn lạc, dấu vết của Hải Thần cũng theo đó biến mất.
Trong lúc Diệp Bạch tiếp tục tiến lên, hắn triệu hồi ra Hắc Hổ.
Một con mèo đen linh hoạt để lại từng đạo tàn ảnh trong lối đi, rất mãnh liệt.
Diệp Bạch nhìn bóng lưng của Hắc Hổ, luôn cảm thấy trong tổ hợp một người một chó một mèo này, con mèo này lại lạc lõng với những tồn tại khác.
Ngươi dũng mãnh như vậy, chẳng phải là tỏ ra chúng ta rất cẩu thả sao?!
Diệp Bạch vượt qua đoạn mê cung này, lại một lần nữa đi tới ngã rẽ.
【 Độ thám hiểm hiện tại: 45% 】
Kỳ lạ là, lần này Diệp Bạch cũng không có chỗ trống để lựa chọn!
Cái gọi là ngã rẽ, con đường bên trái là thông, bên phải thì bị một tảng đá lớn chặn lại.
Trong những bài công lược mà Diệp Bạch lật xem trước đó, cũng từng nhắc tới tình huống này.
Nói chung, trực tiếp chọn bên trái tiến lên là được, không ảnh hưởng đến việc thông quan.
Tảng đá lớn bên phải thuộc về một phần của bối cảnh mê cung, là không thể phá hủy.
Tảng đá lớn hình tròn này, có thể đẩy đi,
Nhưng mà, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Lối đi nơi tảng đá lớn hình tròn tọa lạc là một con dốc hướng lên trên.
Muốn luôn đẩy tảng đá lớn tiến lên, không chỉ tiêu hao khổng lồ, đủ loại cạm bẫy, quái vật xuất hiện trên đường, cũng sẽ khiến người ta ứng tiếp không xuể.
Càng về sau, đẩy tảng đá lớn càng khó khăn.
Mà một khi buông tay, thì sẽ lập tức kiếm củi ba năm thiêu một giờ!
Bất luận đầu tư bao nhiêu, đều xôi hỏng bỏng không.
Quan trọng nhất là, không ai biết con đường này rốt cuộc dài bao xa.
Không nhìn thấy hy vọng, dễ mài mòn ý chí chiến đấu của con người nhất.
Dưới sự chăm chú của Diệp Bạch, Động Sát Chi Nhãn đưa ra đáp án:
【 Đẩy tảng đá lớn tiến lên vô cùng xa là có thể thông quan 】
Gợi ý này nói cũng như không.
Đẩy đá, vĩnh viễn không có điểm dừng.
_“Câu chuyện này sao nghe giống hình phạt của Sisyphus thế nhỉ?”_
Theo kinh nghiệm vượt ải của Diệp Bạch mà xem, bình thường gặp phải loại kỳ quái này, ngàn vạn lần đừng bỏ qua!
Những con đường khác, có khi cũng có thể thông quan với 100% độ thám hiểm.
Nhưng những con đường đó sẽ thiếu một thứ rất quan trọng —— lịch sử đen tối của Chí Cường Giả... phi, là dấu chân mà các đại ca để lại!
Diệp Bạch coi như đã nhìn thấu rồi.
Đại ca, nhị ca, tam ca, ba vị ca ca này là chỗ nào có kỳ quái thì xông vào chỗ đó, cực kỳ cứng đầu!
Thậm chí, một số thứ kỳ quái có thể đều do ba vị ca ca này tạo ra.
Diệp Bạch thân là Chí Cường Chủng Tử, với nguyên tắc ‘đã đến rồi thì thôi’, cũng phải theo gót các huynh đệ cứng đầu một lần.
Mèo đen thử nghiệm một chút, không thể đẩy được tảng đá lớn.
Tảng đá này, chỉ có Diệp Bạch mới có thể đẩy được.
Hai tay áp lên tảng đá, hơi dùng sức, tảng đá bắt đầu lăn về phía trước.
Tổ hợp mèo chó người, bắt đầu hành trình leo dốc của mình.
Trong quá trình tiến lên, Diệp Bạch nhìn chằm chằm vào bề mặt tảng đá.
Tảng đá này đặc biệt nhẵn nhụi, bất kỳ công kích nào rơi lên trên đều sẽ không để lại dấu vết.
Hai người nào đó mà Diệp Bạch quen biết, thích nhất là khắc chữ lên đá.
Tảng đá lăn a lăn.
Cuối cùng cũng lăn đến nội dung mà Diệp Bạch muốn xem.
_“Hôm nay cũng là một ngày nỗ lực đẩy đá! Cố lên, người đến sau, hãy đi theo bước chân của ta mà tiến lên đi!”_
Đoạn thoại này không để lại tên, chỉ có một hình trái tim xấu xí làm chữ ký.
_“Tách ——”_
Diệp Bạch vươn ra cánh tay thứ ba, cầm máy ảnh chụp lại lịch sử đen tối của đại ca.
Đại ca đã đến rồi, nhị ca còn xa sao?
Trong lúc Diệp Bạch đẩy đá, hai bên không ngừng có quái vật xông ra, lại bị Hắc Hổ nhẹ nhàng miểu sát.
Còn về những cạm bẫy vướng víu kia, Hắc Hổ trực tiếp dùng bóng tối lấp đầy chúng hoàn toàn, căn bản không có cách nào gây ra bất kỳ sát thương gì cho Diệp Bạch.
Diệp Bạch hai tay đỡ lấy tảng đá, nhìn mặt nào đó đang lăn, nơi đó có kiếm khí truyền đến.
Rất tốt, để mình tìm thấy rồi!
Diệp Bạch điều chỉnh lực đạo và phương hướng, đẩy mặt đá xung quanh kiếm khí hướng về phía mình.
Trên tảng đá lớn viết một dòng chữ, là nét chữ mà Diệp Bạch quen thuộc, là khẩu khí quen thuộc của nhị ca.
_“Ta đã tìm ra phương pháp thông quan, đáng tiếc vị trí trống ở đây quá nhỏ, viết không vừa.”_
Diệp Bạch:???
‘Fermat’ của Vĩnh Hằng Cao Tháp từ đâu chui ra vậy?
Cái trò người giải đố này coi như để ngươi chơi hiểu rồi đấy.
Đúng như Diệp Bạch tưởng tượng, Mộng Yểm, Vô Ngân đều từng đẩy đá.
Còn về Tiêu Dao...
Diệp Bạch nghi ngờ, Tiêu Dao căn bản không cần tự mình đẩy.
Nói không chừng, Tiêu Dao đứng trước tảng đá nói một câu ‘cút’, tảng đá liền tự mình lăn đi rồi.
Chỉ có thể nói, Chí Cường Chủng Tử, cũng có chênh lệch.
Ngay lúc Diệp Bạch đang nghĩ như vậy, phát hiện bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ, cũng là do Vô Ngân để lại:
_“Ta ở đây lĩnh ngộ một kiếm, tên là 【 Chỉ Xích Thiên Nhai 】.”_
Diệp Bạch trước tiên là im lặng vài giây, sau đó lấy cuốn sổ nhỏ ra bắt đầu nghiêm túc ghi chép.
_“Chỉ Xích Thiên Nhai... Cái này ngầu, phải học.”_