## Chương 376: Tên Thiên Phú Của Mộng Yểm
Chủ đề về Chí Cường Ấn Ký, hai người đều rất ăn ý, không tiếp tục trò chuyện nữa.
Bất quá, câu nói vừa rồi của Tôn Lý, ngược lại nhắc nhở Diệp Bạch một chuyện.
Bởi vì nguyên nhân đóng băng, Tôn Lý thoạt nhìn càng giống thanh niên hơn.
Chẳng qua là do chức nghiệp của hắn là ăn mày, vẻ ngoài quá mức lôi thôi, thoạt nhìn bẩn thỉu, mang theo cảm giác tang thương đặc thù.
Đừng bị vẻ ngoài của Tôn Lý đánh lừa, cho dù bị đóng băng mấy chục năm, hắn cũng là người của trăm năm trước!
Nói cách khác... cùng thế hệ cường giả với Mộng Yểm, Tiết Cửu, Hoắc Phong Tử, Lam Trích Tiên.
Diệp Bạch có thể từ chỗ hắn, moi được không ít lịch sử đen tối... khụ khụ, bí mật năm xưa!
Những chuyện này, thực ra các lão nhân đều không mấy khi kể với Diệp Bạch.
Tiết Cửu không rõ tung tích, Hoắc Thiên Vương miệng quá thối, Lam Trích Tiên quá cao ngạo.
Người duy nhất nguyện ý kể cho Diệp Bạch nghe những chuyện này, chỉ còn lại một mình Cửu gia.
Khổ nỗi... Cửu gia là một nhà phát minh lịch sử.
Suốt ngày phát minh ra đủ loại lịch sử, thật thật giả giả để lừa gạt Diệp Bạch.
Tên lão lừa đảo này, còn chưa mở miệng đã bắt đầu lừa người rồi!
Nghĩ đến thuộc tính miệng quạ đen của Tôn Lý, Diệp Bạch nhất thời có chút do dự, mở miệng hỏi:
_“Cái đó... Tôn trưởng lão, chúng ta trò chuyện một chút chuyện trước kia, sẽ không rước lấy vận rủi chứ?”_
Tôn Lý dở khóc dở cười, hai tay dang ra,
_“Vấn đề này ta không có cách nào trả lời.”_
_“Đừng khách sáo như vậy, gọi ta lão Tôn là được rồi.”_
Diệp Bạch lập tức hiểu ra.
Nếu Tôn Lý trả lời ‘không’, kích hoạt hiệu ứng buff độc, vậy thì chính là sẽ rước lấy vận rủi!
Nếu Tôn Lý trả lời ‘sẽ’, cái miệng quạ đen này của hắn, nói chuyện tốt không linh, chuyện xấu lại rất linh!
_“Giao tiếp với Tôn huynh, rất khảo nghiệm kỹ năng ngôn ngữ nha.”_
Diệp Bạch tự cảnh cáo mình, không nên hỏi thì đừng hỏi.
Sau khi chỉnh lý tốt mạch suy nghĩ, Diệp Bạch lại một lần nữa mở miệng,
_“Lão Tôn à, Tiết Cửu là một người như thế nào?”_
Trong số cường giả thế hệ trước, cho đến hiện tại, đại đa số Diệp Bạch đều đã tiếp xúc qua rồi.
Chỉ có đại ca Mộng Yểm, Tiết Cửu hai người, Diệp Bạch chưa từng chạm mặt.
Đại ca Mộng Yểm, một người chỉ cày cảm giác tồn tại trong lịch sử đen tối.
Còn về Tiết Cửu... chủ yếu là mất tích trong Chí Cường Thâm Uyên, dấu vết để lại cũng quá ít.
Lần duy nhất Diệp Bạch ở Vĩnh Hằng Cao Tháp, nghe được tin tức của Tiết Cửu, vẫn là từ trong miệng Hỏa Thần.
Tiết Cửu được Hỏa Thần xưng hô là 【Nhân Vương】.
Bởi vậy, Diệp Bạch đối với cha của Tiết Mãnh —— Tiết Cửu, rất có hứng thú, đầu tiên hướng Tôn Lý dò hỏi thông tin của đối phương.
Diệp Bạch vặt lông con trai người ta thê thảm như vậy, lỡ như Tiết Cửu là một kẻ nóng tính, đợi hắn trở về, chắc chắn Diệp Bạch không có quả ngon để ăn!
_“Ngươi nói Tiết Cửu?”_
Trên mặt Tôn Lý lộ ra nụ cười ấm áp, dường như khi nghĩ đến Tiết Cửu, tâm trạng cả người đều sẽ tốt hơn không ít.
_“Hắn có rất nhiều danh hiệu, cái mà Tiết Cửu không thích nhất, chính là Nhân Vương.”_
Diệp Bạch:...... Đây cũng là cái duy nhất ta biết nha ca!
_“Tiết Cửu cảm thấy, không ai có thể tự xưng là Nhân Vương, có lẽ, ai ai cũng có thể trở thành Nhân Vương.”_
Nói xong, Tôn Lý chỉ chỉ Thiên Vương Kiếm bên hông Diệp Bạch,
“Cho nên, Tiết Cửu đổi tên Nhân Vương Kiếm thành Thiên Vương Kiếm.
Ngươi có thể mang Thiên Vương Kiếm đi từ Vĩnh Hằng Sâm Lâm, không chỉ cần thanh kiếm này công nhận ngươi, càng cần Ảnh Cửu công nhận ngươi.”
Nói đến đây, Tôn Lý gật gật đầu, lẩm bẩm tự ngữ:
_“Ngươi hẳn là một người rất không tồi, nếu không sẽ không nhận được sự công nhận của Ảnh Cửu.”_
Diệp Bạch gật đầu phụ họa, hắn cũng cảm thấy mình làm người vẫn luôn rất không tồi.
Về cơ bản là giới hạn cực hạn mà nhân loại có thể làm được rồi.
_“Nói xa quá rồi.”_
Tôn Lý kéo chủ đề trở lại, tiếp tục nói về Tiết Cửu,
“Tiết Cửu rất mạnh, hắn dùng kiếm, Ảnh Tử dùng đao.
Trong tình huống không dùng thiên phú, hắn dùng kiếm và Lam Trích Tiên có thể chia ba bảy, nếu dùng thiên phú, thì không còn hồi hộp gì nữa.
Ảnh Tử dùng đao, ngươi cũng đã kiến thức qua rồi, lão Hoắc tên phong tử đó, năm xưa chính là bị Ảnh Cửu ép đến mức bỏ đao không dùng, dùng hai đấm xông ra một con đường mới...”
Nghe Tôn Lý miêu tả, trong lòng Diệp Bạch đại khái có một hình tượng mơ hồ.
Thiên phú của Tiết Cửu, hẳn là có liên quan đến Ảnh Tử?
Cho nên, đao của Cửu gia rất mạnh, là được bồi dưỡng từ nhỏ.
_“Ồ, đúng rồi.”_
Tôn Lý nhấn mạnh nói:
_“Tiết Cửu hồi nhỏ rất cô độc, bởi vậy hắn đặc biệt coi trọng đồng bọn, rất biết chăm sóc cảm nhận của người khác.”_
Diệp Bạch gật đầu, điểm này hắn hiểu.
_“Còn nữa, Ảnh Cửu... thực ra khá coi thường tính cách của Tiết Cửu, nên nói thế nào nhỉ?”_
Tôn Lý tổ chức lại ngôn ngữ một chút,
“Ảnh Cửu rất quan tâm Tiết Cửu, điều này không khó hiểu, như hình với bóng, tri kỷ mà.
Ảnh Cửu luôn cảm thấy, Tiết Cửu là bị tính cách của chính mình hại, mới rơi vào kết cục như ngày nay.
Năm xưa trận chiến ở Chí Cường Thâm Uyên đó, Tiết Cửu là có cơ hội trực tiếp rời đi.”
Diệp Bạch nhướng mày, đoán được chuyện gì xảy ra.
Cường giả Nhân tộc sau khi đạt tới Level 1000, là sẽ bị ép buộc rời đi, đi tới không gian chưa biết.
Nói cách khác, Tiết Cửu năm xưa có cơ hội thăng cấp lên Level 1000!
Chỉ là, nếu hắn lựa chọn thăng cấp rời đi, Chí Cường Ma Thần sẽ không có ai quản nữa.
Một bên là đại cục Nhân tộc, một bên là sinh tử cá nhân.
Bài toán này, đối với Tiết Cửu mà nói, không khó.
Chuyện cuối cùng hắn làm, chính là đưa Thiên Vương Kiếm, Ảnh Cửu ra ngoài.
Tôn Lý tiếp tục nói:
_“Bởi vì loại hận ý kỳ lạ này, tính cách của Ảnh Cửu, thực ra là ngược lại với Tiết Cửu.”_
_“Ngươi nhìn thấy Ảnh Cửu bạo táo bao nhiêu, Tiết Cửu liền nho nhã bấy nhiêu.”_
Diệp Bạch:???
Một người một bóng này, hoàn toàn là hai thái cực?
Nói như vậy, Diệp Bạch liền an tâm không ít.
Tiết Cửu là một người tốt, có thể kết giao.
Sẽ không bởi vì Diệp Bạch giám sát Tiết Mãnh tu luyện mà giận lây sang Diệp Bạch.
Nhìn như vậy, thực ra Tiết Cửu và Mộng Yểm khá giống nhau, đều là noãn nam, hình tượng đại nam hài tỏa nắng.
Nghĩ đến Tiết Cửu, lại nghĩ đến Hoắc Thiên Nhất gặp phải lúc trước, Tôn Lý lại cười.
Dưới hồi ức đẫm máu năm xưa, mỗi lần nhớ lại những người này, luôn có thể cảm nhận được chút ấm áp.
_“Kể cho ngươi một chuyện thú vị, có liên quan đến Hoắc Phong Tử.”_
Diệp Bạch rửa tai lắng nghe, thuận tay một phát thiên lôi nổ chết hết quái vật xung quanh.
Tôn Lý chỉ chỉ hướng của Hoắc Thiên Nhất,
“Hoắc Phong Tử, không dám chửi Tiết Cửu, mỗi lần bị Tiết Cửu răn dạy, đều chỉ vào cái bóng của Tiết Cửu mà chửi, chỉ dâu mắng hòe, chỉ bóng mắng người.
Cũng chính vì vậy, sau khi Ảnh Cửu ‘sống’ lại, thỉnh thoảng lại tìm Hoắc Phong Tử luận bàn.
Loại điểm tới là dừng đó, mỗi lần chém đến mức thiên phú của Hoắc Phong Tử kích hoạt liền dừng tay.”
Diệp Bạch:......
Không hổ là ngươi nha lão Hoắc!
Bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, ngươi coi như là chơi hiểu rồi.
Diệp Bạch vạn vạn không ngờ, Hoắc Thiên Vương vậy mà lại còn có loại lịch sử đen tối này.
_“Không nói những chuyện này nữa.”_
Tôn Lý có chút mệt mỏi, vô lực xua xua tay,
_“Ngươi đã có hứng thú với những người và chuyện năm xưa, vậy ta nói một chuyện ngươi chắc chắn không biết.”_
Diệp Bạch nhướng mày,
_“Ta không tin!”_
_“Ta cũng không tin”_
Tôn Lý lộ ra một nụ cười thần bí, hỏi:
_“Ngươi biết thiên phú của Mộng Yểm, tên là gì không?”_
Diệp Bạch:......
_“Đang tải bản vá nâng cấp thiên phú...”_
_“Có sao nói vậy, người qua đường thuần túy, nói một câu công bằng, ít nhất phải nhìn Mộng Yểm một cái mới biết được thiên phú của đối phương chứ?”_
Đối mặt với sự ngụy biện của con mắt rác rưởi, Diệp Bạch khinh thường không thèm để ý.
Nhìn nhị ca, tam ca bao nhiêu lần như vậy, hắn cũng không biết thiên phú của đối phương là gì.
_“Đang tiếp tục nâng cấp...”_
_“Nâng cấp thất bại!”_
Hiển nhiên, Tôn Lý không phải là một kẻ thích ra câu đố, càng không thích treo khẩu vị người khác.
Nếu không, nửa đêm hắn ngủ có thể đều sẽ mơ thấy có người gửi lưỡi dao cạo cho hắn.
Nhìn ra Diệp Bạch cũng không biết, Tôn Lý sảng khoái công bố đáp án,
“Tên thiên phú của Mộng Yểm, thực ra rất nhiều người đều biết.
Còn về hiệu quả cụ thể, ngoại trừ Mộng Yểm, chỉ có Tiết Cửu và Ảnh Cửu biết.”
Tôn Lý nói ra bốn chữ đó.
Thiên phú của vị Chí Cường Giả đầu tiên trong lịch sử Nhân tộc, tên của thiên phú cấp SSS đầu tiên, bốn chữ khiến Đệ Ngũ Ma Thần nghe danh đã sợ mất mật:
_“Mỹ Mộng Thành Chân.”_
.......
(Hy vọng đây là lần cuối cùng cập nhật giờ âm phủ)