## Chương 507: Ta Là Một Du Khách Ngoại Tỉnh
_“Đinh đoong——”_
_“Bây giờ là sáu giờ sáng, đây là bản tin buổi sáng của thành phố Nam Giang, đêm qua vẫn là một đêm không có đánh giá cấp SSSS, Tu La đã gần một tuần không vượt ải...”_
Diệp Bạch rời giường, vươn vai một cái, nhanh chóng đánh răng rửa mặt xong xuôi.
Tối hôm qua, hắn và Triệu Lâm ở quán thịt nướng ăn đến 11 rưỡi.
Nguyên liệu nấu ăn là do Triệu Lâm tự mang đến, dắt theo một con dê, ông chủ quán thịt nướng giúp hai người làm dê nướng nguyên con.
Diệp Bạch ăn hai mươi xiên thịt dê, ba miếng sườn dê, một cái móng dê, cùng với một số rau củ.
Phần còn lại... Triệu Lâm ăn hết.
Ông chủ nhìn mà thở dài thán phục, liên tục kêu kỳ lạ:
_“Ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, chàng trai trẻ ăn khỏe như vậy!”_
Hai người này nhìn một cái là biết học sinh, khẳng định vẫn chưa lên đại học, phỏng chừng ngay cả Chiến Binh cũng không phải.
Trong tình huống này, Triệu Lâm không chỉ ăn hết con dê nướng, còn thuận tiện dọn sạch toàn bộ quán thịt nướng.
Mẹ nó quá biết ăn rồi!
Triệu Lâm thì than vắn thở dài, mặt ủ mày chau:
_“Đại Bạch, đây mới là ngày đầu tiên rời khỏi trại hè, ta đã sắp ăn hết nguyên liệu nấu ăn rồi, sau này phải làm sao đây!”_
Hắn đi theo Fate học cách làm Chiến sĩ.
Bài học đầu tiên, học chính là ăn.
Thực lực của Triệu Lâm không thấy tăng trưởng bao nhiêu, sức ăn thì tăng lên gấp bội.
Trong thời gian ở trại hè, còn bao ăn bao ở.
Lần này về quê, đợi tiêu hao sạch sẽ hàng tồn kho, Triệu Lâm e là sẽ phải chịu đói rồi.
_“Chuyện này có gì khó?”_
Diệp Bạch bày cho Triệu Lâm một cách:
_“Ngày mai ngươi cứ về trường, trực tiếp ở lớp võ thuật khiêu chiến từng người một.”_
Triệu Lâm không phản ứng kịp:
_“Ta lại không ăn thịt người, đánh bọn họ làm gì?”_
Thần mẹ nó ăn thịt người!
Diệp Bạch trợn trắng mắt, kiên nhẫn giải thích:
_“Ngươi phải thể hiện thực lực của mình, quét ngang toàn bộ Nam Giang, bộc lộ ra tiềm lực đánh sâu vào Trạng nguyên của tỉnh, nhà trường mới có thể tăng cường mức độ đầu tư trên người ngươi nha!”_
Nếu không dựa vào ngoại lực, chỉ dựa vào bản thân Triệu Lâm, chỉ có đợi đến đại học, mới có cơ hội cá chép hóa rồng.
_“Hóa ra là vậy...”_
Triệu Lâm sau khi được chỉ điểm như có điều suy nghĩ, tiếp đó bừng tỉnh đại ngộ, đường ai nấy đi.
Lúc đó, Diệp Bạch cũng không để chuyện này trong lòng.
Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Diệp Bạch đặt vé xe đi Ma Đô lúc 8 giờ, chuẩn bị một mình rời đi.
Chuyện đi học đại học ở tỉnh ngoài, Diệp Bạch chỉ nói với Triệu Lâm, cũng không nhắc tới địa điểm, chỉ nói mình sẽ rời đi một khoảng thời gian.
Đợi Diệp Bạch chạy tới nhà ga, vừa vặn là 7 giờ 15.
Tính toán thời gian, giờ này Triệu Lâm hẳn là đang ăn sáng.
Diệp Bạch đang định bước vào nhà ga, lại bị người đuổi theo gọi lại:
_“Đại Bạch, Đại Bạch! Đợi đã!”_
Triệu Lâm mặt mũi bầm dập, tay xách nách mang đuổi theo.
Chân mày Diệp Bạch nhướng lên: _“Ngươi đây là bị ai đánh vậy?”_
Triệu Lâm cười ha hả nói:
Diệp Bạch: _“???”_
_“Kể chi tiết xem nào, người bạn của ngươi ta rất muốn biết phần sau.”_
_“Haiz, đừng nhắc nữa.”_
Triệu Lâm xua tay, bất đắc dĩ nói:
“Tối hôm qua ngươi không phải nói với ta, bảo ta khiêu chiến người khác, ra oai một chút sao.
Ta nghĩ dứt khoát đừng phiền phức như vậy, trực tiếp chặn cửa là xong!”
6 giờ 03 phút sáng nay, Triệu Lâm xuất hiện ở cổng trường, bắt đầu chặn cửa.
Người đầu tiên đến trường là Hiệu trưởng,
Triệu Lâm mới ra đời cũng hổ báo, căn bản không thèm nhìn đối thủ là ai, tại chỗ phát động khiêu chiến.
Hiệu trưởng thực lực bất phàm đã thu thập Triệu Lâm một trận, nghiền ép không có chút hồi hộp nào.
Triệu Lâm càng đánh càng hăng, lại một lần nữa chặn ở cổng trường.
Chủ nhiệm giáo dục đi ngang qua: _“......”_
Mấy vị lão sư đánh một vòng xuống, đánh Triệu Lâm thành bộ dạng gấu chó trước mắt này.
Bọn họ rút ra kết luận nhất trí:
_“Tên này rất chịu đòn!”_
Sau khi trước sau mất đi những mầm non tốt như Diệp Bạch, Liễu Tuyết Kỳ, Khương Vân,
Triệu Lâm hạc giữa bầy gà, nháy mắt cứng rắn lên rồi!
Hắn trở thành đại ca của trường số 3 rồi!
Đứng ở góc độ của các lão sư trường số 3 mà nhìn, Triệu Lâm thật đúng là một nhân tài có thể đào tạo!
_“Bất kể nói thế nào, kết quả là tốt.”_
Diệp Bạch tin tưởng, ít nhất trong một khoảng thời gian tiếp theo, Triệu Lâm sẽ không cần phải sầu lo vì chuyện ăn uống nữa.
Dưới cơ chế bồi dưỡng hiện có, tiềm lực càng mạnh, thực lực càng mạnh, kênh thu hoạch tài nguyên càng nhiều!
Giống như đám người Diệp Bạch, Liễu Tuyết Kỳ, có thể trực tiếp đến Đại học Ma Đô báo danh.
Mà Triệu Lâm kém hơn một bậc, thì cần tiếp tục sờ bò lăn lộn ở thành phố Nam Giang, đợi đến khi ngóc đầu lên được, mới có thể nhận được nhiều tài nguyên hơn.
Từ một góc độ nào đó mà nói, một bước chậm, bước bước chậm!
Bất quá, Tái ông mất ngựa, sao biết không phải là phúc.
Đối với Triệu Lâm mà nói, thực lực tăng lên chậm một chút, có lẽ là một chuyện tốt!
Chuyện ở bên cạnh Chí Cường Chủng Tử sẽ trở nên bất hạnh, Diệp Bạch vẫn luôn tin tưởng không nghi ngờ, liền không nên liên lụy Triệu Lâm nữa.
Lại khổ Tiết Mãnh một chút, bêu danh Tu La đến gánh!
Sau khi giao thủ với các lão sư, Triệu Lâm không ngừng vó ngựa, chạy tới nhà ga, xuất hiện trước mặt Diệp Bạch, tiễn hắn một đoạn đường.
Trong tòa thành phố này, Triệu Lâm cũng là người duy nhất có khả năng tiễn Diệp Bạch rồi.
Nếu đổi lại là trước kia, e là còn có lão hồ ly Lão Liễu.
Chẳng qua Lão Liễu vừa đột phá thành Chiến Thần, công việc bận rộn, lúc này không dứt ra được.
Cộng thêm Lão Liễu hơn phân nửa đã đợi Diệp Bạch ở Đại học Ma Đô rồi, liền không cần vẽ rắn thêm chân.
Triệu Lâm bắt đầu lục lọi đống túi lớn túi nhỏ trên người hắn, vừa lục, vừa nói:
_“Đây có quyển sách kỹ năng Đạp Phong Trảm, còn có chút dược tủy hồi phục, quyển trục, ngươi đều dùng được...”_
Cuối cùng, hắn nhét một cái balo cho Diệp Bạch.
Trên đỉnh đầu Diệp Bạch chậm rãi bay lên một dấu chấm hỏi:
_“Ngươi chỉ chia một cái túi cho ta, mang nhiều đồ như vậy tới làm gì?”_
_“Bữa sáng của ta nha!”_
Triệu Lâm nói một cách hùng hồn đầy lý lẽ:
_“Trên đường ta trở về luôn phải ăn chút đồ chứ!”_
Diệp Bạch giơ ngón tay cái lên cho hắn:
_“Ngươi thắng rồi.”_
Loại chuyện đưa tiễn này, hai người kỳ thực đều không giỏi.
Triệu Lâm đưa túi cho Diệp Bạch xong, nói đơn giản hai câu, liền tiễn Diệp Bạch lên xe rồi.
Đợi đến khi tàu động cơ chậm rãi khởi động, Triệu Lâm mới ôm chân giò lợn xoay người rời đi.
Hắn vừa gặm, vừa lẩm bẩm:
_“Luôn cảm thấy quên mất chuyện gì quan trọng?”_
Triệu Lâm gặm xuống một miếng chân giò lợn, linh quang lóe lên:
_“Hỏng rồi, giấy nợ chưa lấy về!”_
Hắn mua sách kỹ năng trả cho Diệp Bạch, ngoài phần tình nghĩa này ra, còn phải lấy giấy nợ về nữa.
Tờ giấy nợ này còn nắm trong tay Diệp Bạch, ai biết lần sau gặp mặt, sẽ biến thành bao nhiêu tiền!
_“Bỏ đi, đều là tiền lẻ.”_
Sau khi tàu động cơ đến trạm, một soái ca đội mũ lưỡi trai từ toa hạng hai khiêm tốn xuống xe.
Nghiên cứu tàu điện ngầm mười giây đồng hồ sau, Diệp Bạch quyết định gọi taxi.
_“Xe buýt miễn phí đi tham quan du lịch Đại học Ma Đô...”_
Một học sinh giơ bảng hiệu đi ngang qua, có chút ủ rũ.
Hắn không hiểu, tại sao lại đột nhiên sắp xếp một chiếc xe buýt như vậy.
Phần lớn học sinh của Đại học Ma Đô, gia cảnh ưu việt, đừng nói là gọi xe, không ít người tự mình đều có truyền tống trận cỡ nhỏ chuyên thuộc.
Về phần những thị dân khác, càng là không có hứng thú với Đại học Ma Đô.
Ai lại đi ngồi xe buýt miễn phí chứ!
Diệp Bạch: Cảnh giác!
Hắn tự tin đi lên phía trước, nghiêm túc nói:
_“Xin chào, ta là một du khách ngoại tỉnh, muốn miễn phí đến Đại học Ma Đô xem thử!”_