## Chương 61: Chí Cường Giả Nhờ Ta Mang Cho Ngươi Một Câu
Thành phố Nam Giang, Diệp Bạch ngồi trong phòng khách, thần sắc ngưng trọng.
Cầm Huy chương Độc Lang lên, hắn khẽ đọc:
_“Đệ Tứ Ma Giáo giáo chủ xuất hiện ở cách thành phố Nam Giang 400 km về phía Tây Bắc, đang cố gắng lẻn vào thành phố Nam Giang...”_
Đây là tin nhắn Tiết Mãnh gửi tới, hắn phụ trách hành động đánh chặn lần này.
Sau khi hai bên chạm trán, bùng nổ chiến đấu quy mô nhỏ, Ma Giáo giáo chủ lập tức thoát thân, tung tích lần nữa bặt vô âm tín.
Trên người đối phương có sự che chở của Ma Thần, sau khi kéo giãn khoảng cách, có thể né tránh tuyệt đại đa số trinh sát, cho dù là Chiến Thần cũng chỉ có sau khi tới gần mới có thể phát giác ra thân phận của đối phương!
_“Tên này vậy mà thật sự đến thành phố Nam Giang rồi, là tới giết ta sao?”_
Diệp Bạch nhíu mày, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm....
_“Ngay trước khi ta đánh chết Liên Chính, Liên Liên Khảm vốn định đem Liên Chính hiến tế, đổi lấy ma vật Thâm Uyên giáng lâm.”_
_“Nói cách khác, Liên Liên Khảm đối với đứa con bất hiếu này, bản thân đã không có tình cảm gì, vì để mình chạy trối chết, có thể tiện tay hy sinh như một quân cờ bỏ đi.”_
_“Nếu Liên Liên Khảm quyết tâm muốn giết ta, bản thân hắn cũng không thoát khỏi sự vây quét của Chiến Thần, khó thoát khỏi cái chết, chuyện này không phù hợp với tác phong của hắn a.....”_
Trong đầu Diệp Bạch đột nhiên lóe lên một tia sáng.
Chạy trối chết, chạy trối chết...
Nếu mục tiêu của Đệ Tứ Ma Giáo giáo chủ, không phải là truy sát Diệp Bạch, mà là chạy trối chết thì sao?!
Hắn quả thực từng nói qua câu _“Lấy tính mạng ra thề, tất sát Diệp Bạch”_.
Nhưng mà, tiền đề của loại lời thề này là —— Liên Liên Khảm phải sống sót!
Nói cách khác, đối phương đã chơi một trò chơi chữ.
Chỉ cần hắn còn sống, sớm muộn gì cũng có một ngày phải giết Diệp Bạch, còn về việc sớm hay muộn, đó lại là một vấn đề khác.
Ngộ nhỡ hắn chết rồi, vậy cũng đã trả giá bằng sinh mạng cho lời thề, Diệp Bạch có chết hay không, hắn càng không quan tâm!
Không hổ là cường giả cấp Chiến Thần, cho dù con ruột bị giết, cũng có thể nhanh chóng giả vờ thành bộ dạng cực độ phẫn nộ, buông lời tàn nhẫn, tung hỏa mù, mê hoặc Diệp Bạch từ đó ảnh hưởng đến phán đoán của những người khác!
_“Quả nhiên, đại nhân vật có thể lăn lộn đến tầng thứ này, quả nhiên không có một ai đơn giản, đều là lão âm tệ...”_
Diệp Bạch cảm khái một hồi, thu lại những suy nghĩ miên man, tiếp tục phân tích.
Nhớ lại ván cờ cha con _“Liên Liên Khảm và Liên Chính”_ mà mình đứng xem trước đó, hình ảnh cha hiền con thảo, vẫn còn rõ mồn một trước mắt, có thể thấy được phần nào phẩm tính của hắn.
Nghĩ tới đây, trong đầu Diệp Bạch đã chải chuốt ra được mạch lạc đại khái:
Liên Liên Khảm, Đệ Tứ Ma Giáo giáo chủ, cường giả cấp Chiến Thần.
Hiện giờ thân mang trọng thương, ở Lam Tinh bị các phương Nhân tộc truy sát, vây chặn, sống sót là động lực lớn nhất chống đỡ hắn tiến lên!
Ở lại Lam Tinh, Liên Liên Khảm chỉ có một con đường chết.
Vì để sống sót, hắn chỉ có một con đường có thể đi —— trốn đến Thâm Uyên Vị Diện!
_“Nói cách khác, có hai loại khả năng. Một, Liên Liên Khảm đang điệu hổ ly sơn, giả vờ muốn đi tới thành phố Nam Giang, mục tiêu thực tế lại nhắm vào nơi khác!”_
_“Hai, phương pháp hắn trốn đến Thâm Uyên Vị Diện, nằm ngay trong thành phố Nam Giang, cho dù tung tích bị bại lộ, hắn cũng bắt buộc phải đến thành phố Nam Giang!”_
Căn cứ vào tình báo mà Diệp Bạch nắm giữ trong tay, có thể phân tích đến bước này, quả thực không dễ dàng.
Sau khi nghĩ thông suốt, Diệp Bạch cúi đầu nhìn về phía cái bóng của mình, nở một nụ cười nhiệt tình nhưng không quá lố:
_“Ảnh Cửu đại nhân, ăn khuya chưa?”_
_“Ăn rồi, vừa nãy ăn ở quán đồ nướng, ghi sổ cho các ngươi rồi.”_
Giọng nói khàn khàn vang lên, một đoàn hắc vụ từ dưới đất trào ra, Ảnh Cửu hiện thân:
_“Tiểu tử, ngươi lại có chuyện hố người nào muốn làm?”_
_“Xem ngài nói gì kìa, Diệp Bạch ta đường đường chính chính, từ trước đến nay không hố người!”_
Diệp Bạch đem phân tích của mình kể lại đơn giản một lần.
Ảnh Cửu khẽ gật đầu, trầm ngâm nói:
_“Anh hùng sở kiến lược đồng, lão phu cũng cho là như vậy.”_
Diệp Bạch:...... Cái sự vô sỉ này của ngài, có ba phần phong thái của ta rồi đấy.
Ảnh Cửu tiếp tục nói:
_“Xác suất lớn là tình huống thứ hai, trận hiến tế Thâm Uyên từng mở ra ở thành phố Nam Giang. Mặc dù cuối cùng không thành công, nhưng chịu ảnh hưởng của trận hiến tế Thâm Uyên, rào chắn không gian sẽ có khu vực mỏng manh, dễ dàng đả thông hơn, thậm chí có thể trực tiếp dùng nhục thân vượt qua. Đối phương hơn phân nửa là nhắm vào cái này mà đến.”_
Tất cả manh mối xâu chuỗi thành một đường, chân tướng nổi lên mặt nước.
_“Tiểu tử ngươi có thể ngủ một giấc an ổn rồi. Đối phương tốt xấu gì cũng là nhân vật cấp Chiến Thần, có cơ hội sống sót, sẽ không ngốc nghếch liều mạng với ngươi. Hiện giờ xem ra, ám sát ngươi chỉ là một thuật che mắt, mục tiêu chân chính vẫn là chạy trốn.”_
Ảnh Cửu suy nghĩ một lát, lần nữa mở miệng:
_“Ta sẽ truyền tin cho Tiết Mãnh, tìm cách mai phục gần trận hiến tế Thâm Uyên, nếu hắn thật sự đến, ta lấy tính mạng của Tiết Mãnh ra đảm bảo, để Liên Liên Khảm có đi mà không có về!”_
Diệp Bạch:.....
Ngài đảm bảo thì đảm bảo, lấy tính mạng của Tiết Mãnh ra là cái thể loại gì vậy!
Tiết Mãnh đắc tội ngài ở đâu chứ, cầu xin ngài làm người đi!
Diệp Bạch cạn lời nửa ngày, bật ra một câu: _“Như vậy là tốt nhất.”_
Kẻ địch cấp Chiến Thần, căn bản không phải là thứ mà Diệp Bạch trước mắt có thể chống lại.
Có thể giải quyết xong cái gai trong mắt Liên Liên Khảm này, áp lực của Diệp Bạch giảm mạnh, cả người nhẹ nhõm, thậm chí muốn cất cao giọng hát một khúc.
_“Tiểu tử, tối nay ngươi muốn tiến vào Vĩnh Hằng Cao Tháp đúng không?”_
Ảnh Cửu đột nhiên mở miệng, nhắc tới một chuyện khác.
_“Chí Cường Giả Mộng Yểm nhờ ta mang cho ngươi một câu.”_
_“Khoan đã, lời dạo đầu này không tốt lắm, quá giống.. khụ khụ... ngài cứ tiếp tục đi.”_
Diệp Bạch nhịn cười, ra hiệu Ảnh Cửu đại nhân tiếp tục.
_“Chí Cường Giả Mộng Yểm nói, nếu ngươi đi đến ô thứ 100, khoảnh khắc tiến vào, hãy oanh tạc hủy diệt bức tường trước mặt, sẽ có chỗ tốt không tưởng tượng nổi.”_
Ảnh Cửu sở dĩ hiện thân, phần nhiều là vì truyền lời cho Chí Cường Giả.
_“Oanh tạc hủy diệt bức tường?”_
Diệp Bạch nhíu mày không hiểu, đây là có ý gì?
_“Lời, lão phu đã mang đến rồi, những chuyện còn lại ngươi tự mình liệu mà làm.”_
Nói xong, hắc vụ chìm xuống, Ảnh Cửu lần nữa ẩn nấp vào trong bóng tối.
Tối nay, đã quyết định muốn mai phục Liên Liên Khảm, cường giả cấp Chiến Thần, nhất định phải xuất động tất cả lực lượng cơ động.
Trận chiến này hung hiểm, không dung nạp nửa điểm qua loa đại ý.
Đợi sau khi Diệp Bạch tiến vào Vĩnh Hằng Cao Tháp, an toàn không cần lo lắng nhiều, Ảnh Cửu rút người ra, cũng phải tham gia vây sát.
Tiết Mãnh ở ngoài sáng, Ảnh Cửu ở trong tối, nghĩ cách oanh tạc Liên Liên Khảm một pháo!
Không còn băn khoăn bị Chiến Thần ám sát, Diệp Bạch bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị cho chuyến đi Vĩnh Hằng Cao Tháp tối nay.
Hắn lấy bản đồ Vĩnh Hằng Cao Tháp ra, chính là phần mà Liễu Tuyết Kỳ tặng, cẩn thận nghiên cứu.
_“Vĩnh Hằng Cao Tháp, tầng thứ ba.”_
Trước mắt Diệp Bạch hiện lên ghi chú.
【Tầng ba, bốn, năm, sáu là tầng liên thông, nếu vận khí tốt có thể một hơi thông quan】
【Thành tích tốt nhất trong lịch sử Nhân tộc: Độ khám phá 99%, từ tầng thứ ba trực tiếp nhảy vọt đến tầng thứ sáu】
【Đã chuẩn bị sẵn sàng thông quan với 100% độ khám phá chưa? Tu La đại nhân của ta!】
【Gâu gâu ——】
Mí mắt Diệp Bạch giật giật, phát giác ra sự bất thường.
【Động Sát Chi Nhãn】 hôm nay có chút nghịch ngợm, hoặc là nói.. có chút hưng phấn?
Ngay cả tiếng chó Husky tru cũng phát ra rồi, chuyện này không bình thường chút nào!
Khi Diệp Bạch tìm hiểu rõ ràng cơ chế của mấy tầng này, cũng có thể hiểu được tại sao 【Động Sát Chi Nhãn】 lại hưng phấn.
Từ tầng thứ ba đến tầng thứ sáu, là một đường hầm dài dằng dặc, cần phải không ngừng đào bới về phía trước.
Lấy ô vuông làm đơn vị tiến lên, tiến lên một ô, độ khám phá +1%, tổng cộng 100 ô.
Trong quá trình đào bới, có thể lựa chọn phương hướng khác nhau, mỗi một lần lựa chọn đều sẽ mang đến ảnh hưởng khác nhau.
Có ô vuông, sẽ nhận được BUFF/DEBUFF.
Có ô vuông, sẽ thu hoạch được phần thưởng hoặc hình phạt đặc thù.
Có ô vuông, bị đào trúng thậm chí sẽ làm giảm độ khám phá.
Kỳ hình dị trạng, cái gì cần có đều có.
Thậm chí, có ô vuông ẩn chứa cạm bẫy chí mạng, bước vào trong đó sẽ bị miểu sát!
_“Mỗi khi tiến lên một bước đều có ba lựa chọn, càng đi về phía sau, độ khó càng cao, ô vuông càng nguy hiểm! Tiến lên một khoảng cách còn có BOSS cường lực canh giữ đường hầm, bắt buộc phải đánh chết mới có thể tiếp tục tiến lên.”_
Đọc xong những thông tin này, Diệp Bạch đặt bản đồ xuống, dở khóc dở cười.
Cửa ải này, hoàn toàn là đo ni đóng giày cho 【Động Sát Chi Nhãn】!
Đối với người khác mà nói, sự lựa chọn chưa biết cực kỳ khốn nhiễu, sẽ khiến người ta dị thường đau đầu.
Hơi không cẩn thận, đi sai một bước, có thể chính là kết cục tử vong!
Tử vong trong đoạn đường hầm này, ngoại trừ tiến vào thời kỳ suy yếu ra, còn sẽ bị giảm 10% độ khám phá, lùi về sau 10 ô vuông!
Một khi độ khám phá đạt tới 50%, liền có thể lựa chọn kết toán phần thưởng, đi tới tầng tiếp theo.
Rất nhiều người đều sẽ lập tức kết toán sau khi đạt tới 50%, tiếp tục đi xuống, thực sự là quá mức tra tấn, hại nhiều hơn lợi!
Ngộ nhỡ tử vong, lại phải đi lại mười ô, không biết phải đi đến năm con khỉ tháng con ngựa nào nữa.
Chỉ là, đối với Diệp Bạch mà nói, hắn căn bản không có bất kỳ sự phiền não lựa chọn nào.
Mỗi một lựa chọn đều không thoát khỏi hai mắt của hắn, dễ dàng nhìn thấu át chủ bài.
Đối với chuyện này, Diệp Bạch chỉ muốn nói một câu:
Diệp Bạch ta không có xài hack!
Cất bản đồ đi, Diệp Bạch đã bắt đầu mong đợi, chuyến đi Vĩnh Hằng Cao Tháp tối nay rồi.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Diệp Bạch tiến vào Vĩnh Hằng Cao Tháp.
Ảnh Cửu rời khỏi bên cạnh Diệp Bạch, tiềm phục gần nhà máy bỏ hoang, chờ đợi Liên Liên Khảm bước vào cạm bẫy.
Đệ Tứ Ma Giáo giáo chủ cũng phải mở ra kế hoạch chạy trốn đến Thâm Uyên Vị Diện của mình, mưu đoạt một tia sinh cơ cho bản thân.
Bọn họ đều có một tương lai tươi sáng.
_“Chào mừng đến với Vĩnh Hằng Hạch Tâm Thành!”_
Diệp Bạch không lãng phí thời gian, đi thẳng vào vấn đề.
Vĩnh Hằng Cao Tháp tối nay, không cần làm công tác chuẩn bị nào khác.
Thông quan với 100% độ khám phá? Có mắt là được!
Gọi Vĩnh Hằng Hạch Tâm Thủy Tinh ra, Diệp Bạch áp lòng bàn tay lên, bạch mang nuốt chửng lấy hắn, âm thanh nhắc nhở quen thuộc vang lên bên tai.
_“Chúc ngài sớm ngày thông quan Vĩnh Hằng Cao Tháp.”_
Vĩnh Hằng Cao Tháp tầng thứ ba, mở ra!