## Chương 750: Đại Mộng Ai Tỉnh Trước
Nhìn đứa trẻ được đưa tới trước mắt, Đệ Ngũ Ma Thần nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Hắn vạn vạn không ngờ tới, trong không gian này, không có đạo đức, không chỉ có một Ma Thần là Hắn!
Tu La, đường đường là Nhân tộc Chí Cường Chủng Tử, vậy mà cũng không có đạo đức!
_“Phiền chết đi được, cút! Cút! Cút!”_
Đệ Ngũ Ma Thần đi vòng qua đứa trẻ, trơ mắt nhìn liền muốn lấy cái tát lớn chào hỏi Diệp Bạch.
Chưa ăn à, ăn hai cái tát của ta này!
Diệp Bạch trốn ra sau lồng kiếm... đánh không trúng!
Đệ Ngũ Ma Thần lúc này mới chú ý tới lồng kiếm được xếp bằng gậy gỗ, thần sắc ngưng trọng,
_“Thứ này...”_
Bản thân Hắn thực lực và cảnh giới đều cực kỳ khủng bố, sau khi tiến vào không gian này càng là tăng vọt một đoạn, nhãn giới tự nhiên phi phàm.
Đệ Ngũ Ma Thần liếc mắt một cái liền nhìn ra, lồng kiếm này là thủ bút Chí Cường chân chính.
Hắn nghĩ thế nào cũng không ra, thứ này là do Tu La não bổ ra.
Trong tiềm thức của Diệp Bạch cảm thấy, thủ đoạn của nhị ca khẳng định sẽ mạnh hơn một chút.
Bởi vì não bổ quá mạnh, chuyện nhỏ ta ngồi tù trong Thời Gian Trường Hà này...
Đệ Ngũ Ma Thần nhíu mày, đưa tay ấn lên lồng kiếm.
Hắn ra tay tốc độ cực nhanh, mỗi lần đều có thể rút ra 2 đến 3 cây gậy gỗ, trên cơ bản lần nào cũng là diệu thủ.
Lần này, đến lượt Diệp Bạch trợn tròn mắt.
Đệ Ngũ Ma Thần, mạnh như vậy?!
Phá giải lồng kiếm trước mắt, nhãn giới, thực lực, chưởng khống lực lượng, thiếu một thứ cũng không được!
Trước đó, dưới sự chỉ đạo của Vô Ngân, Diệp Bạch đã tháo dỡ một phần ba lồng kiếm, hắn rất rõ ràng, lồng kiếm này vướng tay cỡ nào.
Mà giờ khắc này, tốc độ phá giải của Đệ Ngũ Ma Thần chút nào không thua kém Vô Ngân!
Đương nhiên, Vô Ngân đã giải quyết xong bộ phận khó khăn nhất kia rồi, Đệ Ngũ Ma Thần động thủ, tự nhiên nhẹ nhõm không ít.
Diệp Bạch nín thở, gắt gao nhìn chằm chằm lồng kiếm, không bỏ qua bất kỳ một động tác nào của Đệ Ngũ Ma Thần, đem mỗi một bước đều ghim thật chặt trong đầu.
Đệ Ngũ Ma Thần không đi con đường lấy lực phá cục, phương pháp phá giải cũng hơi khác Vô Ngân một chút.
Vô Ngân ra tay, chơi chính là cực hạn, mỗi một lần tháo bỏ gậy gỗ, đều muốn suy yếu lồng kiếm ở mức độ lớn nhất.
Đệ Ngũ Ma Thần ngược lại càng am hiểu chính là _“Thuật”_ , luôn có thể dùng thủ pháp kỳ quái cổ quái giải quyết xong nan đề.
Hai loại mạch suy nghĩ giải đề đều khiến Diệp Bạch được ích lợi không nhỏ.
Chỉ là, hắn có một chuyện nghĩ không ra.
Đệ Ngũ Ma Thần đang làm cái quái gì vậy?
Nhìn ra sự nghi hoặc của Diệp Bạch, Đệ Ngũ Ma Thần một bên phá giải kiếm lao, một bên cười lạnh nói,
_“Tiễn ôn thần.”_
Tôn Lý:......
Đệ Ngũ Ma Thần chê hắn quá xui xẻo, muốn tiễn hắn ra ngoài.
Nghe qua, hình như cũng rất hợp lý.
_“Ngay vừa rồi, ta đột nhiên nghĩ thông suốt một chuyện.”_
Đệ Ngũ Ma Thần tiếp tục nói.
Tên điên này vậy mà cũng biết suy nghĩ, Diệp Bạch cảm thấy cực kỳ thú vị.
Lỡ như thật sự để Hắn nghĩ thông suốt thì sao?
Chỉ nghe Đệ Ngũ Ma Thần nói như thế này,
_“Nhân tộc các ngươi đã không chịu giết ta, nói cách khác, ta đối với Nhân tộc có ích, giết ta hại nhiều hơn lợi, bất kể ta cầu chết như thế nào, đều sẽ không chết.”_
Đạo lý này, Đệ Ngũ Ma Thần luôn hiểu.
Chỉ là Hắn điên điên khùng khùng, ngoại trừ tìm Nhân tộc muốn chết, trăm phần trăm mở combat, cũng không có chuyện khác có thể làm.
_“Ta bây giờ nghĩ thông suốt rồi, dù sao Nhân tộc ngươi không nguyện ý giết ta, Chí Cường Ma Thần có thể giết nha!”_
Đệ Ngũ Ma Thần càng nói càng hưng phấn,
_“Ta giúp Nhân tộc các ngươi mạnh lên, mạnh lên đến mức Chí Cường Ma Thần không cách nào dung nhẫn, tên ngu xuẩn kia khẳng định sẽ ra tay, đến lúc đó, lão tử khởi thủ chính là thiêu đốt bản nguyên...”_
Đám người:......
Nhân tộc, không phải Nhân tộc, trong khoảnh khắc này đều trầm mặc.
Mẹ nó, Ma Thần sao lại biến thành cái dạng này?
Đệ Ngũ Ma Thần giống như phát hiện đại lục mới, mạch suy nghĩ càng ngày càng rộng mở,
“Đúng, ta còn có thể giúp Nhân tộc ngươi bồi dưỡng Chí Cường Chủng Tử, mấy vị Chí Cường Giả kia của Nhân tộc các ngươi, có ai đứng đắn làm lão sư?
Ta cầm tay chỉ việc dạy Chí Cường Chủng Tử, tuyệt đối là Chí Cường Chủng Tử mạnh nhất Nhân tộc ngươi...”
Nói đến đây, Đệ Ngũ Ma Thần dừng lại một chút, liếc mắt nhìn Diệp Bạch, ghét bỏ nói,
_“Ngươi thì thôi đi, ta có đứa đồ đệ mất mặt như ngươi, so với sống còn khó chịu hơn, chết cũng không được yên thân.”_
Diệp Bạch gấp rồi, xách theo Thiên Vương Kiếm liền muốn cùng Đệ Ngũ Ma Thần so chiêu một chút.
Đứa trẻ cản trước người Diệp Bạch, ý đồ để đại ca ca đừng tự rước lấy nhục.
Diệp Bạch gầm thét lên,
_“Đừng cản, hôm nay ta phải cùng Hắn phân cái ngươi chết ta sống!”_
Đứa trẻ gật đầu, nhường ra một vị trí.
Hắn sợ một vị trí không đủ, thậm chí lại nhường thêm một cái, thuận tiện cho Diệp Bạch động thủ.
Diệp Bạch:......
Cái này liền rất xấu hổ.
Đệ Ngũ Ma Thần cười rồi, nhìn Diệp Bạch hiền hòa hỏi,
_“Hay là chúng ta đừng làm Chí Cường Chủng Tử nữa, không chịu cục tức nghẹn khuất này, ta thấy ngươi cũng không có năng lực này, thì đừng miễn cưỡng nữa.”_
_“Đủ rồi nha!”_
Diệp Bạch dõng dạc nói,
_“Tu La ta có năng lực ngày hôm nay, ngoại trừ một chút xíu trợ giúp của đại ca nhị ca tam ca tiểu cửu đám người, đều là dựa vào chính ta!”_
Nói xong, hắn liền muốn tiến lên liều mạng, vì chính mình chứng minh.
_“Tạm biệt ngài nha!”_
Đệ Ngũ Ma Thần rút ra một cây gậy gỗ, toàn bộ đống gậy gỗ trong nháy mắt sụp đổ, Tôn Lý khôi phục tự do.
Đệ Ngũ Ma Thần cũng không chê hắn xui xẻo, tóm lấy cánh tay Tôn Lý, trực tiếp ném thẳng vào mặt Diệp Bạch.
Ám khí thật độc ác!
Diệp Bạch đang xung phong né tránh không kịp, đang định thấp giọng mắng xui xẻo, chợt trước mắt tối sầm.
_“Ngươi tỉnh rồi à?”_
Trước mắt Diệp Bạch, xuất hiện khuôn mặt hàm hậu kia của Tiết Mãnh.
Chỉ có điều, so với Tiết Mãnh nhìn thấy trước đó, Tiết Mãnh trước mắt tang thương hơn rất nhiều, râu cũng dài ra không ít.
Diệp Bạch lắc lắc đầu, mở miệng hỏi, _“Ta ngủ bao lâu rồi.”_
Tiết Mãnh nghiêm túc đáp,
_“36 năm.”_
Diệp Bạch:???
_“Hắn lừa ngươi đấy, có chút IQ được không vậy”_
_“Mới trôi qua công phu một ngày”_
Diệp Bạch biết được chân tướng, đang định tìm Tiết Mãnh tính sổ.
Chỉ thấy Tiết Mãnh vác theo cây hoàng kim, sải bước chạy trốn khỏi Thời Gian Trường Hà, biến mất ở phương xa.
Chuồn lẹ thôi!
Bên cạnh Diệp Bạch truyền đến một thanh âm,
_“Cứu mạng thụ!”_
Nghe được thanh âm này, thân thể Diệp Bạch hơi cứng đờ.
Hắn nghiêng người, nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Tôn Lý ngượng ngùng cười cười, rất là áy náy,
_“Ta nghĩ, chúng ta là bạn tù rồi.”_