Virtus's Reader
Võng Du: Chỉ Có Tôi Nhìn Thấy Thông Tin Ẩn

Chương 760: Câu Chuyện Của Tôn Lý, Là Như Thế Này

## Chương 755: Câu Chuyện Của Tôn Lý, Là Như Thế Này

Hai mắt Diệp Bạch sáng lên, trong tay xuất hiện coca, hạt dưa, khoai tây chiên, ngồi trên ghế đẩu nhỏ, nhìn về phía đứa trẻ, nghiêm túc nói,

_“Kể chi tiết xem nào.”_

_“Tiếp tục nói, ta đang ghi chép!”_

Mắt rác rưởi là thật sự một chút tác dụng cũng không có.

Diệp Bạch không ngờ tới, Tôn Lý vậy mà còn có bối cảnh câu chuyện như thế này.

Bất quá đổi một góc độ để suy nghĩ mà nói,

Sự xui xẻo của Tôn Lý xác thực có chút vượt qua lẽ thường, thậm chí siêu việt cả nhân quả luật.

Hơn nữa, Tôn Lý sớm không đột phá, muộn không đột phá, kẹt ở thế hệ của Diệp Bạch đột phá.

Từ một loại ý nghĩa nào đó mà nói, có thể cũng là xui xẻo đang có hiệu lực.

Nói cách khác, thời đại Chí Cường của Tu La, sẽ luôn bị xui xẻo bao phủ.

Đứa trẻ nhìn về phía đồ vật trong tay Diệp Bạch, mím mím môi, tò mò hỏi,

_“Ngon không?”_

Rõ ràng, Hắn nhìn ra, cái này là thức ăn.

Hắn ở chỗ này, thức ăn cũng không thường thấy.

Đệ Ngũ Ma Thần là một kẻ điên, sau khi tiến vào chỉ biết vô năng cuồng nộ, đương nhiên không có khả năng mang thức ăn cho Hắn.

Diệp Bạch cũng không khách khí, trực tiếp xé mở khoai tây chiên, đưa cho đứa trẻ.

Đứa trẻ học theo dáng vẻ của Diệp Bạch, há miệng, nhét nguyên bịch khoai tây chiên vào miệng, nhai vài cái, nuốt vào trong bụng.

Diệp Bạch:......

Đứa trẻ nghiêm túc nói,

_“Đồ vật bên trong giòn giòn, chính là lớp vỏ bên ngoài này không có mùi vị gì, cảm giác ngon miệng còn không tốt.”_

Hắn phân tích một cách đứng đắn, Diệp Bạch bất lực nhả rãnh.

Diệp Bạch đành phải lấy ra thêm một bịch khoai tây chiên, dạy cho đứa trẻ nên ăn khoai tây chiên chính xác như thế nào.

Sau khi học được cách ăn khoai tây chiên chính xác, đứa trẻ vẫn như cũ là một miếng một bịch khoai tây chiên, chỉ là lần này sẽ không ăn túi đóng gói nữa.

Dọn sạch toàn bộ kho chứa khoai tây chiên của Diệp Bạch, đứa trẻ mới bắt đầu giới thiệu Tôn Lý.

Dù sao, khá là xui xẻo.

Dưới tình huống bình thường, đứa trẻ sẽ không nhắc tới chuyện liên quan tới Tôn Lý.

Đã ăn đồ của Diệp Bạch, giúp đối phương giải thích nghi hoặc một chút, ngược lại cũng không phải không được.

_“Hắn vốn dĩ chính là Ứng Kiếp Chi Nhân, Diệt Thế Chi Kiếp sẽ không ngừng buông xuống bên cạnh hắn, cho đến khi đem toàn bộ thế giới hủy diệt, sau đó giết chết hắn, diệt thế liền kết thúc rồi.”_

Dự tính của đứa trẻ rất lạnh lùng, giống như muốn nói một chuyện không liên quan tới mình vậy.

Hắn đối với chuyện diệt thế này, không có khái niệm gì.

Chưa từng chân chính sống qua, tự nhiên sẽ không sợ hãi cái chết.

_“Vậy Tôn Lý bây giờ còn sống?”_

Tôn Lý mà đối phương nói, tuế nguyệt quá xa xăm rồi, Diệp Bạch không xác định cùng Tôn Lý trước mặt mình có phải là cùng một người hay không.

_“Còn sống nha, bởi vì diệt thế thất bại rồi đi!”_

Đứa trẻ đương nhiên nói,

_“Diệt Thế Chi Kiếp không có hoàn thành diệt thế, tự nhiên không có giết chết Tôn Lý, sau khi hắn sống sót, lại không được thế giới này tiếp nhận, cộng thêm ảnh hưởng của Diệt Thế Chi Kiếp, cho nên mới xui xẻo như vậy...”_

_“Thì ra là như vậy nha.”_

Về sự nghi hoặc đối với Tôn Lý, Diệp Bạch đã hiểu ra đôi chút.

Ít nhất sự xui xẻo mạc danh kỳ diệu này của đối phương, coi như làm rõ ràng rồi.

_“Thì ra là như vậy nha, ta hiểu rồi!”_

Con mắt vuốt đuôi, không phụ sự mong đợi của mọi người.

Trên chuyện khiến người ta thất vọng này, xưa nay không khiến người ta thất vọng.

Diệp Bạch lại hỏi, _“Vậy Tôn Lý làm sao sống sót được?”_

Đứa trẻ không có bất kỳ do dự nào, trực tiếp trả lời,

_“Bị chúng ta ăn rồi nha.”_

Diệp Bạch:.......

Đáp án này, so với hắn tưởng tượng còn muốn bùng nổ hơn.

Hắn vốn dĩ cho rằng, Tôn Lý trốn trong Vĩnh Hằng Cao Tháp, giống như Tiêu Dao, đi tới Lam Tinh.

Vạn vạn không ngờ tới, lão Tôn trực tiếp bị Chí Cường Ma Thần nuốt rồi!

Chỉ sợ Chí Cường Ma Thần cũng chê tên này trời sinh xui xẻo, không có

Diệp Bạch nhíu mày, có chút nghi hoặc,

_“Đã Tôn Lý bị dung nhập vào trong Chí Cường Ma Thần, hắn lại trốn ra bằng cách nào?”_

Tổng không thể là bởi vì quá xui xẻo đi?

Vấn đề này, đứa trẻ biết đáp án, nhưng Hắn cảm thấy nói ra quá phiền phức rồi.

_“Ta có thể dẫn ngươi đi xem nha.”_

Đứa trẻ vẫy vẫy tay, một con bạch câu xuất hiện ở trước mặt.

Thân là thiện ý của Chí Cường Ma Thần, đối với việc sử dụng thiên phú cấp SSS, ngoại trừ Chí Cường Giả Nhân tộc ra, không ai sánh kịp.

Nhìn một màn quen thuộc này,

Diệp Bạch không có bất kỳ cơ hội cự tuyệt nào, cảnh vật trước mắt hoa lên, bọn họ xuôi theo Thời Gian Trường Hà, đi tới trăm năm trước.

Một đoàn khí tức đen kịt, bẩn thỉu, tà ác, lơ lửng giữa không trung, khiến người ta buồn nôn.

Không cần nói nhiều, đây là Chí Cường Ma Thần.

Diệp Bạch xốc lại tinh thần, nhìn về phía trước, không chịu bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào.

Trong Chí Cường Ma Thần, nhổ ra một _“người”_.

Tên quỷ xui xẻo này bị ném mạnh xuống đất, giống như phàm nhân bình thường, không có bất kỳ năng lực giãy giụa nào.

Thanh âm của Chí Cường Ma Thần, phảng phất quanh quẩn trong toàn bộ không gian.

_“Đi, tìm được Chí Cường Chủng Tử Nhân tộc... mang hắn tới trước mặt Ngô... Ngô hứa cho Nhữ bất tử bất diệt...”_

Tôn Lý mặt mũi tràn đầy vết máu giãy giụa đứng dậy, hắn không đi quan tâm lời hứa hẹn của Chí Cường Ma Thần, mà là lẩm bẩm nói,

_“Diệt Thế Chi Kiếp đều không giết chết được tiểu gia...”_

Hắn lảo đảo lắc lư, ngay cả đứng thẳng cũng khó khăn, trên mặt lộ ra nụ cười thê thảm, hướng về phía bầu trời giơ lên một ngón giữa,

_“Đệch mợ mày, có bản lĩnh hôm nay giết chết lão tử!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!