Virtus's Reader
Võng Du: Chỉ Có Tôi Nhìn Thấy Thông Tin Ẩn

Chương 822: Không Thể Nào! Tuyệt Đối Không Thể Nào

## Chương 817: Không Thể Nào! Tuyệt Đối Không Thể Nào

Chuyện ở Thượng Giới, Diệp Bạch đương nhiên không biết.

Hắn chỉ quan tâm đến những chuyện ngay trước mắt mình.

Thân là (Chuẩn) Chí Cường Giả của Nhân tộc, ít nhất cũng phải gánh vác trách nhiệm của bản thân trước đã.

Sau khi đến thăm Lam Trích Tiên và Hoắc Đại, Diệp Bạch lại đi đến Vĩnh Hằng Sâm Lâm một chuyến.

Tàn hồn của Mộng Yểm đã được thu thập lại, dung hợp làm một với thi thể trong thạch quan.

Còn về việc mượn xác hoàn hồn, người chết sống lại...

Cần chuẩn bị rất nhiều thứ.

Ít nhất hiện tại vẫn chưa đủ.

Bất quá, để tàn hồn ôn dưỡng trong thi thể trước, có thể giảm bớt độ khó sau này đi rất nhiều.

Diệp Bạch tưới một bầu rượu xuống nơi chôn cất Ảnh Cửu.

Cửu gia a Cửu gia, Tiểu Cửu a Tiểu Cửu.

Còn hơn 30 năm nữa, Tiểu Cửu mới có thể thực sự sống lại.

Còn về việc hơn 30 năm sau, Ảnh Cửu có làm Chí Cường Chủng Tử hay không, bát tự còn chưa có một nét.

Có lẽ, sẽ lại có một mãnh nhân từ trên trời rơi xuống giống như Vô Ngân, trực tiếp nghiền ép Ảnh Cửu.

Bất quá, tỷ lệ quá nhỏ.

Diệp Bạch không dừng lại quá lâu, lại đi thêm vài nơi, đứng từ xa nhìn vài vị cố nhân.

Mấy năm nay, hành trình của hắn trên ghi chép chính thức, đều là đi theo lão sư của mình tu hành, chém giết trong Thâm Uyên hoặc là bế quan.

Triệu Lâm đã là sinh viên năm ba, sắp tốt nghiệp.

Đề án tốt nghiệp của hắn, là chém giết một con ma vật cấp Chuẩn Chiến Vương.

Hiện nay Thâm Uyên mặc dù không giao chiến với Nhân tộc, nhưng Vĩnh Hằng Cao Tháp phong tỏa, khiến cho thế hệ cường giả mới của Nhân tộc không cách nào thăng cấp.

Thế là, mấy vị Đại Ma Thần bàn bạc với nhau, khai tích ra một chiến trường chém giết, để cho người trẻ tuổi của Nhân tộc tiến vào chiến đấu.

Kẻ giao thủ với bọn họ, đều chỉ là ma vật do ma khí huyễn hóa thành, không có linh trí, chỉ có cảnh giới và chiến lực.

Thời gian ba năm, Triệu Lâm từ một Chiến Binh thuở ban đầu từng chút một leo lên đến đỉnh phong Chiến Tướng, quả thực không dễ dàng.

Hắn vẫn chưa phải là người tiến bộ nhanh nhất.

Liễu Tuyết Kỳ đã sớm đột phá đến Chiến Vương, hơn nữa phẩm giai không tầm thường.

Vương mỗ trong cùng thế hệ, càng là thế như chẻ tre, đột phá đến đỉnh phong Chiến Vương, bất cứ lúc nào cũng có thể thành tựu Chiến Thần.

Bất quá, theo như lời của Cửu Giai Chiến Thần cường đại Hứa Thanh Phong mà nói, quá chậm!

Hứa Thanh Phong hắn năm xưa đột phá đến Cửu Giai Chiến Thần, mới tốn bao nhiêu thời gian chứ!

Diệp Bạch còn tìm được Hoắc Thiên Nhất.

Thực lực của hắn không tiến mà lùi, từ Cửu Giai Chiến Thần một hơi rớt xuống, rớt xuống tận Tam Giai Chiến Thần.

Tiêu tốn thời gian ba năm, Hoắc Thiên Nhất cuối cùng cũng giải quyết triệt để mầm mống tai họa năm xưa, có thể bắt đầu lại từ đầu.

Bất quá, đối với hắn mà nói, đột phá hay không đột phá, đã không còn quá nhiều ý nghĩa nữa.

Hoắc Đại đã phế rồi, Hoắc Thiên Nhất hiện tại chỉ cần một ngón tay là có thể nghiền chết Hoắc Đại.

Thiên Hạ Đệ Nhất mà Hoắc Thiên Nhất muốn làm, không có cái Thiên Hạ Đệ Nhị là Hoắc Đại này làm nền, cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Hắn thậm chí vô tâm tu luyện, ở trên bãi biển giúp một ông chủ họ Hứa nướng thịt, ngắm nhìn mỹ nữ trên bãi biển qua ngày.

Nhìn ra tâm kết của Hoắc Thiên Nhất, sau khi Diệp Bạch hiện thân, liền nói thẳng:

_“Cửu Tử Vị Hối của Hoắc Thiên Vương vẫn đang trong quá trình kích hoạt.”_

Hoắc Thiên Nhất:???

_“Ngươi nói là, tên kia...”_

Diệp Bạch thẳng thắn nói:

_“Ta không biết rốt cuộc hắn làm thế nào, nhưng ta có thể khẳng định, trong ba năm nay, Cửu Tử Vị Hối vẫn luôn được kích hoạt.”_

Chuyện năm đó, cái giá mà Hoắc Đại phải trả là nặng nề nhất.

Hắn cho đến tận hôm nay, vẫn đang gánh vác hình phạt của quy tắc Vĩnh Hằng.

Nhưng mà... Hoắc Đại có một thiên phú gần như là BUG: Cửu Tử Vị Hối.

Nếu như sự áp chế của quy tắc Vĩnh Hằng biến mất... Hoắc Đại sẽ mạnh đến mức độ nào?

Đột nhiên, Hoắc Thiên Nhất cảm thấy nhân sinh lại có hi vọng rồi!

Hắn một cước lật tung quán nướng, trực tiếp đạp không rời đi.

Bỏ lại một ông chủ họ Hứa, bừng bừng nổi giận.

Ông chủ Hứa cường đại lập tức đuổi theo, đè Tiểu Hoắc chỉ mới Chiến Thần tam giai xuống, bắt hắn nhặt hết xiên nướng trên mặt đất lên.

Đánh không lại Cửu Giai Chiến Thần, ta còn không trị được cái tên Tam Giai Chiến Thần nhà ngươi sao?!

Nhìn thấy Lão Hứa phát huy vẫn ổn định như cũ, trong lòng Diệp Bạch thoải mái hơn nhiều.

Trên thế giới này, vĩnh viễn có một số thứ là không thay đổi.

Ví dụ như: Lão Hứa.

Diệp Bạch lại tìm đến cộng chủ của Ma Giáo trong thiên hạ hiện nay —— Tiêu Tiếu Nhạc.

Chức danh hiện tại của hắn thực sự quá dài, không nhắc tới cũng được.

Tất cả Ma Giáo đều do hắn quản lý...

Tiêu Tiếu Nhạc vẫn cứ lêu lổng như năm xưa, không lên không xuống.

Đồ đệ của hắn là Khương Vân dường như đã không còn nhuệ khí như trước, tốc độ thăng cấp ngược lại chậm đi, giống như một thanh đao rỉ sét.

Diệp Bạch nay đã khác xưa, nhãn giới vượt xa năm đó.

Hắn liếc mắt một cái liền nhìn ra, Khương Vân sau khi cởi bỏ nhuệ khí, ngược lại bước lên con đường trọng kiếm vô phong, thành tựu tương lai không thể đo lường, bét nhất cũng là một Cửu Giai Chiến Thần, mà còn không phải loại như Lão Hứa.

Còn về việc có thể đột phá đến Thông Thiên Chiến Thần hay không...

Cái này phải xem tạo hóa của cá nhân rồi.

Diệp Bạch đi dạo một vòng, lại trở về điểm xuất phát ban đầu.

Đứng trước tháp, bên cạnh hắn có thêm một gã tráng hán vác kiếm.

Tiết Mãnh mặt mày ủ rũ:

_“Tu La a, ngươi nói xem tại sao ta vẫn chưa thể đột phá đến Thông Thiên Chiến Thần?”_

Mấy năm nay hắn dùng kiếm, chẳng thu hoạch được gì!

Tiết Mãnh sinh ra đã không phải là khối nguyên liệu này.

Hắn cảm thấy, nếu mình đột phá đến Thông Thiên Chiến Thần, có lẽ ngộ pháp sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.

Diệp Bạch liếc nhìn đối phương một cái, thở dài một hơi, an ủi:

_“Có lẽ trên thế giới này, ở một góc khuất vô danh nào đó, vẫn còn người có kiếm đạo tạo nghệ cao hơn ngươi.”_

Tiết Mãnh nghiêm túc suy nghĩ một chút, rút ra một kết luận chặt chẽ:

_“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!