## Chương 832: Ai Xứng Cùng Ta Bàn Sinh Tử?
Ngươi từ đâu tới?
Khi Vô Ngân hỏi ra vấn đề này, Diệp Bạch rơi vào trầm mặc.
Hắn không phải che giấu chân tướng, mà là có chút mờ mịt.
_“Ta... không biết chân tướng.”_
Diệp Bạch thẳng thắn nói:
_“Cho dù ta có một vài suy đoán, ta cũng không thể nói ở đây... Chuyện này, phải đợi đến sau khi ta trở thành Chí Cường Giả, hoặc là, làm xong chuyện trước mắt, đi hỏi tam ca một chút...”_
Diệp Bạch không phải cố ý làm người ra câu đố, hắn ngay cả đáp án là gì cũng không biết, làm sao làm người ra câu đố được?
Việc mình xuyên không, chắc chắn là có vấn đề.
Nhưng vấn đề ở đâu, Diệp Bạch tạm thời vẫn chưa có manh mối.
Sự tình phải vuốt từng bước một, đường phải đi từng bước một.
Vô Ngân nói xong lời của mình, tiếp tục lau chùi bộ trọng giáp của mình.
Còn Diệp Bạch thì ngồi ngoài dòng sông thời gian, cùng Vô Ngân câu được câu không mà nói chuyện.
Hắn biết mình nói những thứ này, nhị ca cũng không nghe thấy.
Nhị ca thực sự, hiện tại vẫn đang ở Thượng Giới lêu lổng không chịu về đâu.
Bất quá, Diệp Bạch cảm thấy nói chuyện phiếm như vậy cũng không tệ.
Hắn nói chuyện một chút về tình hình gần đây của Lam Trích Tiên, Hoắc Thiên Vương, lại khen ngợi kiếm pháp của Đại Mãnh Tử không tồi, khoảng cách ngộ kiếm chỉ còn kém một chút xíu nữa thôi.
Đem những chuyện mới mẻ xung quanh nói xong hết, Diệp Bạch lại bắt đầu nói chuyện về Chí Cường Ma Thần.
Bất quá, những chuyện nhỏ nhặt này, Diệp Bạch chỉ thuận miệng nhắc tới.
Hắn vỗ ngực nói:
_“Không sao, hiện tại ta là Chí Cường Giả, sẽ không làm mất mặt chúng ta!”_
Hai chữ chúng ta này, Diệp Bạch nói rất hào sảng.
Bốn vị Nhân tộc Chí Cường Giả chúng ta thực sự là quá lợi hại rồi!
Còn bạch phát kiếm khách chỉ ngồi ở đó, lau chùi trọng giáp.
Hắn không nghe thấy, chỉ là một đoạn cảnh tượng tồn tại trong dòng sông thời gian, chỉ vậy mà thôi.
Đi một vòng lớn, Diệp Bạch cuối cùng nói về chủ đề chính:
_“Mặc kệ kẻ đứng sau rốt cuộc là cái gì, vận mệnh cũng được, Thượng Giới cũng được, Bản Giới cũng được...”_
Lời phía sau, Diệp Bạch dừng lại.
Hắn không buông lời hung ác.
Bởi vì Diệp Bạch không có thói quen này.
Hắn càng thích làm ra những hành động tàn nhẫn hơn.
Cho dù là Thượng Giới, Diệp Bạch cũng dám giết một lần, chiến một trận.
Đúng chuẩn là đối đầu với thế giới rồi.
Bất quá, Diệp Bạch cũng không quá lo lắng.
_“Ta đã nghĩ kỹ rồi, những việc ta nên làm, ta đều sẽ cố gắng hết sức đi làm, làm cho tốt... Nếu như không thành công.”_
Khóe miệng Diệp Bạch giật giật, thản nhiên nói:
_“Chỉ có cái chết mà thôi.”_
Sau khi thực sự đi tới đỉnh phong, Diệp Bạch ngược lại không sợ chết nữa.
Trước kia hắn sợ chết, là bởi vì trách nhiệm trên người mình quá nặng, liên quan quá lớn.
Nếu như Diệp Bạch chết, sự trả giá, hy sinh của mấy đời Chí Cường Giả trước, đều lãng phí hết!
Cho nên, Diệp Bạch không thể chết.
Nhưng Diệp Bạch của hiện tại, chỉ có tồn tại đỉnh cấp nhất mới có thể uy hiếp được hắn.
Nếu như Diệp Bạch chiến tử, hắn tin tưởng, cái chết của mình, nhất định là có giá trị.
Mặc dù hắn mới hơn hai mươi tuổi.
Nhưng mà, Diệp Bạch đối với việc mình sở hữu tâm cảnh loại này, dường như không lấy làm lạ.
Dường như mỗi một ngày hắn sống, đều là kiếm lời.
Có thể là Tối Hậu Đích Vãn Thiên Khuynh, đã sinh ra ảnh hưởng đối với tâm thái của Diệp Bạch.
Mặc kệ nói như thế nào, Diệp Bạch của ngày hôm nay, đã hoàn toàn không giống với Diệp Bạch của ba năm trước.
Đúng chuẩn là thoát thai hoán cốt rồi.
_“Chuyện nên nói cũng hòm hòm rồi.”_
Diệp Bạch đứng dậy, trước tiên là hành lễ với nhị ca, sau đó lại hành lễ với Bạch Câu.
_“Dù sao Nhân tộc có ta, ca huynh không cần bận tâm, muốn làm cái gì thì cứ đi làm cái đó.”_
Nói xong, Diệp Bạch mời Bạch Câu đưa mình trở về.
Bạch Câu liếc nhìn hắn một cái, móng sau đạp nhẹ vào hư không, cảnh vật xung quanh Diệp Bạch bắt đầu tăng tốc, quay về hiện thực.
Lần này, Bạch Câu không cùng Diệp Bạch rời đi, mà là ở lại tại chỗ.
Bạch Câu hắt xì một cái, khinh thường nói:
Một con chim bồ câu, từ trong trọng giáp bay ra, đậu trên lưng Bạch Câu, cùng Bạch Câu khoác vai bá cổ.
Cùng lúc đó, bạch phát kiếm khách đứng dậy.
Tóc bạc của hắn biến trở lại thành màu đen, kiếm khí trên người cả người chấn động, tùy ý từ trong dòng sông thời gian bước ra.
Vô Ngân vươn vai một cái, lười biếng nói:
_“Tiểu tử này, vẫn là có chút tiến bộ.”_
Thứ mà Diệp Bạch nhìn thấy lúc trước, không phải là cảnh tượng lịch sử!
Mà là... chân thân của Vô Ngân trốn trong dòng sông thời gian, cùng Diệp Bạch đối thoại cách không!
Còn về nguyên nhân làm như vậy nha...
Có thể đắp nặn nhân thiết trí mưu tiên tri chưa biết đã đoán được của Vô Ngân?
Vô Ngân làm như vậy, nguyên nhân duy nhất, chính là hắn có thể làm như vậy.
Cho nên liền làm.
Bạch Câu bất thình lình mở miệng hỏi:
_“Ngươi và Tu La, thắng bại mấy mấy mở?”_
_“Khó nói.”_
Vô Ngân nghiêm túc suy nghĩ một chút:
_“Cùng cấp luận bàn, ta chỉ có 99.99% tỷ lệ thắng.”_
Bạch Câu:...
_“Vậy sinh tử chi chiến thì sao?”_
Nghe thấy vấn đề này, Vô Ngân cười rồi.
_“Đời này, ai xứng cùng ta bàn sinh tử.”_
Cùng cảnh giới, người sống sót nhất định là Vô Ngân.
Vô Ngân có nắm chắc tuyệt đối một đổi một.
Chính là đơn giản như vậy.
Sau khi cáo biệt với Bạch Câu, Diệp Bạch quay trở về hiện thực.
Chó trắng vừa định nói gì đó, lại bị Diệp Bạch ngắt lời.
_“Đừng nói chuyện.”_
Sau khi rời khỏi dòng sông thời gian, Diệp Bạch hít sâu vài hơi, bình tĩnh lại.
Chó trắng có chút mờ mịt.
Không phải chỉ là đi nói chuyện phiếm với Vô Ngân một chút thôi sao?
Có cần thiết phải khẩn trương như vậy không?
Cũng không phải là chưa từng nói chuyện.
Rất nhanh, Diệp Bạch khôi phục lại sự trấn định.
Hắn thở hắt ra một hơi dài, như trút được gánh nặng.
_“Vừa rồi trong dòng sông thời gian, không phải là cảnh tượng trong quá khứ...”_
Diệp Bạch có chút bất đắc dĩ, thở dài một hơi:
_“Là chân thân của nhị ca.”_