## Chương 836: Sự Tự Tin Của Long Thần
Chó trắng nằm sấp bên cạnh Diệp Bạch, liếc hắn một cái.
_“Cảm khái tương tự, trước kia ngươi có phải đã nói qua rồi không?”_
Diệp Bạch vỗ vỗ đầu chó:
_“Ngươi thì hiểu cái gì, tiểu cẩu tử đừng có xen mồm vào.”_
Chó trắng:...
Kể từ sau khi trở thành Chí Cường Giả, Diệp Bạch liền bắt đầu ra vẻ rồi.
Đáng hận hơn là, vậy mà chỉ có thể để cho hắn ra vẻ!
Nhưng không có cách nào.
Hiện nay, Vĩnh Hằng Cao Tháp từ tầng 80 trở xuống, đều đã bị Nhân tộc khống chế.
Công phu Diệp Bạch ngủ gật một cái, lại đem tầng 81 phá rồi.
Bất quá, đến đây là dừng lại.
Chiến lực đỉnh cấp thông thường của Nhân tộc, đều đã được động dụng.
Cửu Giai Chiến Thần chạy bên ngoài, không còn mấy người nữa.
Hơn nữa, trong lúc an bài Cửu Giai Chiến Thần trấn thủ Vĩnh Hằng Cao Tháp, đồng thời còn cần phải rút ra một bộ phận người, làm lực lượng dự bị.
Vạn nhất xuất hiện tình huống đột phát gì, có thể kịp thời chi viện.
Trong quy hoạch của Lam lão bọn họ, không chỉ cần lực lượng dự bị, còn cần phải luân phiên định kỳ.
Trấn thủ mỗi một tầng của Vĩnh Hằng Cao Tháp, là chuyện cực kỳ quan trọng, liên quan đến sự hưng vong của Nhân tộc, không thể qua loa.
Với thực lực của Nhân tộc hiện nay, trấn thủ tầng 81, đã là cực hạn rồi.
Tầng 82 là Long tộc Cấm địa, Tham Lam Bản Nguyên của Diệp Bạch, là lấy được từ chỗ một con Hoàng Kim Long.
Mà con Hoàng Kim Long kia, hiện nay hồn phách đang ở trong Tự Nhiên Chi Lực, nhưng bản thể...
Vẫn còn ở tầng 82!
Trước khi xuất phát, Diệp Bạch nghĩa chính ngôn từ nói:
_“Đây là vì đại nghiệp của Nhân tộc!”_
_“[Tuyệt đối không phải vì chút hoàng kim kia!]”_
_“[Khu khu hoàng kim, sao có thể khiến Nhân tộc Chí Cường Giả khom lưng chứ?]”_
Diệp Bạch:...
Nhất thời không biết nên phản bác như thế nào.
Diệp Bạch suy nghĩ một lát, nghiêm túc hỏi:
_“Hay là vẫn nên nhét ngươi trở lại đi?”_
Chó trắng:... Chó vẫn là ngươi chó!
Nó thường xuyên sẽ không phân rõ được, giữa nó và Diệp Bạch, rốt cuộc ai mới chó hơn một chút.
Tầng thứ 82.
Một kiếm qua đi, thiên địa thanh tịnh.
Ma vật do Chí Cường Ma Thần để lại, bị quét sạch sành sanh.
Diệp Bạch thì không để ý đến những chi tiết này, bắt đầu tìm kiếm Hoàng Kim Long thuộc về mình.
Rất nhanh, hắn đã có phát hiện mới.
Diệp Bạch có chút kinh ngạc, Long tộc Cấm địa vậy mà không bị hủy?
Tháp rơi vào trong tay Chí Cường Ma Thần, về cơ bản là sinh linh đồ thán, không một ai sống sót.
Trong tầng 82 này, vậy mà vẫn còn rồng sống sót?
Diệp Bạch đi tới bên ngoài Long tộc Cấm địa, nhẹ nhàng gõ cửa, khách khí nói:
_“Nhân tộc Tu La tới thăm.”_
Diệp Bạch xác định, rồng ở bên trong đã nghe thấy rồi.
Nhưng bọn chúng chính là không có phản ứng.
Diệp Bạch biết, cần phải dùng lời mà Long tộc có thể nghe hiểu, để cho bọn chúng có phản ứng.
Thế là, Dracula được thả ra.
Dracula:???
Huynh đệ, ngươi cho dù đóng cửa thả chó, ngươi cũng thả con nào mạnh một chút chứ!
Tu La không gian tứ đại thiên vương: Gabriel, Lucifer, Cain, Dracula...
Chỉ có Dracula hắn là cùi bắp nhất.
Sao lại thả hắn ra rồi?
Không có cách nào, Dracula căng da đầu tiến lên, gân cổ lên hét lớn:
_“Mở cửa ra, các ngươi có bản lĩnh trốn ở bên trong, thì mở cửa ra cho lão tử!”_
_“Các ngươi có biết người ở bên ngoài là ai không?”_
_“Ngài ấy chính là tứ đệ của Nhân tộc Chí Cường Giả Mộng Yểm, tứ đệ của Nhân tộc Chí Cường Giả Vô Ngân, Nhân tộc...”_
Dracula khom người tranh công, vươn một tay ra:
_“Lão bản, mời!”_
Diệp Bạch liếc hắn một cái:
_“Lần sau trực tiếp giới thiệu ta là được rồi.”_
Lôi nhiều Nhân tộc Chí Cường Giả ra phía trước như vậy, Tu La ta không có bài diện sao!
Dracula ngoài cười nhưng trong không cười, chỉ thiếu điều trực tiếp nói a đúng đúng đúng rồi.
Long tộc Đại trưởng lão đón ra, mở miệng:
_“Tứ đệ... không phải, ý ta là, Tu La các hạ, Long tộc và Nhân tộc...”_
Diệp Bạch không chút khách khí ngắt lời đối phương:
_“Chuyện khác gác sang một bên, trước tiên nói xem, tại sao các ngươi có thể sống sót?”_
Long tộc mặc dù được xưng là Thượng Tam Tộc, nhưng thực lực chân thật, cũng không mạnh.
Trong Thượng Tam Tộc, lót đáy nhất chính là Long tộc.
Chí Cường Ma Thần xuất thủ, luôn luôn là không nể tình mặt, tấc cỏ không sinh.
Nhưng vấn đề là... bọn chúng thực sự đã sống sót!
Cho dù dùng não của Dracula cũng có thể nghĩ đến, trong đó tất có ẩn tình!
Long tộc Đại trưởng lão căng da đầu nói:
_“Xin hỏi vị đại nhân kia có còn ở giới này hay không.”_
Vị đại nhân trong miệng hắn, không cần nói nhiều, chắc chắn là Vô Ngân.
Diệp Bạch lắc đầu: _“Đi Thượng Giới rồi.”_
Diệp Bạch bổ sung thêm:
_“Có chuyện nói với ta cũng giống nhau.”_
Chúng rồng:...
Gặp qua người không biết xấu hổ, chưa từng gặp qua người không biết xấu hổ như vậy.
_“Chuyện này.. chuyện này... được rồi!”_
Đại trưởng lão do dự mãi, nặng nề thở dài một hơi, xoay người dẫn đường cho Diệp Bạch.
Hắn dẫn Diệp Bạch xuyên qua một thông đạo hẹp dài, đi tới chỗ sâu.
_“Vào đi, Long Thần đang đợi ngươi.”_
Diệp Bạch có chút kinh ngạc.
Thông thường mà nói, đỉnh cấp cường giả của các tộc, đều tự xưng là Tổ.
Xưng hô Long Thần này, rất hiếm thấy.
Diệp Bạch rất hào phóng, chủ động đi vào.
Hắn hiện nay có Tối Hậu Đích Vãn Thiên Khuynh trên người, căn bản không cần sợ cạm bẫy, mai phục.
Diệp Bạch ước gì Chí Cường Ma Thần tới mai phục mình!
Nhị ca bất cứ lúc nào cũng có thể quay về giới này.
Đến lúc đó, mọi người ba đánh một, há chẳng phải đẹp thay?
Đi vào trong mật thất, đối diện Diệp Bạch xuất hiện một đôi mắt màu vàng kim.
Đây, hẳn chính là cái gọi là Long Thần.
Sau khi xuất hiện, Long Thần không có bất kỳ lời thừa thãi nào, không có trải đệm, đi thẳng vào vấn đề.
Long Thần u u nói:
_“Một khi các ngươi giết chết Chí Cường Ma Thần, giới này cũng sẽ hủy diệt, tất cả sinh linh của giới này cũng sẽ chôn cùng hắn...”_
Ai lại lựa chọn giết chết chính mình chứ?
Long Thần rất tự tin, đồng thời, trên mặt Diệp Bạch cũng hiện lên nụ cười khổ sở.
Giọng nói của Long Thần im bặt.
Hắn nhìn Diệp Bạch, khó có thể tin, thốt ra:
_“Ngươi, ngươi không phải là sinh linh của giới này!”_