Virtus's Reader
Võng Du Chi Nghịch Thiên Giới Chỉ

Chương 104: CHƯƠNG 104: LŨ QUỶ TỬ

Sáu giờ sáng, game vừa offline, Tưởng Phi cũng quay trở về thế giới thực.

Như thường lệ, Tưởng Phi vẫn đi học. Sau khi có thêm 10 điểm Toàn Thuộc Tính, quãng đường đến trường dường như ngắn đi không ít. Tưởng Phi không chỉ đến sớm năm phút mà còn không cảm thấy mệt mỏi chút nào!

Không chỉ vậy, ngay cả những vấn đề tối nghĩa khó hiểu mà thầy cô giảng trên lớp, Tưởng Phi nghe cũng thấy dễ dàng hơn nhiều. Với những môn học thuộc lòng như Văn, tuy chưa đến mức đọc lướt không quên nhưng việc ghi nhớ cũng dễ dàng hơn trước vô số lần!

"He he! Xem ra phải kiếm thêm trang bị cộng Trí Lực mới được. Trước đây không nhận ra, giờ mới thấy mình cũng có tiềm năng làm học bá phết!" Tưởng Phi thầm nghĩ trong lòng.

Chỉ mới 10 điểm Trí Lực và Tinh Thần đã giúp việc học của mình dễ thở hơn nhiều như vậy, nếu chờ Nhẫn Thăng Cấp rồi kiếm thêm trang bị cộng Trí Lực, chẳng phải mình sẽ biến thành thần đồng trong một nốt nhạc sao?

Trong lòng có mục tiêu, chương trình học cả ngày cũng không còn nhàm chán như trước. Trước kia nghe như vịt nghe sấm nên đương nhiên không vào, bây giờ thầy cô nói gì Tưởng Phi cũng hiểu ngay, vì vậy nghe giảng cũng thấy rất vào.

Đến lúc kết thúc buổi học sáng, Tưởng Phi thậm chí còn cảm thấy vẫn chưa đã.

"Phi ca! Đi ăn cơm thôi!" Buổi trưa tan học, Triệu Phong vỗ vai Tưởng Phi nói.

"Ừ! Đi!" Tưởng Phi thu dọn sách vở rồi đứng dậy, chuẩn bị đi ăn cùng Triệu Phong.

Hai người ra khỏi khu giảng đường, đi về phía nhà ăn. Khi đi ngang qua sân thể dục, họ phát hiện một đám đông đang tụ tập ở đó.

"Phi ca! Lại xem thử đi!" Thằng mập Triệu Phong này là chúa hóng hớt!

Tưởng Phi bị Triệu Phong kéo đến rìa đám đông, nhìn qua khe hở vào bên trong thì thấy hai nhóm người đang đối đầu nhau. Một bên do Từ Hạo lớp 6 cầm đầu, tất cả đều mặc đồng phục của trường Tưởng Phi, nhóm còn lại thì mặc một loại đồng phục khác.

"Chuyện gì vậy?" Tưởng Phi tò mò hỏi.

"Lũ khốn trường Nại Xuyên đến gây sự, Từ Hạo dẫn người ra chặn bọn nó lại!" Một người đứng cạnh giải thích.

"Trường Trung học Nại Xuyên? Sao tao chưa nghe nói bao giờ?" Tưởng Phi nhíu mày, nghe cái tên thôi đã thấy khó chịu rồi.

"Đó là một trường tư thục do bọn Nhật lùn mở, chỉ tuyển con em của những nhân viên người Nhật đang làm việc tại Hoa Hạ thôi!" Triệu Phong giải thích bên cạnh.

"Ồ! Ra là vậy!" Tưởng Phi gật đầu. Chuyện này hắn cũng từng nghe qua, kinh tế Hoa Hạ hiện tại mạnh hơn Nhật Bản rất nhiều, không ít người Nhật không kiếm đủ ăn do khủng hoảng kinh tế trong nước nên chạy sang Hoa Hạ làm thuê. Lâu dần, vợ con họ cũng theo sang, nhưng họ lại không muốn con cái mình tiếp nhận nền giáo dục Trung văn vì sợ bị người Hoa đồng hóa, thế nên đã tự mở loại trường này để tiếp tục dạy bằng tiếng Nhật.

"Vậy bọn nó đến trường mình làm gì?" Tưởng Phi hỏi tiếp.

"Haiz! Lãnh đạo trường bị úng não hay sao ấy, muốn làm cái dự án hữu nghị quốc tế để làm màu, nên thứ bảy này sẽ tổ chức một buổi giao lưu hữu nghị với trường Nại Xuyên. Lớp cậu được chọn làm khán giả còn gì, cậu không biết à?" Một học sinh lớp khác tò mò nhìn Tưởng Phi.

"Vãi nồi! Giao lưu hữu nghị với lũ Quỷ Tử?" Tưởng Phi tỏ vẻ chán ghét. Tuy trước đó Tôn Manh Manh có nhắc qua, nhưng cô không nói là giao lưu với trường nào, bản thân Tưởng Phi cũng chẳng hứng thú nên không hỏi. Không ngờ chuyện này lại kinh tởm đến vậy!

...

"Tụi mày không được đâu!"

"Để bọn tao cho tụi mày biết thế nào là bóng rổ!"

Trong lúc Tưởng Phi đang hỏi thăm tình hình, một đám Quỷ Tử bên trong đang dùng giọng tiếng Trung lơ lớ để khiêu khích nhóm của Từ Hạo.

"Ồ! Để bọn tao biết thế nào là bóng rổ à? Mày về uốn lại cái lưỡi cho thẳng rồi hẵng nói chuyện nhé?" Từ Hạo khoanh tay cười khẩy. Hắn cũng là một thằng trời không sợ đất không sợ, chẳng phải loại biết sợ là gì, đối mặt với mấy tên Quỷ Tử khiêu khích này tuyệt không hề nao núng!

"Lưỡi? Là ý gì?" Tên Quỷ Tử đối diện bị Từ Hạo nói cho ngơ ngác.

"Ở Hoa Hạ chúng tao, lưỡi heo hay lưỡi bò đều gọi là lưỡi! Ăn ngon lắm đấy!" Tưởng Phi đứng trong đám đông còn giải thích thêm.

"Ừm! Tôi ăn rồi! Ngon vãi!" Tên Quỷ Tử nhất thời không phản ứng kịp, còn giơ ngón tay cái lên.

"Không đúng! Baka! Mày chửi ai là heo!" Nói xong, tên Quỷ Tử mới kịp phản ứng lại!

"Ây da! Heo ăn lưỡi heo, đúng là nồi da xáo thịt! Bọn mày biến thái thật đấy!" Triệu Phong đứng bên cạnh lẩm bẩm.

"A ha ha ha..." Giọng Triệu Phong tuy không lớn, nhưng vì đám đông chen chúc nên cũng đủ để mọi người nghe thấy.

"Hừ! Bọn người Shina chúng mày chỉ biết võ mồm! Có bản lĩnh thì lên sân đấu một trận!" Mấy tên Quỷ Tử bị cười cho đỏ bừng mặt, nếu không phải thấy bên này học sinh Hoa Hạ quá đông thì có lẽ đã xông vào đánh nhau rồi.

"Được thôi! Nam nhi bảy thước Hoa Hạ chúng tao mà lại sợ một đám hậu duệ của Võ Đại Lang các người à?" Từ Hạo cười lạnh. Đội hình chủ lực của lớp thể dục đều ở đây cả, hắn sợ gì một đám Quỷ Tử khiêu khích chứ?

Rất nhanh, đám đông di chuyển đến sân bóng rổ.

"Nửa sân hay cả sân, tụi mày chọn!" Từ Hạo khoanh tay cười hỏi.

"Bọn tao ít người, ba đấu ba, đánh nửa sân!" Bọn Quỷ Tử bên này chủ yếu đến để bàn chuyện giao lưu hữu nghị, nên số người biết chơi bóng rổ không nhiều, không đủ năm người, chỉ có thể đánh nửa sân.

"Sao nào? Phi ca, xuống chơi một trận không?" Lúc này Từ Hạo cũng đã thấy Tưởng Phi. Kể từ lần bị Tưởng Phi bán hành cho ngập mồm trên sân bóng, thằng nhóc này đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

"Tao thì..." Tưởng Phi vừa định nói "Tao không biết chơi, bọn mày chơi đi", nhưng khóe mắt lại liếc thấy một tên Quỷ Tử đứng ngoài đám đông. Tên này không giống những tên khác, tuy vóc người không cao lắm, chỉ khoảng mét sáu mấy, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia sáng, khóe miệng còn nở một nụ cười khinh khỉnh như có như không.

"Thằng nhóc này có vấn đề!" Tưởng Phi thầm nghĩ. Hơn nữa, hắn lại nghĩ, lũ Quỷ Tử này không thể không biết nhóm Từ Hạo chơi bóng rổ, đã dám khiêu khích thì chắc chắn có chỗ dựa, coi chừng nhóm Từ Hạo sẽ bị thiệt!

Nhóm Từ Hạo có thiệt hay không, Tưởng Phi không quan tâm, nhưng để một đám Quỷ Tử giương oai diễu võ ngay tại trường mình thì Tưởng Phi không thể nhịn được!

"Chơi thì chơi!" Nghĩ đến đây, Tưởng Phi lập tức đổi ý!

"Tốt lắm! Thằng To Con, mày vào sân, hai đứa mình cùng Phi ca dạy cho lũ Quỷ Tử này biết cách chơi bóng!" Từ Hạo chỉ tay một cái, gọi trung phong của lớp mình lên!

"Chơi luôn!" Thằng To Con cao hơn hai mét vừa đứng ra trước mặt lũ Quỷ Tử, cả đám nhất thời trông như trẻ con, mấy đứa đặc biệt lùn còn cao chưa tới rốn người ta.

"Bên tao đủ người rồi, bọn mày ai lên?" Từ Hạo hỏi tên Quỷ Tử cầm đầu.

"Kato, Matsui, chúng ta lên!" Đúng lúc này, cái tên mà Tưởng Phi để ý lúc nãy đã đứng dậy.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!