"A Phi, cậu muốn học kỹ năng chiến đấu à?" Trần Tịch tò mò nhìn Tương Phi, hỏi.
"Đúng vậy!" Tương Phi gật đầu, có chút khó hiểu nhìn Trần Tịch. Cô gái này vóc người cực kỳ mảnh khảnh, nhìn thế nào cũng không giống hình mẫu huấn luyện viên chiến đấu mà cậu tưởng tượng, nhưng Hàn Thiên Vũ đã vứt cậu lại đây rồi chuồn mất, giờ mà quay đầu bỏ đi thì cũng hơi kỳ.
Thật lòng mà nói, Tương Phi cũng chẳng coi Trần Tịch ra gì. Đầu tiên, cô bé này trông trạc tuổi cậu, lại còn là con gái, nên Tương Phi không tin cô có bản lĩnh gì ghê gớm, cùng lắm cũng chỉ như Tôn Manh Manh, thuộc loại võ mèo cào, giỏi lắm thì bắt nạt được mấy người thường thôi. Còn thể chất của cậu bây giờ đã sớm vượt xa người thường, học mấy thứ hoa hòe hoa sói này thì có tác dụng gì chứ?
"Ok! Cậu tấn công tôi trước đi, để tôi xem trình của cậu thế nào!" Trần Tịch lại tỏ ra rất nghiêm túc. Thứ nhất, Tương Phi là bạn của Hàn Thiên Vũ, thứ hai là ba cô cũng khá coi trọng cậu Tương Phi này. Hai ngày nay lúc cô chăm sóc ba, ông cũng khen Tương Phi không ngớt lời.
"Thế này có ổn không? Lỡ làm cậu bị thương thì sao?" Tương Phi có chút do dự, cậu không tin Trần Tịch lợi hại đến mức nào. Phải biết rằng Tương Phi hiện tại không phải người thường, sau khi tiêm mười lọ Máu Tiến Hóa, sức mạnh của cậu tuyệt đối không thua kém các võ sĩ quyền anh đỉnh cao, hơn nữa cậu còn chưa biết cách khống chế, lỡ làm người ta bị thương thì không hay!
"Hehe, cậu cứ vào đi. Nếu thật sự làm tôi bị thương được, vậy thì cậu cũng chẳng cần học kỹ năng chiến đấu làm gì nữa!" Trần Tịch tự tin cười nói.
"Vậy tôi tới đây, nói trước nhé, sức tôi khỏe lắm đấy!" Tương Phi chào hỏi trước. Vóc dáng Trần Tịch tuy trông văn nhã yếu đuối, nhưng dù sao cũng đang mặc một bộ võ phục, lại còn có phòng luyện công riêng trong võ quán, nghĩ chắc cũng là hàng thật giá thật!
"Tới đi!" Cô gái rất tùy ý vẫy vẫy tay với Tương Phi, khóe miệng hơi nhếch lên, trong lòng quyết định phải dằn mặt Tương Phi một phen, cho cái tên nhóc coi thường mình này biết tay!
"Hây!" Tương Phi hét lớn một tiếng, sau đó tung một quyền, trông có vẻ giống bài Quyền thuật quân đội học hồi quân sự, nhưng chẳng những không có bài bản gì, mà động tác còn rất thiếu chuẩn xác!
"A..." Vừa thấy Tương Phi ra quyền, cô gái khẽ cười. Người trong nghề nhìn chiêu thức, kẻ ngoại đạo xem náo nhiệt, Trần Tịch liếc mắt một cái là biết Tương Phi hoàn toàn là một tay mơ trong lĩnh vực chiến đấu!
Chỉ thấy Trần Tịch không chút hoang mang, lách người né được kình lực từ cú đấm của Tương Phi, đồng thời bàn tay ngọc nhẹ nhàng nâng lên, đặt lên mu bàn tay của cậu.
"Hửm? Cậu cũng khỏe phết đấy chứ!" Hai người vừa tiếp xúc, Trần Tịch hơi sững sờ. Nếu phải nói cú đấm này của Tương Phi có điểm gì nổi bật, thì đó chính là sức mạnh!
"Nhưng có sức không có nghĩa là biết đánh nhau!" Dứt lời, cô gái thuận thế nắm lấy cổ tay Tương Phi, sau đó dùng chân ngáng một cái, Tương Phi gần như bay ngang ra ngoài!
"Vãi!" Nhìn Trần Tịch né được cú đấm của mình, Tương Phi cũng không ngạc nhiên, dù sao Hàn Thiên Vũ đã dám để cô ấy dạy mình thì chắc chắn cô gái này phải có tài năng thật sự. Nhưng hai người chỉ vừa chạm vào nhau, người ta gần như chẳng tốn chút sức nào, chỉ nhẹ nhàng gạt một cái là mình đã bay ra ngoài, chuyện này cũng ảo quá rồi đấy chứ?
Phải biết rằng tốc độ của Tương Phi lúc này cực kỳ nhanh, nói là ra quyền như điện thì hơi quá, nhưng người thường tuyệt đối không thể phản ứng kịp! Vậy mà người ta không chỉ né được, còn có thể nắm chính xác cổ tay cậu, mượn lực đẩy cậu văng ra, đủ thấy cô gái trông non choẹt này tuyệt đối là cao thủ!
"Bạch bạch bạch..." Tương Phi loạng choạng chạy về phía trước năm, sáu bước mới dừng lại được đà lao tới, cơ thể lấy lại được thăng bằng. Đây cũng là nhờ thuộc tính Nhanh nhẹn của Tương Phi lúc này không tệ, mới có thể kịp thời tìm lại cân bằng, chứ nếu là người thường bị ngáng một cú như vậy, chắc chắn đã nằm sõng soài trên đất rồi!
"Ủa? Thể chất không tồi nha!" Trần Tịch ngạc nhiên thốt lên, không ngờ Tương Phi lại không ngã. Phải biết rằng vừa rồi cô đã ngầm giở trò, chính là để dằn mặt Tương Phi. Ánh mắt coi thường của Tương Phi lúc đầu đã bị Trần Tịch nhìn thấy rõ mồn một, mà Skill thù dai của con gái trời sinh đã max level rồi!
"Sao rồi?" Tương Phi nào có hiểu, cậu không học qua chiến đấu, còn tưởng đây thật sự là bài kiểm tra.
"Một chiêu chưa nhìn ra được, lại nào!" Không thể vật ngã Tương Phi, Trần Tịch hiển nhiên cảm thấy chưa hả giận.
"Ồ!" Tương Phi ngây ngô còn tưởng người ta thật sự đang kiểm tra thiên phú của mình, vì vậy gật đầu rồi lại vung quyền tấn công Trần Tịch!
"Hây!" Theo tiếng hét khẽ của cô gái, Trần Tịch thuận thế hạ thấp người, né được nắm đấm của Tương Phi, đồng thời hai tay tóm lấy cổ tay cậu, cơ thể áp sát, mượn chính lực lao tới của Tương Phi, liền tung một đòn quật qua vai cậu!
"Bốp..."
Vừa rồi Trần Tịch chưa dùng hết sức, nên Tương Phi mới miễn cưỡng lấy lại được thăng bằng. Lần này cô ấy đã nín một bụng tức để trị cậu, nên Tương Phi không có một tia cơ hội nào, bị cô ấy xoay nửa vòng rồi nện thẳng xuống đất!
"Vãi... Cậu ra tay ác thật đấy..." Dù trên mặt đất là tấm đệm rất dày, nhưng cú ngã này cũng khiến Tương Phi choáng váng!
"Hừ! Xem cậu còn dám coi thường tôi nữa không!" Trần Tịch nhỏ giọng lẩm bẩm, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ, đồng thời còn ngoắc ngón tay với Tương Phi!
"Lại đây!" Bị quật một cú như vậy, lại nhìn thấy dáng vẻ khinh thị của cô gái kia, Tương Phi cũng nổi nóng, vung nắm đấm xông lên lần nữa!
"Tới hay lắm!" Trần Tịch mỉm cười, sau đó lách sang bên, né qua Tương Phi rồi liền đạp một phát vào mông cậu ta.
"Ái ui!" Cú đá này của Trần Tịch thực ra không đau lắm, nhưng Tương Phi vốn đang dồn toàn lực lao về phía trước, lại thêm ngoại lực này, cậu hoàn toàn không dừng lại được! Loạng choạng lao đi bảy tám bước, cắm thẳng đầu vào tường!
"Sao tốc độ của cậu nhanh thế? Cứ như lần nào cũng đoán trước được điểm mấu chốt rồi đứng chờ tôi tự lao đầu vào lưới vậy..." Tương Phi mặt mày đau khổ hỏi. Sau khi bị hành cho ra bã mấy lần, cậu không thể không thừa nhận cô gái trạc tuổi mình này là cao thủ, người ta đánh cậu cứ như chơi...
"Hi hi, thật ra tốc độ của tôi không nhanh bằng cậu đâu... Chỉ là cậu chưa kịp ra tay thì tôi đã đoán được rồi. Đoán trước ý địch, tự nhiên trăm trận trăm thắng thôi!" Trần Tịch cười nói.
"Cậu là lính đặc nhiệm à?" Tương Phi hỏi, dù sao ba của cô nàng này là Tướng quân, cô ấy là quân nhân cũng không có gì lạ.
"Tôi vẫn còn là học sinh đó!" Trần Tịch cười híp mắt nói.
"Hả?" Tương Phi ngẩn người, cậu thấy người ta lợi hại như vậy, còn tưởng cô nàng này chỉ có vẻ ngoài non nớt, chứ thực ra đã theo cha vào quân đội nhiều năm rồi!
"Tôi đang học ở học viện quân sự, nhưng có kiêm nhiệm trợ lý huấn luyện viên cho lớp học kỹ năng chiến đấu!" Trần Tịch giải thích. Lúc này, đôi mắt cô gái đã cười cong thành hai vầng trăng khuyết, rõ ràng là cực kỳ hài lòng với bộ dạng ngoan ngoãn của Tương Phi bây giờ!
"Trợ lý huấn luyện viên lớp học kỹ năng chiến đấu? Vãi cả nồi!" Trong lòng Tương Phi lúc này chỉ muốn chửi chết Hàn Thiên Vũ. Tên này chắc chắn là cố tình muốn xem mình bị bẽ mặt, nên mới không nói cho mình biết thân thế của cô gái này.
Nếu Hàn Thiên Vũ nói trước với cậu, rằng cô gái trông có vẻ mỏng manh yếu đuối này lại là huấn luyện viên chuyên nghiệp của hệ thống chiến đấu, thì cậu đâu dám coi thường người ta chứ?
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh